Bốn người nói như vậy, cũng không phải là nịnh hót.
Bọn họ thân là cường giả âm dương cảnh, thấm nhuần kiếm đạo đã hơn mười năm, đối với lý giải về kiếm đạo, cũng là cực kỳ sâu sắc.
Sở Hành Vân nói một phen, nhắm thẳng vào kiếm đạo tinh túy, khiến ngay cả bốn người bọn họ, cũng có cảm giác hoàn toàn tỉnh ngộ, hai chữ thụ giáo, chính là phát ra từ thật tâm, không có nửa phần giả tạo.
Trong khoảnh khắc, không ít môn đồ cũng đứng dậy, đồng dạng khom người trước Sở Hành Vân nói:
Ngay vào lúc này, bên trái hắn cách đó không xa, đột nhiên vang lên một trận kiếm ngân cao vút.
Mọi người bị cổ kiếm ngân vang này làm kinh ngạc, theo nơi phát ra âm thanh nhìn lại, liền thấy được thân ảnh của hai gã thanh niên.
Một người, mặc trường bào thanh sắc, khuôn mặt tuấn tú, ôn nhuận.
Mà người còn lại, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan cương nghị, trên người lộ ra khí thế cương nghị.
Hai người bọn họ ngồi xếp bằng, trên người, thanh âm kiếm ngân càng ngày càng cao , giống như có một cỗ lực lượng huyền diệu nào đó, khiến cho kiếm khí trên người đám người chung quanh, đều mơ hồ phát ra thanh âm cộng minh.
-Hai người này, cư nhiên đồng thời đột phá!
Bốn người Vân Trường Thanh đồng thời kinh sắc.
Dị tượng phát sinh trước mắt, đại biểu hai thanh niên trước mắt này, đã bước chân vào cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất.
Vừa rồi sau khi nghe xong Sở Hành Vân giảng đạo, mọi người đối với cảnh giới kiếm đạo có lý giải khắc sâu, lúc này, bọn họ tự nhiên có thể nhìn ra, này hai thanh niên kia, đã bước chân vào kiếm đạo đệ nhất cảnh, trong lòng tràn ngập kích động cùng ước ao.
Ước ao, bọn họ tận mắt chứng kiến hai người đột phá, cũng mong muốn mình có thể tiến được tới bước này, tiến nhập cảnh giới kiếm đạo chân chính.
Kích động, bọn họ đối với lý giải về kiếm đạo của Sở Hành Vân vô cùng kích động, chỉ ngắn ngủi mấy lời liền khiến bốn vị kiếm chủ cũng phải lĩnh giáo một phen, càng kinh người hơn đó là hai gã môn đồ trực tiếp đột phá tu vi.
Giờ phút này, trong lòng bọn họ đều cảm thấy may mắn bực nào.
May mắn là trong mười ngày không có buông tha vị trí môn đồ mà cắn răng kiên trì chịu đựng ánh mắt chế giễu của các đệ tử khác trong Vạn Kiếm Các.
Hiện tại, mọi kiên trì, đều có hồi báo!
Không lâu sau, hai gã thanh niên đã đột phá xong.
Bởi vì kích động, thân thể hai người có chút run rẩy, mở miệng nhưng không biết nói cái gì cho phải, cứ như vậy ngốc lăng tại chỗ.
-Hai người các ngươi ra khỏi hàng.
Lúc này, Sở Hành Vân chậm rãi phun ra một câu.
Hai người đầu tiên là sững sờ sau đó bước nhanh đến trước mặt Sở Hành Vân, đồng thời quỳ xuống đất gần như đồng thanh nói:
-Đệ tử Lục Lăng, tạ ơn kiếm chủ chỉ điểm!
-Đệ tử Cổ Huyền Thanh, tạ ơn kiếm chủ chỉ điểm!
Hai đạo thanh âm vang lên rõ ràng giữa không gian vắng lặng, khiến mọi người đều tán thưởng.
Do Sở Hành Vân giảng đạo nên hai người mới có thể lĩnh ngộ mà đột phá, cái quỳ lại này cũng là điều đương nhiên.
-Đứng lên đi.
Sở Hành Vân sắc mặt thản nhiên.
Hắn dừng ở trước mặt hai người, sau đó đi tới trên đài giảng đạo, bàn tay nắm chặt, trong hư không ngưng tụ ra một thanh linh lực kiếm.
Trong lúc mọi người nghi hoặc lúc, Sở Hành Vân mở miệng nói:
-Hai người các ngươi, hãy nhìn rõ một kiếm này.
Dứt lời, thân thể Sở Hành Vân liền động.
Hắn bước về phía trước một bước, linh lực nỡ rộ, khí tức cả người đều trở nên phong duệ, như một thanh Lăng Thiên kiếm, kiếm khí tận trời, đâm thẳng chín tầng trời Vân Tiêu.
-Chém!
Sở Hành Vân đột nhiên quát lớn một chữ.
Linh kiếm trong tay chém ra, một đạo kim quang xuất hiện trước tầm mắt của mọi người, hướng về phía hai người kia, kiếm thế cương mãnh, còn chưa tới trước mặt hai người đã để cho bọn họ cảm giác được khí tức tử vong phủ xuống.
Ông!
Kiếm quang không ngừng tiến lại gần, thời điểm cách hai người nửa thước, lại đột nhiên biến mất, biến thành linh quang tràn ngập không gian.
Một màn này, đột nhiên tới, cũng đột nhiên đi.
Tất cả mọi người nín thở, đợi kiếm quang tiêu tán, trong con ngươi của bon họ thần sắc khác nhau, có người mừng như điên, lại có người cau mày trầm tư, có người lại mang vẻ nghi hoặc, tràng diện vô cùng cổ quái.
Sở Hành Vân một lần nữa đi tới trước mặt hai người, mở miệng hỏi:
-Vừa rồi một kiếm này, các ngươi lĩnh ngộ được gì?
Dứt lời, trong con ngươi sắc bén của Lục Lăng lập tức bạo dũng ra vẻ kích động, hai tay nắm chặt hưng phấn nói:
-Vừa rồi một kiếm kia của kiếm chủ, sắc bén vô cùng, khiến ta có loại cảm giác tâm thần cộng minh, ta có thể lĩnh ngộ tám phần!
Sauk hi hắn nói xong, Sở Hành Vân khẽ gật đầu, nhìn về phía Cổ Huyền Thanh.
Cổ Huyền Thanh nhíu chặt mày, cuối cùng hắn thở dài nói:
-Đệ tử ngu dốt, vừa rồi một kiếm kia, ta ngay cả một phần, cũng không có thể cảm ngộ.
Nghe được hai câu trả lời bất đồng, đám người đều sửng sốt một chút, nhưng mà trên mặt của Sở Hành Vân cũng không có vẻ kinh ngạc, trái lại giống như đã sớm dự liệu, cư nhiên thoả mãn nở nụ cười.
Hắn nhìn Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, cuối cùng nói:
-Khảo nghiệm thông qua, bắt đầu từ hôm nay, các ngươi liền là đệ tử thân truyền của ta, kiếm chủ phong, các ngươi có thể tùy ý ra vào.
-A?
-Đột nhiên nhận được một tin tức kinh hỷ như vậy khiến Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh đầu óc trống rỗng, nhất thời sững sờ tại chỗ.
Nhất là Cổ Huyền Thanh.
Vừa rồi một kiếm kia, hắn ngay cả một tia cũng không có lĩnh ngộ, nhưng cuối cùng, Sở Hành Vân lại nói hắn cũng thông qua khảo nghiệm, đồng thời thu nhận hắn làm đệ tử thân truyền, có thể tùy ý ra vào Kiếm Đỉnh.
Này, đến cuối cùng là chuyện gì xảy ra?
Không chỉ hai người bọn họ, mà toàn bộ 3000 môn đồ ở đây, thậm chí là bốn người Vân Trường Thanh, trong lòng cũng đều tràn ngập nghi hoặc, hoàn toàn không có thể hiểu được cách làm của Sở Hành Vân.
Đồng dạng một kiếm, tuyệt nhiên bất đồng kết quả, cuối cùng lại thu cả hai người làm đệ tử thân truyền!
-Các ngươi không muốn?
Thanh âm của Sở Hành Vân lần thứ hai vang lên, khiến Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, hai người nhất tề quỳ xuống, cơ hồ là mừng như điên nói:
-Đệ tử, gặp qua sư tôn!
Thanh âm cất lên khiến cho đám người hồi phục lại tinh thần.
Tầm mắt đám người tràn đầy nghi hoặc nhìn Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân cũng không giải thích gì thêm, hắn nhìn hai người đạm đạm nhất tiếu nói:
-Các ngươi đã nguyện ý gọi ta một câu sư tôn, như vậy lễ bái sư, tự nhiên là không thể thiếu.
Dứt lời hắn vung tay lên, hai đạo kim quang từ trong nhẫn trữ vật bay ra ngoài, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, rơi vào tay Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh.
Kim quang dần tiêu tán, lộ ra hai viên đan dược.
Đan dược lớn chừng ngón cái, màu đọ đậm, bên trong tản ra dương cương lực, lan rộng trong không gian, thật lâu vẫn chưa tiêu tán.
-Đây là... Cửu huyền phá dương đan?!
Vân Trường Thanh kinh ngạc thốt lên.
Một lời rơi xuống khiến mọi người khiếp sợ.
Sở Hành Vân lễ bái sư, lại là hai viên cửu huyền phá dương đan!