Quả như theo lời Vân Trường Thanh nói, mệnh lệnh Sở Hành Vân vừa ra, làm oanh động Vạn kiếm các lần thứ hai.
Trải qua đăng thiên kiếm hội cùng kiếm phong giảng đạo, tên Lạc Vân đã được mọi người biết đến, vô số người nhìn hắn bằng ánh mắt kính nể.
Ngưỡng mộ thiên phú cùng thực lực, kính nể cách làm người.
Bây giờ, chỉ cần phá vỡ kiếm bia là có thể thành đệ tử thân truyền của Sở Hành Vân, được một khỏa cửu huyền phá dương đan, cơ hội trăm năm khó tìm, làm gì có ai bỏ qua?
Tin tức vừa ra, còn chưa đạt tới một ngày truyền ra, ở ngọn núi cao nhất đã tụ tập không ít người kích động.
Ở trong những đệ tử này thậm chí có thân ảnh của đệ tử chân truyền.
Tuy nói những người này đã vào thiên linh cảnh, nhưng đối với sức hút của cửu huyền phá dương đan vẫn không chịu nổi, đan dược có thể cống hiến cho gia tộc, làm gia tộc có thêm một cường giả thiên linh.
Bầu không khí càng ngày càng nóng.
Khi trăng sáng vừa lên đã tụ tập nghìn tên đệ tử Vạn kiếm các.
Một màn này, làm bốn người Vân Trường Thanh bộc phát lo lắng.
- Ngươi xác định, người có thể phá mở kiếm bia, thực sự ít lại càng ít.
Lần này Đường Vân Hoan lên tiếng hỏi.
Ánh mắt của nàng nhìn về phía dưới, nơi đó có vô số bóng người, hơn nữa ở xa cũng có không ít ánh mắt nhìn qua nơi này.
Hiển nhiên, hết thảy ánh mắt Vạn kiếm các đều nhìn về đây, muốn đem bảy tòa kiếm bia phá hủy.
- trong bảy tòa kiếm bia này có tồn tại kiếm ý của ta, kiếm ý này tồn tại chính là khảo nghiệm, chỉ có lĩnh ngộ nhân kiếm hợp nhất, mới có tư các thử phá bia.
- để tự lĩnh ngộ nhân kiếm hợp nhất ở Vạn kiếm các không nhiều lắm, nhưng vẫn có một chút.
Vân Trường Thanh nhíu chặt lông mày, tiếp tục nói:
- Cách làm này chứa nhiều phiền phức, tuyển nhận đệ tử thân truyền, tuy có thể cùng cố thực quyền ở ngoại môn nhưng trọng yếu hơn là khảo nghiệm trung thành.
Dứt lời, bốn ánh mắt nhìn về phía Sở Hành Vân, nhưng hắn vẫn thong dong như trước.
Trong nhiều ngày bế quan, ngoại trừ luyện chế cửu huyền phá dương đan, hắn còn đặt rất nhiều công sức vào bảy tòa kiếm bia.
Kiếm bia chứa một tia kiếm ý của hắn, chỉ có lĩnh ngộ nhân kiếm hợp nhất mới có thể khảo hạch.
Nhưng đây chỉ là khảo hạch trụ cột.
Ở trong bảy toàn kiếm bia, không chỉ có kiếm ý, còn có bí pháp kiếm ấn Sở Hành Vân tự nghĩ ra.
Bí pháp kiếm ấn này không giống nhau, đại biểu bảy hệ kiếm ý.
Đệ nhất kiếm bia, là kim kiếm, chỉ có đệ tử hiếu rõ kim kiếm mới có thể đưa ra cộng minh, tiến vào trạng thái khảo hạch, nếu không, cho dù thiên phú của ngươi cao tới đâu cũng đừng mơ tưởng phá bia.
Sáu tòa kiếm bia còn lại cũng nhú
vậy.
Chính vì thế, hắn đã nói, người có thể phá vỡ kiếm bia có thể xuất phát từ ngoại môn.
Đương nhiên, kiếm bia khảo hạch lần này, đệ tử nội môn có thể tham gia, là Sở Hành Vân muốn tiếp nhận vật thiên tài về kiếm ý.
Chỉ có vậy hắn mới có thể tìm đủ bảy hệ kiếm ý, thi triển kế hoạch tiếp theo.
Về phần lói nói Vân Trường Thanh, Sở Hành Vân đã sớm có lo lắng.
Bên trong kiếm bia, ẩn chưa cảm ngộ cùng kiếm ý tinh úy, người có thể phá vỡ kiếm bia, thì có thể cảm ngộ tinh hoa trong đó đồng thời đề thăng cảnh giới kiếm đạo.
Nhưng lúc đó trong cơ thể cũng bị đánh một lạc ấn, chỉ cần Sở Hành Vân thôi động, tu vi người đó lập tức đại giảm, trở thành phế nhân, không cách nào có thể tu luyện lại được nữa.
Cách này tuy tàn nhẫn, nhưng cũng là an toàn nhất.
Trong nghìn năm sống kiếp trước, hắn đã gặp quá nhiều phản bội, thậm chí vì quá tin tưởng vào người anh em Tiêu Hình Thiên kết quả bị chính hắn đánh lén khi đột phá, làm chết tức tưởi.
Bảy đệ tử thân truyền này, Sở Hành Vân thật tâm đỗi đãi, dốc lòng truyền thừa, để bọn họ có thể leo lên đỉnh cao, trở thành võ hoàng oai phong một cõi, không đụng đến kiếm ấn trong cơ thể họ.
Đồng thời, nếu tâm có ác ý, Sở Hành Vân không nhân từ mà nương tay.
Đạo kiếm ấn này, không phải là thủ đoạn không chế, mà là cây cầu tín nhiệm.
Nếu song phương thật tâm đối đã thì kiếm ấn cũng như không.
Thấy Sở Hành Vân không nói, giả vờ thần bí như trước, bốn người cười khổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, im lặng đợi trờ đến ngày mai.
Không chỉ bốn người bọn họ, mà cả Vạn kiếm các đều đợi đến ngày mai.
Đêm dần dần thối lui.
Một ánh nắng len qua đám mây chiếu xuống, làm tâm thần mọi người nóng rực.
Lúc này, dưới ngọn núi cao nhất, tề tụ hơn vạn tên đệ tử, nhiều người hơn, cũng đang đứng trên hư không xa xa ngắm nhìn bảy tòa kiếm bia, không ngừng suy nghĩ sâu xa.
Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh đã đến từ lâu.
Bọn họ đứng trước bảy tòa kiếm bia, duy trì cục diện ổn định, ba ngàn môn đồ cũng tham gia vào trong đội ngũ, nhưng đồng thời ánh mắt của họ biến thành lửa nóng, gắt gao nhìn chằm chằm phía trước bảy tòa kiếm bia.
-Tới!
Ngay lúc này, trong đám người có một tiếng kinh hô.
Mọi người đưa ánh mắt nhìn lại, ở chỗ đỉnh, có đạo lưu quang bay vút ra, hướng nơi đây bay tới.
Người tới chính là đám người Lạc Vân cùng bốn vị kiếm chủ.
- Kính chào chư vị kiếm chủ!
Đám người cúi đầu hành lễ, không dám chậm trễ chút nào.
- Đứng lên đi!
Sở Hành Vân phất tay, làm tất cả mọi người đứng thẳng, đi tới phía trước kiếm bia, nhìn tất cả mọi người, không nhanh không chậm nói rằng:
-Việc liên quan đến kiếm bia, nói vậy các ngươi đã rõ ràng, ta ở đây cũng không tăng nhiều trở ngại, nhưng trong quá trình phá bia, không thể tranh đấu, đùa giỡn, nếu có điều xúc phạm, trực tiếp trục xuất khỏi Vạn kiếm các.
Thanh âm rơi xuống làm mọi người rùng mình.
Đối với thủ đoạn lôi đình của Sở Hành Vân, bọn hò đều đã nhìn thấy, lập tức cả đám ngậm miệng, không giám phát ra âm thanh gì, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm bảy tòa kiếm bia.
- Bắt đầu đi.
Sở Hành Vân nháy mắt đối với Hạ Khuynh Thành, trong khoảnh khắc này ba ngàn môn đồ rút lui khỏi, lúc này mọi người không chòe được nữa liền ập đến.
Nhưng nghĩ tới lời Sở Hành Vân nói, mọn người liền theo quy củ, xếp thành bảy hàng, dài như những con rồng hình người, đợi đến lượt mình.
Nhất thời, từng đạo kiêm ngân cao vút vang lên, vang vọng khắp hư không.
Phàm là người đến đây, trong lòng đều tràn ngập trờ mong, xuất thủ không giữ lại chút nào, thậm chị phóng xuất ra cả võ linh, dốc hết sức đánh tới kiếm bia.
Kết quả, chỉ làm kiếm bia lay động chốc lát, thì liền trở về bình tĩnh, không vỡ vụn, càng không phá vỡ, thậm chí ngay cả vết kiếm cũng không lưu lại, hoàn hảo như lúc đầu.
Lần thứ nhất thật bại, bọn họ không cam lòng, liền đi xác nhập đội ngũ khác hoặc vòng xuống xếp hàng tiếp tục đợi nếm thử.
Tuần hoàn, vòng qua vòng, lần lượt thử phá kiếm bia.
Cỗ kiêm ngân vang vọng không gian, càng ngày càng mãnh liệt, cho dù các xa vài dặm cũng có thể nghe được rõ ràng.