Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 462: khủng hoảng tràn ngập.

Chương 462: khủng hoảng tràn ngập.

Hỏa, tứ tượng chi liệt, đại diện cho cuồng bạo, cực nóng.

Ninh Nhạc Phàm nhìn như một đoàn hỏa diễm vậy, tình tình táo bạo, làm sao có thể tha thứ cho Tần Thu Mạc chửi bới Sở Hành Vân như vậy, vừa mở miệng là hống bạo ra, căn bản không coi uy thế Tần Thu Mạc ra gì.

-Làm càn, ngươi là cái thá gì, mà dám ở chỗ này hò hét.

Phía sau Tần Thu Mạc, một gã thanh niên quát lên nhìn chằm chằm Ninh Nhạc Phàm.

-Ta cùng với hắn, đều là đệ tử kiếm chủ, ở đây càng là nơi chúng ta bắt đầu cuộc sống hàng ngày, nếu so sánh, ngươi là cái hạng gì?

Lục Lăng cũng lên tiếng, ngang nhiên bước ra một bước.

Lời lẽ của hắn, rất sắc bén, đôi mắt lợi hại như kiếm, làm người của Tần gia run lên một cái, trái tim không hiểu nhảy lên.

Cổ Huyền Thanh cũng bước về phía trước một bước, hắn không nói gì, khôn mặt thân thiện, ôn thuận như trước, nhưng khí tức tươi cười xóa sạch, khí thế tỏa ra mơ hồ bao phủ không gian.

-Ba người các ngươi, rất lớn mật, cư nhiên giám ở trước mặt ta làm càn!

Tần Thu Mạc cảm nhận được khí tức trên người bọn họ, khuôn mặt càng tức giận, hắn chỉ vào ba người kích động nói:

- Việc lần này, các ngươi không tránh khỏi có can hệ, ta nhất định...

-Thu Mạc kiếm chủ!

Lúc này, lời nói của Tần Thu Mạc liền bị Lục Hình cắt đứt.

Nhưng thấy bộ mặt không biểu cảm của Lục Hình hơi âm lãnh nhìn Tần Thu Mạc nói:

-người phụ trách điều tra việc này, là huyết pháp đội chúng ta, còn phần phán quyết thuộc về chấp pháp điện, mọi lời nói của mọi người không có ý nghĩa gì.

-Bởi vậy ta khuyên ngươi đừng tốn nước bọt, chớ lải nhải, nếu ảnh hưởng đến điều tra, thì ngay cả ngươi là kiếm chủ cũng bị truy cứu trách nghiệm.

Dứt lời, Lục Hình đi nhanh lên, căn bản chưa từng xem Tần Thu Mạc vào mắt.

Sắc mặt Tần Thu Mạc đen lại bở vì tức giận mà hàm răng cắn chặt run lên, nhất thời không biết nói gì.

Lục Hình, chính là đệ tử Phạm Vô Trần, huyết pháp đội, đội ngũ tinh anh của chấp pháp điện, trưởng quản mọi quyền sát sinh.

May là Tần Thu Mạc đứng hàng kiếm chủ, không muốn có quá nhiều xung đột, nhất là Phạm Vô Trần đem mọi việc giao cho Lục Hình, nếu hắn nhúng tay thì khó mà ổn thỏa được.

Ở trong lúc Tần Thu Mạc suy tư, Lục Hình đã biết chân tướng một chuyện, suy tư chốc lát,quay hướng Sở Hành Vân nói:

-Ngoại trừ những thứ bên ngoài này, các ngươi còn có cái gì muốn bổ sung không?

-Không.

Sở Hành Vân nhún vai, rất tùy ý đáp:

-Đúng như theo đệ tử ta vừa nói, ta vừa không biết ba người bọn họ, cũng không có ân oán với bọn bọ, về tình về lý cũng không thể công nhiên hành hạ đến chết.

-Huồng hồ, nếu ta có động thủ thì cũng không ở ngọn núi cao nhất này làm, chỉ có người mất trí, bị cừu hận che mắt mới có thể không nhận ra, thực sự đáng buồn!

-Lạc Vân, ngươi dám chửi ta!

Tần Thu Mạc vốn đang tức giận, bây giờ cơn giận đã bùng phát lên cực độ, đến sát biên giới cuồn sát.

-Ta chỉ nói sự thật mà thôi.

Sở Hành Vân ung dung trả lời, sau đó quay người nhìn Ninh Nhạc Phàm nói:

-Nhạc Phàm, thay ta tiễn khách.

-Vâng!

Hai tròng mắt Ninh Nhạc Phàm sáng ngời, quay đầu làm cái tư thế mời với Tần Thu Mạc:

-Thu Mạc kiếm chủ, xin mời!

Khuôn mặt Tần Thu Mạc co quắp, hai tay nắm chặt.

Hắn hung hắn trừng mắt Sở Hành Vân, lạnh lùng quát dẹp đường:

-Chuyện này, ta nhất định sẽ điều tra ra được, đến lúc đó, các người đừng mơ tưởng bình yên đi ra Vạn kiếm các.

Sau khi nói xong, Tần Thu Mạc hất tay, nổi giận đùng đùng ly khai nơi đây.

Sắc mặt của một đám người Tần gia cũng rất tức giận, trừng mắt nhìn Sở Hành Vân cùng đám người Ninh Nhạc Phàm, mặc dù không nói lời nào, nhưng ánh mắt thể hiện tất cả.

-Lạc Vân kiếm chủ, chúng ta xin cáo từ.

Lục Hình quay người về phía Sở Hành Vân, khom người nói, thân thể lui ra phía sau, cũng chợt ly khai nơi đây, hướng chỗ kiếm bia chạy đi, bắt đầu điều tra.

Nhìn bóng lưng rời đi, trên mặt của ba người Ninh Nhạc Phàm hiện lên ý cười, Sở Hành Vân vẫn cúi đầu, nhíu mày, rơi vào trầm tư.

Một lúc lâu sau, hắn hướng Hạ Khuynh Thành nhìn lại, mở miệng nói:

-Khuynh Thanh ngươi lập tức giúp ta thu thập danh sách đệ tử ngoại môn, nhất là cùng Tần gia có ân oán, ta muốn xem qua tất cả.

Tối hôm qua, Sở Hành Vân từ thi thể của vết thương, cảm thấy một hơi ám kiếm ý hơi yếu.

Điểm này cực kỳ then chốt, rất có khả năng cùng hung thủ có liên quan.

Ám, đạt biểu cho âm trầm, ẩn nấp.

Mặc dù là ngoại môn, đệt tử am hiểu ám kiếm ý cũng không nhiều, Sở Hành Vân muốn điều tra từng người, hiểu rõ mọi thứ, miễn cho Tần Thu Mạc năm lần bảy lượt tới quấy rồi.

Ngoại trừ ra, không biết vì sao, sâu trong nội tâm Sở Hành Vân, luôn cảm giác bất an, phảng phất còn có chuyện gì nữa sắp phát sinh.

Thời gian thong thả trôi qua, bất tri bất giác đã trôi qua một ngày.

Ở trong một ngày này, tất cả mọi người đều chú ý việc này, mong huyết pháp đội nhanh chóng bắt được hung thủ, để Vạn kiếm các trở về an toàn.

Nhưng kết quả, huyết pháp đội cũng không bắt được gì.

Đêm lại về.

Một đêm này, toàn bầu trời bao phủ bằng mây đen, che lấp cả ánh trăng, thậm chí cả một tia sáng cũng không lọt qua được, chỉ còn là tiếng gió hú, âm thầm tàn sát xung quanh.

Buổi tối như vậy, làm mọi người cảm giác rất khó chịu, có vẻ sợ hãi bất an.

Đợi màn đêm từ từ rút lui nhường chỗ cho nắng sớm.

Aaaa!

Trong vạn kiếm các lúc này, truyền ra mấy tiếng gọi ầm ĩ.

Đêm qua, lại có người chết.

Bà người chết này, cũng không phải chết trên ngọn núi của Sở Hành Vân ở, mà là chỗ ở của bọn họ.

Khi mọi người phát hiện ra, ba người đã sớm ngừng thở, bọn hắn chết trong trạng thái kinh khủng, lục phủ ngũ tạng bị xé nát, máu nhuộm khắp nơi, vết kiếm càng chằng chịt khắp cơ thể.

Có điều bất đồng là, ba người này đều là đệ tử nội môn, thậm chí có người trong số họ là thiên linh cảnh, thực lực không tầm thường.

Nhìn thi thể của bọn họ xong, khủng hoảng, hoảng sợ của đám người ngày càng tăng.

Thiên linh cảnh, trong cơ thể ngưng tụ dương đan, có thể tùy ý nắm trong tay dương cương lực, nhưng kết quả cuối cùng hắn vẫn chết không nhắm mắt, vô cùng tơi tả.

Điều này liền nói dõ, hai lần hạ thủ đều là một người, hơn nữa thực lực người này đều cực kỳ cường hãn, có thể dễ dàng đánh chết cường giả thiên linh cảnh.

Trong lúc nhất thời, đệ tử Vạn kiếm các vô luận là ngoại môn hay nội môn, đều kinh hãi tột độ.

Đường nhiên, ngoại trừ đối với chuyện ở ngoài này, càng nhiều ánh mắt rơi vào trên người Sở Hành Vân.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Chỉ vì, ba gã đệ tử bị giết lần này, đều họ Thường, bọn họ đến từ Thường gia, là đệ tử trực hệ Thường gia






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch