Một đạo thanh âm khẩn trương từ trong miệng Thủy Thiên Nguyệt truyền ra.
Lúc này nàng đang đứng trước tòa kiếm bia thứ ba.
Hai tòa kiếm bia phía trước, nàng đã thử nhưng kết quả đều thất bại.
Nàng cũng không có buông tha, yên lặng xếp hàng thử từng tòa kiếm bia.
-Chỉ cần có thể phá vỡ một trong những tòa kiếm bia đó, thì ta có thể trở thành đệ tử thân truyền của Lạc Vân, cơ hội này ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua, ta cần dùng hành động của mình chứng minh, khoảng cách giữa ta và hắn, cũng không phải xa xôi!
Thủy Thiên Nguyệt trời sinh tính tình mạnh mẽ, không nguyện chịu thua bất cứ điều gì.
Một lần chạm mặt trong Huyền Kiếm Cốc kia, đã để lại trong lòng nàng một ấn ký sâu đậm, bởi vậy, nàng mới trở thành môn đồ của Sở Hành Vân, rồi lại đến nơi này, lần lượt thử từng tấm kiếm bia một.
Ông!
Theo võ linh ánh sáng nỡ rộ, trên người của Thủy Thiên Nguyệt, bắt đầu tràn ngập ra ánh sáng xanh thẳm, ánh sáng lượn lờ xung quanh thân thể của nàng, khiến cho khí tức của nàng trở nên kiều mị mềm nhẹ, phía sau, hiện ra một cái hư ảnh linh hồ, nỡ rộ lam quang nặng nề.
-Ừ?
TRong chớp mắt, Thủy Thiên Nguyệt đột nhiên cảm giác được từ đạo kiếm bia đen kịt này truyền đến từng đợt ba động huyền diệu.
Cỗ ba động này liên miên không dứt, mềm nhẹ như nước, khiến thân thể nàng không tự chủ được phát ra cộng minh.
-Chém!
Thủy Thiên Nguyệt mừng rỡ trong lòng, lập tức rút kiếm đâm thẳng.
Nàng đối với kiếm này, tràn ngập lòng tin!
Oanh thanh âm ùng ùng vang lên, mũi kiếm để ở trên bia, khiến cho cả tòa kiếm bia điên cuồng lay động, nhưng cuối cùng, nó vẫn là trở về bình tĩnh, phía trên tấm bia lưu lại một đạo vết kiếm.
Kiếm bia, nhưng không bị phá.
-Tại sao có thể như vậy?
Thủy Thiên Nguyệt ánh mắt đọng lại, thân thể mềm mại kinh hãi, phảng phất khó mà tin được kết quả như vậy.
-Người kế tiếp!
Lúc này thanh âm của Lục Lăng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Thủy Thiên Nguyệt.
Hai tròng mắt của nàng chứa một tia trong suốt, nhưng nàng vẫn không buông tha, ánh mắt rơi vào trên người Sở Hành Vân tràn đầy quật cường, hai tay nắm chặt, xoay người theo đội ngũ đi tới tòa kiếm bia thứ tư.
Một màn này Sở Hành Vân cũng thấy được.
Nhưng thần sắc hắn không có nửa điểm biến hóa, chỉ dùng một loại ánh mắt bình thản theo dõi mọi việc diễn ra.
Thời gian không ngừng trôi qua, tuy nhiên, bảy tòa kiếm bia, vẫn không có một tòa nào bị phá, như cũ đứng vững dưới kiếm phong, đón ánh dương quang.
Thậm chí, cả những người tiến vào Thiên Linh cảnh giới, cũng không thể phá vỡ kiếm bia.
Dần dần, đệ tử Vạn Kiếm Các tề tụ mà đến, đã có người cảm thấy phiền não.
-Phá một tòa kiếm bia thì có thể trở thành đệ tử thân truyền, còn tặng thêm một viên Cửu Huyền Phá Dương Đan chân quý, việc này thực hoang đường, hơn phân nửa chỉ là trò quỷ để gây sự chú ý của mọi người, kỳ thực, kiếm bia căn bản không có cách phá bỏ!
Lúc này một đạo thanh âm chói tai vang lên.
Nhìn về phía nguồn gốc thanh âm, liền thấy hai gã thanh niên đứng giữa không trung, trên khuôn mặt tràn đầy tươi cười trào phúng, khinh thường quét mắt qua đám người phía dưới.
Hai người này, rõ ràng là Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân.
Lời này vừa nói ra, tâm tình mọi người càng trở nên phiền não, ánh mắt nhìn bảy tòa kiếm bia trước mắt cũng lóe lên từng trận quang mang, trầm tư suy nghĩ về vấn đề này.
Sắc mặt đám người Vân Trường Thanh trầm xuống, không chờ bọn họ cất lời , Sở Hành Vân đã đứng ra cười lạnh nói:
-Có một số người đỏ con mắt, tự mình muốn gây sự chú ý không nói, ngược lại lại tới châm chọc ta, bằng vào thanh danh của ta hiện nay, cần phải dùng loại thủ đoạn giả tạo để khiến người khác chú ý sao?
Dứt lời, Thường Danh Dương tức giận sôi lên, nhưng hắn cũng không có cách nào phản bác, chỉ hung hăng cắn răng, gắt gao trừng mắt nhìn Sở Hành Vân.
-Thực là vô vị!
Sở Hành Vân lại trào phúng một câu, sau đó ánh mắt dời đi không để ý tới Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân, quay qua nhìn Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh nói:
-Hai người các ngươi, phân biệt phá vỡ hai tòa kiếm bia đầu tiên cho ta.
Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh không do dự, sau khi gật đầu, lập tức đi tới phía trước kiếm bia.
Nhất thời, ánh mắt mọi người đều ngưng tụ trên người của hai người.
Hai người bọn họ đồng thời bước lên phía trước một bước, võ linh ánh sáng nở rộ, đem cả tòa kiếm bia bao phủ, một kiếm phá không, đâm thẳng vào trung tâm kiếm bia.
Leng keng!
Lưỡng đạo âm thanh thanh thúy vang lên, mũi kiếm đặt trên kiếm bia, thoáng chốc đã không có động tĩnh, ngay cả thân ảnh của Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, cũng cứng ngắc, mọi thứ, yên lặng có chút quỷ dị.
Thường Danh Dương thấy thế, trong lòng thoáng chốc mừng như điên, nhưng ngay khi hắn chuẩn bị cất lời giễu cợt, trong nháy mắt, hai tòa kiếm bia, đột nhiên vỡ vụn, phóng ra hàng nghìn hàng vạn lưu quang.
Những lưu quang này, một là kim mang sắc bén, hai là thanh mang nhu hòa, phân biệt bao phủ lên thân thể Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, hóa thành vòng xoáy lưu quang cuồn cuộn khổng lồ, chậm rãi sáp nhập vào bọn họ.
Sau một lát, tròng mắt hai người đồng thời mở, kiếm khí sắc bén liên miên, từ trên người bọn họ tỏa ra, bất luận người nào cảm thụ được này hai cổ kiếm khí này, đều có loại cảm giác tâm thần chấn động, hồi lâu khó có thể thở bình thường lại.
-Tạ ơn sư tôn ban ân!
Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh đồng thời lên tiếng, hai đầu gối nặng nề quỳ xuống.
Tấm kiếm bia đầu tiên chsính là kim kiếm bía, thích hợp với Lục Lăng.
Kiếm bia thứ hai, là mộc kiếm bia, thích hợp với Cổ Huyền Thanh.
Hai người xuất thủ, tự nhiên kiếm bia vỡ vụn, mà bí pháp chôn dấu ơ trong kiếm bia, cũng sát nhập vào linh hải, đem tinh túy kim kiếm ý cùng mộc kiếm ý hoàn toàn truyền thụ cho hai người.
Bởi vậy, bọn họ mới có thể kích động như thế, trực tiếp quỳ xuống đất cảm tạ.
-Hiện tại, các ngươi có cảm giác mặt đau không?
Sở Hành Vân nhìn về phía Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân, ngón tay điểm nhẹ, hai viên cửu huyền phá dương đan, lập tức xuất hiện ở trong tầm mắt của tất cả mọi người.
Không đợi hai viên cửu huyền phá dương đan rơi xuống, Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh lập tức xua tay, đồng thời nói:
-Trong kiếm bia ẩn chứa kiếm đạo tinh túy, khó có thể có được, hai người chúng ta đã rất thỏa mãn, cửu huyền phá dương đan, xin sư tôn lưu lại, chớ lãng phí.
Nghe được những lời này, trong lòng mọi người đều là rung động.
Thái độ làm người của Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh không cần nói mọi người cũng quá rõ, nhưng Cửu Huyền Phá Dương đan quá trân quý, đủ để cho vô số người điền cuông.
Có thể để Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh trả lời quả quyết như vậy, liền nói rõ, trong kiếm bia đích thực chứa kiếm đạo tinh túy, giá trị không dưới Cửu Huyền Phá Dương Đan, thậm chí còn muốn hơn nhiều lần!
Trong lúc nhất thời, trong mắt đoàn người tràn ngập màu sắc, ánh mắt nhìn về phía Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân, mang theo tràn đầy oán giận cùng phẫn nộ.
Chính là bởi vì hai người bọn họ, bảy tòa kiếm bia, đã bị phá mất hai, chỉ còn lại năm tòa.
Cơ hội cho mọi người, bị ít đi mấy phần!
Sở Hành Vân nhìn Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân, tràn đầy ý tứ cười nhạo, hắn đã sớm dự liệu hai người này sẽ tới quấy rối, vì vậy lập ra bảy tòa kiếm bia, mà không phải là năm tòa.
Kim kiếm bia cùng mộc kiếm bia, vốn là lưu cho Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, để cho bọn họ trước mặt mọi người phá bia, chính là vì đánh vào mặt của Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân đồng thời tiêu trừ tất cả nghi ngờ của mọi người.
-Bọn họ là đệ tử thân truyền của Lạc Vân, mà bảy tòa kiếm bia, lại là Lạc Vân tự mình lập ra, phương diện này khẳng định có hiểu biết!
Thường Danh Dương thở hổn hển, lập tức lên tiếng cãi lại.
Ngay khi thoại âm rơi xuống, Sở Hành Vân vươn một ngón tay ra dấu im lặng.
Răng rắc!
Đạo thanh âm quen thuộc mà xa lạ đột nhiên vang lên.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Thường Danh Dương, tòa kiếm bia thứ tư, nát.
Một cổ triều tịch nhiệt lửa , từ trong kiếm bia gào thét ra, nhiễm đỏ khắp bầu trời!