Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 461: Phong ba nổi lên

Chương 461: Phong ba nổi lên

Lúc này, đêm đã về khuya.

Trên kiếm phong, các đệ tử Vạn Kiếm Các đã tản đi từ lâu, một khoảng đất trống lớn như vậy, bốn tòa kiếm bia cao to vững chắc, khoác lên mình ánh trăng mờ ảo càng phát ra những cỗ cảm giác mơ hồ huyền bí.

Nhưng mà, cách kiếm bia không xa, trên một sườn núi cao, có ba gã thanh niên.

Trên người bọn họ không còn khí tức, trên cơ thể chi chít những vết kiếm dữ tợn, những đạo kiếm này hoặc nông hoặc sâu, mỗi một đạo vết kiếm đều rơi vào trên đốt ngón tay, đau đớn đến cực điểm.

Hơn nữa, nội tạng của ba người này, đều nát bấy, tiên huyết phun xung quanh, xen lẫn từng mảnh nhỏ trái tim, mùi máu tươi gay mũi tràn ngập trong không gian.

Hưu hưu hưu!

Mấy đạo tiếng xé gió vang lên, ba người Sở Hành Vân cùng Lục Lăng, trước tiên đến chỗ này.

Khi bọn họ thấy được một cảnh này, lông mày đều nhíu chặt, thi thể của ba người này quá mức kinh khủng, khiến cho người ta cảm thấy kinh hồn, không giám nhìn kỹ.

-Cuối cùng là kẻ nào gan to đến vậy, dám ngang nhiên hành hung trong Vạn Kiếm Các!

Cổ Huyền Thanh hít một hơi thật sâu, giọng nói có chút run rẩy.

Môn quy của Vạn Kiếm Các, vô cùng sâm nghiêm.

Giữa các đệ tử cho dù có huyết hải thâm thù cũng không thể công khai chém giết tranh đấu, nếu không, mặc kệ thiên phú của ngươi thế nào, địa vị cao ra sao, đều đồng dạng bị hủy bỏ hết thảy tu vi, trục xuất khỏi Vạn Kiếm Các.

Cũng do môn quy này đã truyền thừa ngàn năm, trong Vạn Kiếm Các ít có xuất hiện việc chém giết, không người nào dám can đảm trái lại.

Nhưng giờ phút này, ba đệ tử của Vạn Kiếm các bị giết chết, chết ở ngọn núi cao nhất!

Sở Hành Vân cũng đang nghiêm túc đánh giá, trong ba người này, có hai người mặc trang phục ngoại môn, chắc là đệ tử ngoại môn, mà kẻ thứ ba là đệ tử nội môn, trên người bọn họ đều là vết kiếm dữ tợn, linh hải bị phá, sau đó chịu hành hạ khổ sở cho đến chết.

Thủ pháp tàn nhẫn, tinh chuẩn như vậy, hiển nhiên là đã sớm có dự mưu từ trước.

-Thế nào lại là hắn?

Lúc này Ninh Nhạc Phàm nhỏ giọng lầm bầm một câu, bị Sở Hành Vân nhạy cảm bắt được, hỏi ngược lại:

-Nhạc Phàm, ngươi nhận thức ba người này?

Ninh Nhạc Phàm vươn tay, chỉ vào một người trong đó, thẳng thắn nói:

-Người này tên là Tần Hiền, tu vi đạt tới địa linh cửu trọng thiên, chính là đệ tử nội môn , đoạn thời gian trước, ta cùng hắn xảy ra xung đột nhỏ, song phương có điều ân oán.

-Tần Hiền?

Sở Hành Vân nhíu mày càng sâu.

Ninh Nhạc Phàm gật đầu, tiếp tục nói:

-Hắn cùng Thu Mạc kiếm chủ quan hệ không tệ, là đệ tử trực thuộc Tần gia, ngoài hắn ra, hai người này, cũng tới từ Tần gia.

Dứt lời, Hạ Khuynh Thành quay đầu lại, thật sâu nhìn về phía Sở Hành Vân, có vài phần lo lắng.

Nàng đương nhiên biết, ba kẻ này, cũng không phải là Sở Hành Vân giết chết.

Thế nhưng ba người này lại chết ở Kiếm Đỉnh của Sở Hành Vân, hơn nữa Sở Hành Vân cùng Tần Thu Mạc quan hệ vốn là nước sôi lửa bỏng, nhìn nhau vô cùng gai mắt, xét về điểm này rất dễ sinh ra nhiều hoài nghi.

Lúc này, tại Kiếm Đỉnh bắt đầu lóe ra từng đạo lưu quang.

Một đạo thanh âm thê lương hấp dẫn không ít ánh mắt của mọi người, bọn họ đều hiếu kỳ, hướng nơi này chạy tới, muốn biết chuyện gì xảy ra.

Đợi mọi người đến , tất cả đều bị một màn này khiếp sợ, hai tròng mắt nhìn thi thể lạnh giá trên mặt đất, lại nhìn một chút đám người Sở Hành Vân, nghi quang lóe ra, bắt đầu xì xào bàn tán .

-Chúng ta trở về đi.

Sở Hành Vân nói, hắn cũng không tưởng để ý tới việc này, chuẩn bị trở lại nơi ở.

Nhưng, trong tích tắc hắn xoay người, khóe mắt dư quang lóe lên, rơi xuống một cổ thi thể trong đó.

-Ám kiếm ý?

Sở Hành Vân tâm thần rung động.

Hắn kinh ngạc phát hiện, vết thương trên cỗ thi thể kia, cư nhiên còn sót lại một tia ám kiếm ý, rất yếu ớt, lại chân thật tồn tại, chính lấy tốc độ cực nhanh tiêu tán.

-Làm sao vậy?

Hạ Khuynh Thành lời của vang lên, khiến Sở Hành Vân phục hồi tinh thần lại.

Ánh mắt hắn nhìn lại chỗ cũ, ám kiếm ý, đã hoàn toán biến mất, phảng phất như chưa từng tồn tại qua vậy.

-Không có việc gì.

Sở Hành Vân cười cười, ánh mắt liếc nhìn xung quanh thật sâu, lúc này mới trở lại nơi ở.

Sau khi bọn họ rời đi, người đến chỗ này cũng ngày càng nhiều, không ít người biết thân phận của ba gã thanh niên này, sau một phen mơ màng, tiếng nghị luận rất nhanh nổi lên.

Hôm sau, lúc sáng sớm.

Nắng gắt vừa mọc lên, nắng sớm còn chưa hết, thì có nhóm thân ảnh, đi tới Sở Hành Vân chỗ ở kiếm ngọn núi cao nhất.

Thân ảnh ở chuyến đi này, cùng sở hữu hai phe.

Một phương, người khoác quần áo dính máu, huyết khí hồn hậu, rõ ràng là chấp pháp điện huyết pháp đội.

Một phương khác, còn lại là tần gia người, thân là tần gia chủ nhân Tần Thu Mạc, đã ở trong đội ngũ, ánh mắt của bọn họ âm trầm, toàn thân đều là lạnh lùng khí tức.

-Lạc Vân, lập tức lăn ra đây cho ta!

Mọi người vừa dứt địa, Tần Thu Mạc liền phẫn nộ vừa hô.

Này tiếng hô xen lẫn hồn hậu linh lực, nhường cả tòa kiếm ngọn núi cao nhất đều chiến hạ, chu vi chỗ hư không, càng xuất hiện vô số đạo thân ảnh, ánh mắt trông về phía xa, mật thiết quan tâm nơi đây nhất cử nhất động.

Ê a!

Môn hộ chậm rãi mở ra, đoàn người Sở Hành Vân từ trong đi ra.

Bên ngoài, đám người Tần gia lạnh lùng hùng hổ, nhất là Tần Thu Mạc, một bước trực tiếp xuất hiện trước người Sở Hành Vân, quát lớn:

-Lạc Vân, ân oán giữa ngươi cùng ta, họa thua gia tộc, ngươi công nhiên tru diệt ba gã tộc nhân của ta, ngươi đây là đang khiêu chiến uy nghiêm của ta?

Trong lời nói, từng chữ bức người, lập tức khiến cho ánh mắt Sở Hành Vân trở nên âm trầm, đầu hắn khẽ dời, không nhìn sắc mặt phẫn nộ của Tần Thu Mạc, mà nhìn về phía Lục Hình bên cạnh.

Lục Hình đầu tiên là đối với Sở Hành Vân hành lễ, sau đó nói:

-Hôm qua việc, đối với Vạn kiếm các ảnh hưởng cực đại, các chủ lệnh cho ta tra rõ việc này, ba người kia đến từ Tần gia, mà Lạc Vân kiếm chủ cùng Thu mạc kiếm chủ có ân oán, vì vậy ta theo thông lệ tới điều tra.

-Điều tra? Này còn cần điều tra?

Tần Thu Mạc giận dữ cười lạnh, chỉ vào Sở Hành Vân cao giọng nói:

-Người chết ở Kiếm Đỉnh của Lạc Vân, mà đám người hắn trùng hợp xuất hiện tại hiện trường, hơn nữa ân oán giữa ta với hắn, rất dễ cũng đoán ra hung thủ chính là đám người Lạc Vân.

-Đây là một chuyện rất rõ ràng, không cần thiết lãng phí thời gian điều tra, các ngươi mau chóng xuất thủ, đem những người này đến chấp pháp điện, thực hiện môn quy, xóa bỏ tu vi, trục xuất khỏi Vạn Kiếm Các!

Trong lúc nói chuyện, hai tay Tần Thu Mạc liên tục khua khoắng, giống như một thằng hề nhảy nhót vậy, khiến tất cả mọi người sinh lòng chán ghét, ngay cả đám người Lục Hình cũng là bắt đầu phản cảm.

-Sư tôn của ta đường đường là vị Kiếm chủ, danh vọng cùng địa vị to lớn, làm sao sẽ hạ thủ giết ba tên tiểu nhân vật, nói khó nghe chút chính là bọn họ còn chưa có tư cách chết trên tay của sư tôn.

Người nói chuyện, là Ninh Nhạc Phàm.

Trong ánh mắt hắn nhìn phía Tần Thu Mạc, đã chứa đầy lửa giận hừng hực, quát lớn nói:

-Còn nữa ba người bọn họ chỉ chết trên Kiếm Đỉnh, căn bản không thấy rõ người nào xuất thủ, ta lại có thể nói, đây hết thảy là âm mưu của Thu Mạc kiếm chủ, mục đích chính là vu hãm chúng ta, diệt trừ dị kỷ!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch