Một ba động rất yêu ớt, nhưng vẫn bị Sở Hành Vân nhạy cảm bắt được.
Ánh mắt của hắn đọng lại, trực tiếp nhìn về phía chỗ góc, chậm rãi di động, hướng phía cuối đại sảnh nhìn lại, cuối cùng rơi xuống trong chỗ gấp khúc hành lang, thần thái hơi có biến hóa.
-Làm sao vậy?
Hạ Khuynh Thành thấy được dị dạng của Sở Hành Vân, đồng thời hướng phía gấp khúc của hành lạng nhìn lại, lại không thấy được bất kỳ dị dàng gì, bóng người, cũng không tồn tại.
Sở Hành Vân cười mà không nói từ gì, đã sớm thu hồi ánh mắt lại, không có quá nhiều ngóng nhìn.
Yến hội vẫn tiếp tục, nhưng ý nghĩa mà nó đại biểu, đã bị thay đổi.
Trước đây, Thường Danh Dương tổ chức yến hội long trọng này, mục đích, là ở trước mặt mọi người, bức hôn với Lục Thanh tuyền, do đó ôm được mỹ nhân về, đem nàng hoàn toàn trói buộc ở nội vụ nhất mạch.
Nhưng bây giờ, tất cả tâm tư cùng ánh mắt của mọi người đều rơi xuống trên người Sở Hành Vân.
Bao quát cả Lục Thanh Tuyền.
Điểm này, như kiểu vì hắn mà mở tiệc, hắn mới là nhân vật chính chứ không phải Lục Thanh Tuyền.
Đợi một lát, Thường Danh Dương cũng không thể tiếp thu bầu không khí này, đứng dạy rời đi.
Hắn vừa động, đám người Tần Tú cũng không dám đợi lâu, theo thật sát bước chân.
Nhưng bọn hắn rời đi, cũng không làm yến hội kết thúc, trái lại mọi người càng cởi mở, cao giọng nói chuyện, hoặc tìm hiểu vết kiếm, hoặc có nhiều người muốn nghe Sở Hành Vân nói, muốn từ trong miệng hắn lĩnh ngộ tinh túy kiếm đạo.
Lục Huyền Thanh lĩnh ngộ thâm hậu, muốn bế quan tiềm tu một phen, yến hội đến đây kết thúc.
Đoàn người mặc dù không muốn, nhưng cũng chỉ có thể đứng dạy cáo từ, nhưng lúc mỗi người ly khai, đều khom người đối với Sở Hành Vân, biểu hiện rất tôn kính, ngay cả một ít đệ tử chân truyền, cũng là vẻ mặt lấy lòng.
Trải qua một đêm này, bọn họ cũng không dám xem thường Sở Hành Vân nữa, đối với hắn rất bội phục, cung kính.
Ly khai cung điện, đoàn người của Sở Hành Vân rất nhanh chở về ngọn núi cao nhất.
Một vết kiếm, tuy là Sở Hành Vân tặng cho Lục Huyền Thanh, nhưng kiếm đạo tinh túy trong đó, lại có lợi thật lớn đối với bất kỳ người nào, bởi vậy, vừa về tới núi đám người Hạ Khuynh Thành đã bế quan.
Sở Hành Vân lắc đầu cười, đồng dạng vào mật thất tu luyện.
Trong luân hồi thạch.
Sở Hành Vân cũng không có trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện, ngồi xếp bằng, yên lặng nhớ lại cảnh tối nay.
-Lục Thanh Tuyền cùng ám ảnh kiếm khách, quả nhiên có quan hệ không cạn!
Sau một hồi, Sở Hành Vân phun ra một câu.
Thời gian ở yến hội, Sở Hành Vân tỉ mì kiểm tra mỗi người, hắn có thể xác định, trong đám người ở đó, không có ám ảnh kiếm khách.
Coi như hắn cảm nhận được ám kiếm ý ba động, rất là yếu ớt, nơi phát ra, chính là chỗ hẻo lánh đại sảnh.
Khí đó, Sở Hành Vân liền biết, ám ảnh kiếm khách tới, dựa vào đặc thù ám kiếm ý, giấu kín nơi bóng tối.
Sở Hành Vân đói với ám ảnh kiếm khách tràn ngập hiếu kỳ, hắn rất muốn biết, đối phương rốt cục là thần thánh phương nào, cuối cùng, hắn đến từ ngoại môn hay nội môn, có là người vạn kiếm các hay không.
Nhưng cuối cùng, hắn cũng không có động thủ.
Thứ nhất, hắn không xác định ám ảnh kiếm khách là địch hay bạn, động cơ đối phương ám sát đệ tử Vạn kiếm các, là cái gì, nhưng hắn biết rõ, một khi hắn xuất thủ chế trụ ám ảnh kiếm khách, thận phận hắn ra ánh sáng, cuối cùng chỉ có con đường chết, kết quả như vậy, đối với hắn không có bất kỳ chỗ tốt nào.
Thứ hai, hắn đã biết, ám ảnh kiếm khách và Lục Thanh Tuyền có quan hệ không cạn, chỉ cần hạ thủ từ Lục Thanh Tuyền, nhất định có thể tìm ra kiếm khách ám ảnh, đồng thời không đưa tới người khác chú ý, không cần gấp gáp nhất thời,
-Yến hội lần này nhiều người phức tạp, không ít người đều muốn đặt sự chú ý lên người ta, vì vậy ta không dám làm quá nhiều điều, chỉ liếc mắt, thì vội vã dời, mà ám ảnh kiếm khách cũng không có đợi lâu, rất nhanh rời khỏi phòng khách.
-Lục Hình đã từng nói, ám ảnh kiếm khách giấu kin ở trong bóng tối, mỗi lần xuất thủ, tât có thảm kịch, chẳng nhẽ tối năng cũng như vậy?
Trong lòng Sở Hành Vân suy tư một hồi, nhưng rât nhanh, đã đem những ý niệm này bỏ ra khỏi đầu.
Hô!
Một đạo âm thanh thổ tức truyền ra, thân thể Sở Hành Vân treo trên bầu trời, phiêu phù ở trong hư không, hai mắt khép kín, tĩnh tâm ngưng thần, lập tức tiến nhập trạng thái tu luyện.
Trăng lên trăng xuống, mặt trời mọc ra.
Tia nắng ban mai ấm áp, đem bao phủ cả ngọn núi cao nhất, giống như mặc một bộ quần áo vậy, xa xa nhìn lại, như tiên cảnh xuất trần, làm vô số người sinh lòng hướng tới.
Thanh âm ùng ùng vang lên, cửa của mật thất tu luyện mở ra, Sở Hành Vân mặc quần áo đen từ đó đi ra.
Hắn hít sâu một hơi, hai tròng mắt vừa mới mở, liền thấy Ninh Nhạc Phàm, Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh, từng cái một mang một khuôn mặt lo lắng, cơ hồ như chạy nước rút, đi tới trước mặt Sở Hành Vân.
-Sư tôn, đêm qua lại có người rơi vào độc thù của ám ảnh kiếm khách!
Người mở miệng trước là Ninh Nhạc Phàm, hắn thở hổn hển, nói có chút giật cục.
Nghe thấy thế, tâm thần Sở Hành Vân khẽ run nhẹ, ám ảnh kiếm khách, quả nhiên xuất thủ.
Còn chưa chờ hắn mở miệng nói, Lục Lăng nói tiếp:
-Lúc này đây, ám ảnh kiếm khách chỉ giết một người, nhưng người bị giết tu vi lại cực kỳ mạnh mẽ, đã bước vào thiên linh nhị trọng.
-A?
Sở Hành Vân hơi nhướng lông mày.
Lấy hắn suy đoán, ám ảnh kiếm khách, hơn phân nửa là đệ tử ngoại môn.
Giữa đệ tử ngoại môn, có ít người am hiểu ám kiếm ý, càng chưa nói đến có thể giết thiên linh nhị trọng.
-Thân phận ám ảnh kiếm khách nà, ngược lại càng làm ta hiếu kỳ.
Tròng lòng Sở Hành Vân cười thầm, ánh mắt rời qua, lại phát hiện ba người Ninh Nhạc Phàm tràn đầy khẩn trương nhìn hắn, còn phát ra vẻ kinh hoảng.
Điểm này, làm hắn nhất thời có nghi hoặc.
-Tuy nói lần này ám ảnh kiếm khách động thù, diệt người thiên linh cảnh nhị trọng, nhưng trước đó, cũng có nạn nhân là thiên linh cnarh, các ngươi không cần khẩn trương như vậy đi?
Sở Hành Vân trực tiếp đặt câu hỏi.
Ninh Nhạc Phàm cười khổ một tiếng, nói:
-Sư tôn, ám ảnh kiếm khách giết người chính là Tần Tiện Quân, là dòng chính của Tần gia, Tần Thu Mạc kiếm chủ thậm chí có ý thu hắn là đệ tử thân truyền.
-Trọng yếu hơn là, lần này, sau khí ám ảnh kiếm khách xuất thủ, trên thi thể Tần Tiện Quân….
Giọng nòi còn chưa nói xong, những âm thanh xé gió không ngừng truyền ra, triệt để phá vỡ sự yên lặng của ngọn núi cao nhất.
Sở Hành Vân bỗng nhiên ngẩng đầu, liền thấy từng đạo thân ảnh huyết hồng phủ xuống, đứng ở các nơi trong cung điện, mơ hồ có xu thế vây quanh.
-Huyết pháp đội!
Trong lòng Sở Hành Vân nói thầm, con mắt quét quang, đã thấy lãnh đạo của huyết pháp đội đến, cũng không phải là Lục Hình, mà là một trung niên khôi ngô, mặt dữ tợn, tản ra khí thê bức người.
Đứng trong hư không, thấy Sở Hành Vân cũng không chào hỏi, khuôn mặt nghiêm túc, lạnh giá nói:
-Lạc Vân, ta phụng mệnh các chủ, đem ngươi đến chấp pháp điện, ngươi lập tức chấp hành, không được phản kháng!