Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 464: Mỹ nhân mời.

Chương 464: Mỹ nhân mời.

Tên tuổi của ám ảnh kiếm khách, chính là do tính mệnh, tiên huyết của hai mươi ba đệ tử đúc thành.

Sau ba năm ngủ đông, ảm ảnh kiếm khách, lần thứ hai xuất hiện.

Mà lần này, thực lực có tiến bộ rõ ràng, người có tu vi thiên linh cảnh, cũng khó thoát khỏi ma chưởng của hắn.

Tin tức vừa ra, đệ tử Vạn kiếm các lâm vào khủng hoảng, trong tâm thần các đệ tử đều có loại cảm giác, phảng phất trên đầu của mình đều có một thanh kiếm u ám, tùy thời có thể hạ xuống, lấy đi tính mạng bọn họ.

Vì thế, không ít đệ tử lựa chọn bế quan không ra, rất sợ gặp phải họa sát thân, cho dù phải ly khai nơi ở, cũng chụm năm chụm ba lại, thận trọng đề phòng.

Nhất là nội vụ nhất mạch.

Người bị hại lớn nhất là đệ tử hai nhà Tần Thường, sau khi bọn họ biết được ảm ánh kiếm khách, đều tạo thành đội ngũ, cả đêm ở cùng một chỗ, không tùy tiện xa nhau.

Ngay cả hai người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, cũng từng nhiều lần bày bố cục, bắt ám ảnh kiếm khách, nhưng kết quả đều là thất bại, riêng thân ảnh của ám ảnh kiếm khách, cũng không tìm được.

Ám ảnh kiếm khách xuất hiện, chứng minh Sở Hành Vân vô tội rồi.

Nhưng Sở Hành Vân cũng không vì vậy mà cảm thấy vui vẻ.

Bởi khủng hoảng không ngừng tràn ngập, ngọn núi cao nhất là địa phương ám sát nhiều, trong khoảng thời gian này có ít người đến dưới kiếm bia, chỉ có mấy người đang ngồi xếp bằng khổ tu, cùng với cảnh tượng náo nhiệt mấy ngày trước, tạo thành cảnh diện đối lập.

Sở Hành Vân lập kiếm bia, mục đích, là khảo nghiệm đào móc đệ tử thiên tài ở ngoại môn.

Hiện tại, không có người xuất thủ phá vỡ kiếm bia, suy nghĩ trong lòng của hắn, cũng liền rơi vào khoảng không, tự nhiên cảm thấy sốt ruột, lo nghĩ.

Đối với ám ảnh kiếm khách, Sở Hành Vân cũng tràn ngập nghi hoặc trong lòng.

Hắn có thể xác định, người này am hiểm ám kiếm ý, đồng thời dựa vào thiên phú của mình, đã cho thấy một bộ phân uy năng, cho nên mới có thể sát nhân vô hình, tránh né tất cả tìm kiếm.

Bất quá, Sở Hành Vân đã nhiều ngày chăm chú danh sách đệ tử ngoại môn, đệ tử nắm trong tay ám kiếm ý, không một người phù hợp yêu cầu ám ảnh kiếm khách.

Điều này, làm Sở Hành Vân rất khổ não, lần đầu tiên có cảm giác thất bại.

-Vạn kiếm các truyền thừa nghìn năm, đối với kiếm ý có nghiên cứu sâu rộng, ám kiếm ý cùng quang kiếm ý, vốn là tương sinh tương khắc, bở vậy, ám ảnh kiếm khách cũng không phải đến từ nội môn.

-chẳng lẽ nói, cái ám ảnh kiếm khách này không phải là người của Vạn kiếm các?

Ý niệm trong đầu vừa hiện, Sở Hành Vân lập tức lắc đầu bác bỏ.

Vạn kiếm các, đứng vững trong vạn ngọn nói, mà xung quanh vạn kiếm sơn, tồn tại vô số kiếm trận, mặc dù là Lận Thiên Trùng

cường giả niết bàn, cũng khó khăn tùy ý ra vào.

Nếu như đối phương đến từ bên ngoài vạn kiếm các, như vậy hắn muốn đối phó là toàn bộ đệ tử vạn kiếm các, sao có thể lãng phí thời gian giết mấy đệ tử bình thường.

Nghi hoặc càng ngày càng sâu.

Sở Hành Vân đứng ở đỉnh ngọn núi cao nhất, cúi đầu, cau mày, trong đầu không ngừng suy tư việc này.

Leng keng choang!

Lúc này, tiếng giao kích thanh thúy vang lên.

Chỉ thấy đệ tử ở trước tòa kiếm bia thứ ba, Thủy Thiên Nguyệt một tay cầm kiếm, không ngừng hướng kiếm bia bổ qua, kiếm phong đã chạm đến thân bia, thanh âm chua chát, không ngừng phun ra liên miên.

-Còn đang kiên trì sao?

Sở Hành Vân tự nhiên thấy màn này, thấp giọng nói.

-trong khoảng thời gian tới này, đã có ít người tới phá kiếm bia, nhưng nữ tử này, mỗi ngày đến đây, thậm chí còn ngồi xếp bằng trước kiếm bia, tinh tế cảm ngộ chân tủy bên trong kiếm bia, tu hành rất khắc khổ.

Một giọng nói khẳng định từ miệng Ninh Nhạc Phàm phun ra.

Ánh mắt của hắn hơi hướng vào trên người Thủy Thiên Nguyệt, mang vẻ kinh dị:

-Ngoài ra, nữ tử này, mỗi lần bổ đến kiếm bia thứ ba, ta cũng cảm giác được kiếm ý trong cơ thể, có vẻ bị áp chế, phảng phất như gặp thiên địch vậy, có cảm giác thở dốc.

-Ta có loại dự cảm, cô gái này, rất có thể không lâu sau, sẽ chặt đứt kiếm bia thứ ba, trở thành đệ tử thân truyền của sư tôn!

Ninh Nhạc Phàm càng nói càng kích động, không có chút nào để ý đến sắc mặt âm trầm của Sở Hành Vân.

-Nhạc Phàm, hôm nay ngươi có từng cảm ngộ kiếm ý chi hình?

-Tất cả đều cố gắng, cảm ngộ vừa hoàn tất.

Ninh Nhạc Phàm cười đáp.

-Ta xem ngươi mừng rỡ thanh nhàn, như vậy đi, ngươi lập tức trở về mật thất tu luyện, cảm ngộ năm mươi biến kiếm ý chi hình, cảm ngộ xong, thì li khai mật thât.

Sở Hành Vân cười nói.

-Cảm ngộ một lần kiếm ý chi hình, cần nửa canh giờ, năm mươi biến, chẳng phải cần hai ngày đêm?

Ninh Nhạc Phàm bị hoảng sợ, quay đầu, hắn nhìn tiếu ý trên mặt Sở Hành Vân, lập tức ngậm miệng lại, vừa bất đắc dĩ, lại nghi ngờ đi nhìn đến phía mật thất.

Lúc này, Hạ Khuynh Thành vừa lúc từ bên ngoài tới.

Nàng nhìn thấy vẻ buồn khổ của Ninh Nhạc Phàm, quay nhìn Sở Hành Vân nghi ngờ hỏi:

-Nhạc Phàm sao vậy?

-Hắn nghĩ thực lực không đủ, muốn nỗ lực tu hành, nên ta để hắn bế quan hai ngày, chăm chú cảm ngộ kiếm ý chi hình.

Sở Hành Vân tùy ý chả lời, Ninh Nhạc Phàm cách đó không xa, dừng bước lại, tràn đầy kinh ngạc nhìn hắn.

-Thế nào? Không đúng sao?

Sở Hành Vân vừa quay đầu lại, sắc mặt lại một lần nữa trầm xuống, làm Ninh Nhạc Phàm sợ đến hồn phách thật lạc, căn bản không dám đáp lại, một bước đi xa, như một quang mang cực nóng, xông thẳng vào mật thất tu luyện.

Oanh!

Cửa mật thất đóng lại, đột nhiên làm rơi lá cây từ không trung chậm rãi bay xuống.

Hạ Khuynh Thành lắc đầu cười khổ vài tiếng, tay duỗi một cái, lấy ra một tấm thiếp mời nạm vàng.

-Đêm qua, Lục Thanh Tuyền đột phá xiềng xích tu vi, tiến vào thiên linh tứ trọng, vì thế, Thường Danh Dương vì nàng làm cái trọng yến long trọng, phần thiếp mời này, là dò Lục Thanh Tuyền phát ra, mời ngươi tham dự yến hội.

Thoại âm Hạ Khuynh Thành rơi xuống, hai người Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh lập tức chạy tới, đôi mắt nhìn chằm chằm thiệp mời, trong ánh mắt, cuối cùng xen lẫn lửa nóng.

-Lục Thanh Tuyền?

Sở Hành Vân chầm ngâm chốc lát, cuối cùng quay phía Hạ Khuynh Thành hỏi:

-Là người phương nào?

Lộp Bộp!

Bốn chữ như búa tạ rơi xuống, hung hăng nện trên đầu ba người Hạ Khuynh Thành, để cho bọn họ sững sờ tại chỗ.

Nửa ngày sau, Hạ Khuynh Thành mới lấy lại tinh thần, dùng một loại ánh mắt ngạc nhiên nhìn Sở Hành Vân, điều này làm Sở Hành Vân có chút xấu hổ, hậm hực nói:

-Ta nhập các không lâu, sau đó liền quản lý chung ngoại môn, đối với người nội môn, ngược lại không quen tất cả.

Sở Hành Vân nói lời này không phải giả.

Hăn ở trong khoảng thời gian này, đều tìm kiếm người thích hợp với bảy hệ kiếm ý, đối với nội môn, cũng không quá tiếp xúc nhiều, đột nhiên nhắc tới một người trong đó, làm hắn không kịp phản ứng.

-Cái Lục Thanh Tuyền này, không chỉ có dung nhan vô song, thiên phú, cũng kinh người, sở hữu kiếm ý cuồng phong cấp bảy, vừa vào Vạn kiếm các, đã bị Thường Xích Tiêu thu làm đệ tử, chính là đệ nhất mỹ nữ Vạn kiếm các không còn bàn cãi gì.

Hạ Khuynh Thành nhún vai, mở miệng giới thiệu.

-Thấp cấp kiếm ý, vì sao phải bái Thường Xích Tiêu làm thầy?

Sở Hành Vân cau mày, có chút nghi hoặc.

Trong vạn kiếm các, người có kiếm ý ngũ cấp, đều có thể chờ thành môn đồ kiếm chủ, người có kiếm ý thất cấp, có thể trở thành môn đồ các chủ.

Kiếm ý Lục Thanh Tuyền, đứng hàng thất cấp, lẽ ra nên bái Phạm vô kiếp mới đúng.

-Ta nghe nói, Lục Thanh Tuyền sinh ra ở tiểu quốc, cũng không có bối cảnh thế lực mạnh mẽ, Thường Xích Tiêu trong lúc vô ý, ngâu nhiên phát hiện thiên phú của nàng, liền đem nàng về Vạn kiếm các.

Hạ Khuynh Thành góp nhặt nhiều tình báo, chậm rãi hồi tưởng nói:

-Để báo đáp ơn tri ngộ, Lục Thanh Tuyền cự tuyệt lời mời của các chủ, chủ động bái Thường Xích Tiêu làm vi sư, cũng chính bở vì điểm này, mà trong vô số người theo đuổi này cũng có Thường Danh Dương ở trong đó, lần này vì Lục Thanh Tuyền mở tiệc lớn, phòng trừng là muốn hồng nhan cười.

-Thì ra là thế.

Sở Hành Vân bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu nói:

-Phần thiếp mời này, ngươi lui về đi, ta không có hứng thú.

-A?

Dứt lời, Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh đều phát ra thanh âm quái lại, có chút đau lòng nhìn thiếp mời.

-Mỹ nhân chủ động mời, ngươi cự tuyệt như vậy, tựa hồ có điểm không tốt?

Hạ Khuynh Thành đặt ra câu hỏi, giọng nói, đã có chua chát, cố ý đề cao âm điệu.

-Vừa rồi ngươi nói, yến hội lần này, là do Thường Danh Dương tổ chức mà thành, người phát thiếp mời, là Lục Thanh Tuyền phải không>

Nghe được Sở Hành Vân phản vấn, Hạ Khuynh Thành càng thêm nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu.

-Sở dĩ Thường Danh Dương mở buổi tiệc lớn, chính là vì muốn hồng nhan cười, hơn nữa thanh danh Lục Thanh Tuyền, hắn nhất định sẽ mời tất cả các thiên tài, thanh thế to lớn, nhưng giữa ta và hắn, mâu thuấn trùng trùng, hắn tuyệt đối không mời ta.

-Nếu như ta đoán không lầm, Lục Thanh Tuyền sở dĩ phát ra thiếp mời này, mục đích, là để cho ta bớt lúng túng, bở vì nàng biết, cho dù đưa ta thiếp mời, cũng bởi vì Thường Danh Dương mà ta cự tuyệt đến.

-Kể từ đó, ta và Thường Danh Dương cũng sẽ không có quá khó khăn.

Sở Hành Vân cười tùy ý, cười nhạt nói:

-KHông thể không nói, hành vi cử chỉ của Lục Thanh Tuyền này, chu đáo, lo lắng đến mọi người.

-Khó trách ta cảm thấy kỳ quái, vì sao Lục Thanh Tuyền đột nhiên mời ngươi.

Trong lòng Hạ Khuynh Thành bừng tỉnh, nàng rốt cuộc biết, vì sao Lục Thanh Tuyền được hoan nghênh như vậy, làm vô số thiên tài khuynh đảo.

Đương nhiên, nàng cũng cảm, thán trong lòng, tâm tư Sở Hành Vân nhạy cảm.

Chỉ giây lát, có thể phân tích sâu như vậy.

-đã như vậy, ta hiện tại đem thiếp mời trả về.

Hạ Khuynh Thành giơ thiếp mời trong tay, vừa mới chuyển thân, lại cảm giác một đạo kình phong đảo qua, đem thiếp mời trong tay cuốn đi.

Đợi tinh thần nàng hồi phục lại, thiếp mời đã rơi xuống trong tay Sở Hành Vân.

Chỉ thấy Sở Hành Vân mở thiếp mời, tinh tế liếc mấy lần, có vài phần ngạc nhiên nói rằng:

-Đột nhiên ta thay đổi chủ ý, yến hội lúc này đây, ta sẽ tham dự!

Team: Vạn yên chi sao

Nguồn: truyenny.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch