Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 463: Ám ảnh kiếm khách

Chương 463: Ám ảnh kiếm khách

Đại điện ở Kiếm phong của Sở Hành Vân.

Cả đám người tụ tập ở nơi này.

Ở trung tâm là ba thân ảnh nghiêm nghị lạnh lùng, trên mỗi người đều tản ra hơi thở âm trầm, khuấy động thiên địa, kình phong nổi lên cuồn cuộn.

Ba người này lần lượt là Thường Xích Tiêu, Tần Thu Mạc cùng Tề Dương Trầm.

Đám người đứng sau lưng bọn họ đều là đệ tử trực thuộc nội vụ nhất mạch Vạn Kiếm Các, chừng mấy trăm người, tản mát ra khí tức khiến không gian đọng lại.

Đám người Sở Hành Vân cũng đã bước ra từ lâu.

Nhìn đám người phía trước, sắc mặt của Sở Hành Vân trở nên xấu xí dị thường.

Những người này khí thế bá đạo không nói, dường như đem cả tòa đại điện vây lại, dù chưa có động tác tiếp theo, nhưng một màn như này chính là không để hắn vào mắt, không nhìn đến thân phận kiếm chủ của hắn.

- Lạc Vân!

Ngay vào lúc này, thanh âm Thường Xích Tiêu âm trầm vang lên.

Hai mắt của hắn chứa đầy lửa giận, bước lên một bước, cao giọng quát lớn:

-Ngươi thiên tư thông minh, may mắn được các chủ ưu ái, nhưng cái này cũng không đại biểu ngươi có thể không đặt môn quy vạn kiếm các vào mắt!

-Trong khoảng thời gian này, đầu tiên giết đệ tử Tần gia, đưa tới khủng hoảng cho mọi người, mà ngày hôm qua, ngươi lại tiếp tục ám sát đệ tử Thường gia ta, một người trong đó đã tiến vào cảnh giới thiên linh, chính là trụ cột của vạn kiếm các, lá gan của ngươi càng ngày càng lớn rồi!

Từng chữ như kim châm rất chói tai, lập tức khiến đám người Hạ Khuynh Thành nhíu chặt lông mày, lời vừa rồi của Thường Xích Tiêu dĩ nhiên coi Sở Hành Vân là hung thủ, không ngừng phát tiết lửa giận trong lòng.

Hơn nữa, những lời vừa rồi của hắn xen lẫn thiên địa linh lực, có thể truyền đi khoảng cách rất xa, đem ánh mắt mọi người trong Vạn Kiếm Các đều tập trung ở nơi này, trong đó có vô số ánh mắt tán thành.

-Việc này do đội huyết pháp điều tra, bọn họ chưa có nói Lạc Vân là hung thủ, ngược lại các ngươi lại tìm đến tận cửa hồ ngôn loạn ngữ, nói xấu Lạc Vân Kiếm Chủ, người không đặt môn quy vào mắt, hẳn là các ngươi đi!

Vân Trường Thanh vuốt chòm râu dài, lạnh lùng đáp trả.

-Cuối cùng ai là hung thủ, hiện tại, mọi người đều rõ ràng!

Tần Thu MẠc đồng dạng bước lên phía trước một bước, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, cao giọng nói:

-Hai lần ám sát này, đều là người của hai nhà Tần Thường, này liền nói rõ, kẻ đứng sau cùng hi nhà Tần Thường có ân oán, nhìn quanh Vạn Kiếm Các, kẻ cùng hai nhà Tần Thường có ân oán, có thể có bao nhiêu người?

-Lại nói trong những kẻ này, có thể thần không biết quỷ không hay giết chết cường giả Thiên linh, có bao nhiêu người?

-Vì sap trước khi Lạc Vân tiến nhập Vạn Kiếm Các, đệ tử hai nhà Tần Thường cũng chưa bao giờ bị ngộ sát, nhưng sau khi hắn tiến nhập, việc ám sát lại ùn ùn kéo tới, điểm ấy các ngươi lại giải thích thế nào?

Thanh âm cuối cùng vừa dứt, mấy trăm đệ tử Vạn Kiếm các giậm chân tại chỗ, trên người lãnh ý càng đậm, lan rộng trong không gian, không ngừng ngưng tụ áp bách, thậm chí đem ánh sáng mặt trời che lại, âm trầm, áp lực …

Khuôn mặt Vân Trường Thanh co quắp, ba người Lôi Nguyên Quang bên cạnh cũng bị một màn này làm cho tức giận vô cùng, chuẩn bị bước ra phản bác, đã thấy Sở Hành Vân đến trước mặt của Thường Xích Tiêu.

-Các ngươi có chứng cứ?

Sở Hành Vân mở miệng, thần thái vô cùng bình tĩnh.

-Đây chính là sự thật, cần gì chứng cứ!

Thường Xích Tiêu cười nhạt trả lời.

-Các ngươi đã không chứng cứ, vậy thì mời quay về đi, chớ để lãng phí thời giờ của ta.

Sở Hành Vân trực tiếp ra lệnh trục khách, xoay người, quay về cung điện.

Thấy thế, Thường Xích Tiêu đầu tiên là sửng sốt, sau đó châm chọc nói:

-Lạc Vân, ngươi đây là đang trốn tránh?

Lạch cạch!

Bước chân của Sở Hành Vân dừng lại, quay đầu, quét mắt qua đám người cười nhạo liên tục kia, cuối cùng rơi xuống trên người Thường Xích Tiêu, bình tĩnh như trước nói:

-Thật là một đám giá áo túi cơm!

Dứt lời, không gian đột nhiên tĩnh mịch.

Một cỗ lửa nóng xông lên trong lòng đám người Thường Xích Tiêu, nhưng không chờ hắn mở miệng Sở Hành Vân tiếp tục nói:

-Nếu các ngươi có chứng cứ chứng minh ta chính là hung thủ, muốn chém muốn giết tùy ý, nhưng trên thực tế, các ngươi cũng không chứng cứ.

-Dựa vào bản thân suy đoán, liền dám dẫn theo một đám người đến nơi ở của ta, còn làm ra bộ dạng phách lối kiêu ngạo, lẽ nào, đây không phải là cử chỉ giá áo túi cơm?

-Ngươi, ngươi...

Thường Xích Tiêu thành danh đã lâu, đã lần nào bị khuất nhục như vậy, trong lúc nhất thời, hắn tức giận đến nói không ra lời, ngón tay chỉ vào Sở Hành Vân, không ngừng run rẩy.

Tần Thu Mạc hừ lạnh một tiếng, phản kích nói:

-Theo như lời nói của ngươi, ngươi thì như thế nào chứng minh mình không phải là hung thủ, ngươi có chứng cứ gì chứng minh lấy ra đây?

-Không sai!

Tề Dương Trầm lên tiếng phụ họa:

-Chỉ cần ngươi có thể xuất ra chứng cứ, chứng minh mình không phải là hung thủ, chúng ta lập tức thối lui !

Ba người qua lại đối diện, biểu hiện kiêu ngạo càn rỡ.

Nhưng mà, những lời này vừa thối ra, thì có một đạo thanh âm hùng hậu truyền ra, cao giọng nói:

-Ta có chứng cứ chứng minh, Lạc Vân kiếm chủ, không liên quan đến sự kiện ám sát lần này.

Nghe nói như thế, tất cả mọi người kinh ngạc, đều đưa mắt nhìn phía nguồn gốc thanh âm.

Một đạo huyết sắc thân ảnh cấp tốc chạy tới, chỉ trong nháy mắt, liền đi tới trước mặt mọi người.

Đạo thân ảnh huyết sắc này, không người không biết, chính là Lục Hình.

Trên tay hắn cầm hai quyển trục, đầu tiên là đối với chư vị kiếm chủ hành lễ, sau đó mới bắt đầu mới giải thích:

-Trong tay ta có hai quyển trục, quyển thứ nhất, ghi chép tử trạng sáu người chết vừa rồi, về phần quyển thứ hai, chính là vụ án ba năm trước, ghi chép về tử trạng một loạt hung án trong Vạn Kiếm Các.

Vừa qua ba năm!

Vân Trường Thanh nghe thấy mấy chữ, sắc mặt đột nhiên đọng lại, kinh nghi nói:

-Lục Hình ngươi nói, chẳng lẽ là ám ảnh chi mê?

-Ừ?

Sắc mặt của mọi người đồng thời dị biến, có người nghi hoặc, có người cau mày, nhưng càng nhiều hơn, chính là sắc mặt từ từ trở nên có chút tái nhợt.

-Trường Thanh kiếm chủ, ám ảnh chi mê là ý gì?

Hạ Khuynh Thành hậm hực hỏi.

Vân Trường Thanh trầm ngâm chốc lát, hồi đáp:

-Ba năm trước, Vạn Kiếm Các cũng xảy ra việc ám sát, có tất cả hai mươi ba đệ tử bị giét chết, những người bị giết tử trạng vô cùng thê thảm, có thể nói là chết không toàn thây.

-Việc này vừa truyền ra khiến Vạn Kiếm Các rung động, ngay cả các chủ cận trọng cao độ, phái ra vô số đệ tử rà soát nhưng cuối cùng cũng không tìm được hung thủ, dần dà chuyện này trở thành một bí ấn, đến nay cũng không có định luận, mà kẻ ám sát kia, được xưng là Ám ảnh kiếm khách, ẩn trong bóng đêm, một khi rat ay, tất xảy ra thảm kịch!

Nói xong những lời này, Vân Trường Thanh nhìn về phía Lục Hình, nói:

-Lục Hình, hai chuyện này, chẳng lẽ có liên quan gì?

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người, đều rơi xuống trên người của Lục Hình.

Lục Hình gật đầu, trả lời:

-Trải qua điều tra của chúng ta, tử trạng sáu người lần này, cùng tử trạng hai mươi ba đệ tử trong ám ảnh hung án, tương tự, nếu không ngoài suy đoán, người xuất thủ, chắc hẳn là ám ảnh kiếm khách.

-Bởi vậy, lần ám sát này, hung thủ, cũng không phải Lạc Vân kiếm chủ!

Câu nói sau cùng rơi xuống, không ít người đều âm thầm gật đầu.

Ba năm trước, ám ảnh kiếm khách trước sau xuất thủ, hành hạ hai mươi ba danh đệ tử đến chết, khiếp sợ toàn bộ nội ngoại môn Vạn kiếm các, mà khi đó, Sở Hành Vân còn chưa tiến nhập Vạn kiếm các.

Cho nên, hắn cũng không phải ám ảnh kiếm khách, hung phạm, do kẻ khác!

Sau lưng Lục Hình, Thường Xích Tiêu biểu tình phức tạp.

Hắn không nghĩ tới, sự tình cư nhiên cùng ám ảnh kiếm liên quan, trong nháy mắt, cũng không biết nên nói cái gì.

Lục Hình tiếp tục nói:

-Còn nữa, việc này các chủ đã biết được, hắn nói, việc trước mắt là tìm ra tung tích của ám ảnh kiếm khách, không hy vọng thấy giữa các vị kiếm chủ có lời qua tiếng lại không hay...

Lời nói vừa dứt, đám người Thường Xích Tiêu trong nháy mắt, đều thu hồi ý niệm cưỡng bức Sở Hành Vân trong đầu, từng người một sắc mặt trở nên lúng túng, lòng sinh thối ý.

-Các chủ đều cũng đã lên tiếng, như vậy việc này, chúng ta cũng không nhúng tay.

Thường Xích Tiêu không cam lòng, nhưng cũng không dám chống lại mệnh lệnh của Phạm Vô Kiếp, nói xong câu đó sau, xoay người rời đi.

-Đứng lại!

Lúc này, thanh âm của Sở Hành Vân truyền đến, khiến tâm thần của Thường Xích Tiêu căng thẳng.

Quay đầu lại, lại phát hiện Sở Hành Vân đứng ở chỗ cũ, đưa lưng về phía bọn họ, nhàn nhạt nói:

-Mặc kệ chuyện này hung thủ, rốt cuộc là có phải là ám ảnh kiếm khách hay không, ta ở đây nhắc lại một lần, liên quan tới ám sát, ta không muốn chứng minh cái gì, cũng không cần chứng minh cái gì, nếu như các ngươi muốn nhằm vào ta, thì xin lấy ra chứng cứ, nếu là không có, vậy cũng chớ đứng ra làm trò hề.

-Nơi này là Kiếm Đỉnh của ta, nếu sau này còn có kẻ dám tới làm loạn, tới một người, ta giết một người, ta muốn nhìn xem, có bao nhiêu kẻ không sợ chết!

Trong lời nói xen lẫn sát ý, thật lâu cũng chưa tiêu tán, khiến cho đám đệ tử Vạn Kiếm Các tâm thần run lên, ngay cả ba người Thường Xích Tiêu cũng lộ ra vẻ mặt khó khăn.

Cuối cùng, bọn họ không nói gì nữa, vội vàng dời đi.

Cũng không lâu lắm, Lục Hình cùng đám người Vân Trường Thanh cũng lần lượt rời đi, cả một khoảng không gian rộng lớn, từ từ trở nên an tĩnh lại.

Hạ Khuynh Thành đi tới bên cạnh Sở Hành Vân, thấp giọng nói:

-Chuyện này, cư nhiên kéo ra ám sát chi mê ba năm trước đây, ngươi nói, có phải hay không là âm mưu của nội vụ nhất mạch?

-Hẳn là không phải.

Sở Hành Vân lập tức lắc đầu.

Hắn dừng một chút, nói:

-Vừa rồi, trong lúc ta cùng với Thường Xích Tiêu đối thoại, trong mắt hắn lửa giận, cũng không phải là giả tạo, cho nên việc này cũng không phải do hắn thao túng.

-Trọng yếu hơn là, để vu hãm ta, hắn cũng không cần hao tổn một ga thiên linh cảnh giới, bối cảnh người kia ta đã điều tra qua, chính là cháu ruột của Thường Xích Tiêu, thù hận giữa ta với hắn cũng chưa phát rồ đến trình độ như vậy.

-Nghe Sở Hành Vân phân tích, Hạ Khuynh Thành trong lòng âm thầm kinh ngạc.

Nguyên lai, những lời vừa nãy của Sở Hành Vân vừa là chấn nhiếp, cũng là dò xét.

Trong lúc vô tình, hắn đã nắm giữ nhiều như vậy tin tức!

-Như vậy xem ra, lần ám sát này, hơn phân nửa là Ám ảnh kiếm khách, ngủ đông ba năm … đối phương rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Ninh Nhạc Phàm xoa gáy, tràn đầy nghi hoặc nhìn Sở Hành Vân.

Nhưng lần này, Sở Hành Vân cũng là lắc đầu, có chút khổ não thở dài.

Hắn cũng rất muốn biết, cái vị ám ảnh kiếm khách này, rốt cuộc là người phương nào, đối phương, vì sao lại muốn nhắm vào mình!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch