Riêng cái không gian lớn, cả vạn người, đều không nói nửa câu.
Bọn họ đều nhìn xuống trên người Sở Hành Vân, biểu hiện trên mặt khác nhau, cùng đợi câu trả lời sau cùng.
-Ta chưa bao giờ làm việc này, tại sao phải thuyết pháp nhận tội?
Sở Hành Vân ngẩng đầu, trực tiếp đón nhận hai tròng mắt của Phạm Vô Kiếp.
-Lớn mật, nhân chứng vật chứng đều ở đây, ngươi còn không chịu nhận tội!
Tần Thu Mạc tức giận quát lớn, trợn mắt, lại thấy cặp con ngươi đen kịt của Sở Hành Vân, đang lạnh lùng theo dõi hắn, từng chữ nói rõ ràng:
-Lão thất phu, ngươi câm miệng cho ta!
-Ngươi…
Tần Thu Mạc bị chọc tức, trực tiếp cảm giác được nghịch khí, xông thẳng vào lục phủ ngũ tạng, làm hắn cực kỳ khó chịu, chỉ ngón tay vào mặt Sở Hành Vân, thân thể, càng run rẩy không ngừng.
-Quả thật, ta đúng là nắm trung tay lực hắc ám, cùng hai nhà Tần Thường có ân oán, càng có thể tùy ý giết chết người có tu vi thiên linh cảnh nhị trọng, nhưng những thứ này, chỉ là suy đoán của các ngươi, căn bản không có tính căn cứ để quyết định theo.
-Điểm thứ nhất, trong vạn kiếm các, ngọa hổ tàng long, có những người khác nắm trong tay hắc ám lực hay không, chúng ta không thể hoàn toàn biết được, còn nữa, ám ảnh kiếm khách, có là người vạn kiếm các hay không, đây là điều không biết.
-Điểm thứ hai, hai nhà Tần Thường, bất kể là đối nội, hay là đối ngoại, đều kết không ít hận thù, nếu dựa vào ân oán mà định tội, thì không có sức thuyết phục một chút nào.
-Về phần điểm thứ ba, người này rốt cục là bị ám ảnh kiếm khách giết chết, hay là âm ưu của ai đó, không người biết, dù sao, có vài người đối với ta hận thấu xương, âm thầm dùng thủ đoạn, cũng không phải không có khả năng.
-Một lời nói, như những vàng ngọc, làm đám người xung quanh đều rơi vào trầm tư, ngay cả chấp pháp nhất mạch chứ nhiều kiếm chủ, cũng thấy có đạo lý, tinh tế hạ thấp giọng thảo luận.
-Đây quả thực là lời nói bậy!
Thường Xích Tiêu phẫn nột đứng lên, quay về phía Phạm Vô Kiếp cất cao giọng nói:
-Giữa chúng ta cùng Lạc Vân, đúng thật có ân oán, những cũng không vì ân oán này, mà tàn sát đệ tử nhà mình, cái tên Lạc Vân này, miệng lưỡi xảo biện, tâm muốn gây rối, xin các chủ minh giám, lập tức tru diệt tên này!
-Ngày này chưa trừ diệt Lạc Vân, ngày đó Vạn kiếm các khó an, nguyện các chủ tru diệt tên này!
Hết thảy kiếm chủ nội vụ nhất mạch, đều lên tiếng, đem mũi giáo chỉ vào Sở Hành Vân, nhận định hắn là ám ảnh kiếm khách.
-Suy nghĩ của Thu Mạc kiếm chủ, mặc dù có đạo lý, nhưng lời Lạc Vân kiếm chủ, cũng không chê vào đâu được, vẫn là câu nói kia, hết thảy mọi thứ ở đây, cũng chỉ là suy đoán mà thôi, cũng không có căn cứ chính xác để xác minh, đương nhiên ta cũng hiểu được, việc này có thể là cái âm mưu, một âm mưu diệt trừ!
Vân Trường Thanh lập tức đứng dạy, chĩa áp lực vào nội vụ nhất mạch.
Bên cạnh hắn, Đường Vân Hoan, Lôi Nguyên Quang cùng Tô Lãnh Lưu cũng như vậy, dùng hành động của mình, tỏ rõ lập trường, toàn lực ủng hộ Sở Hành Vân.
-Ta vừa mới nói qua, chuyện này, rất có thể là âm mưu của truyền công nhất mạch các ngươi, hiện tại Lạc Vân gặp nạn, các ngươi đương nhiên phải xuất thủ trợ giúp, theo như ta nói, các ngươi đều phải tiến hành thẩm tra!
Tề Dương Trầm phun ra một âm thanh chói tai, muốn đem cả truyền công nhất mạch kéo xuống nước.
-Chỉ bằng một câu nói của ngươi, đã nghĩ vu oan truyền công nhất mạch, ngươi không cảm thấy hành động như vậy, rất ngu xuẩn?
Đường Vân Hoan không rơi vào hạ phong chút nào, mở miệng phản bác.
-Rắp tâm hại người, ngươi chết không tử tế được, Dương Trầm kiếm chủ, xin tự trọng.
Tô Lãnh Lưu phun ra một lời, căn bản không che giấu ý giễu cợt trong lòng mình.
Hai người, mỗi người một lời, nhất thời làm Tề Dương Trầm tức giận, giẫm chân tại chỗ, cư nhiên đến trước người bọn họ.
-Thế nào? Muốn động thu?
Trên người Lôi Nguyên Quang đã có chiến ý, chỗ đỉnh đầu, một thanh lôi kiếm hiện lên, kiếm động lôi điện, làm không gian đều phát sinh ra tiếng sấm sét, thanh thế lớn.
Thanh âm ùng ùng truyền ra, hai đại nhánh núi, mười một danh kiếm chủ, đồng thời phóng xuất khí tức quang người.
Cường giả âm dương cảnh, nhất niệm động thiên địa, thực lực mạnh mẽ.
Mười một danh kiếm chủ xuất thủ, chỉ là dư ba chiến đầu, đều có thể hủy núi nghiền sông, không ai dám ngạnh sinh.
-Yên lặng!
Liền vào thời khắc này, một đạo thanh âm âm trầm, từ trong miệng Phạm Vô Kiếp thốt ra.
Hay chữ này, giống như ẩn chứa lực lượng thiên địa huyền diệu nào đó, phủ xuống hư không, đem thiên địa lực nơi này chôn vùi, mười một tên kiếm chủ, lập tức bị ngăn chặn khí tức, vô pháp tiến về phía trước.
-Trong chấp pháp điện, kiếm chủ tranh đấu, còn ra thể thống gì!
Phạm Vô Kiếp nói ra một lời, làm tâm thần mọi người chấn kinh, nhất thời lui về vị trí, không dám tiếp tục tranh chấp.
Bất quá mặc dù bọn họ đãng ngừng tay, nhưng ánh mắt, vẫn là căm tức nhìn qua.
-Hai đại nhánh núi này, vốn là kết thù oán lâu ngày, bởi vì Sở Hành Vân tự nhien xuất hiện, những ân oán kia được khơi mào, dựa vào một câu nói Phạm Vô Kiếp, căn bản vô pháp bình phục.
-Lạc Vân.
Phạm Vô Kiếp nhìn về phía Sở Hành Vân, thanh âm có vể trầm thấp, nói:
-Song phương các ngươi nói, đều khá có đjao lý, nhưng không thể phủ nhận, ngươi có hiềm nghi lớn.
Sở Hành Vân trầm mặc, biết Phạm Vô Kiếp còn nói tiếp.
Quả nhiên giọng nói Phạm Vô Kiếp không ngừng, tiếp tục nói:
-Ta cho ngươi ba ngày, trong ba ngày, ngươi phải tìm ra chứng cứ để chứng minh sự trong sạch của mình, đem việc ám ảnh kiếm khách kết thúc tại đây.
Ba ngày, thời gian thực quá ngắn, các chủ có thể cho thêm mấy ngày hay không?
Vân Trường Thanh nhíu chặt mày, hai điểm này, độ khó quá lớn, ba ngày thật sự rất ngăn.
-Ta không muốn Vạn kiếm các lại tiếp tục bị khủng hoảng.
Phạm Vô Kiếp lạnh lùng mở miệng, mặc dù không trả lời, nhưng đã cho thấy rõ ràng, hắn đã chán việc này.
Là các chủ, Vạn kiếm các yên ổn, là việc Phạm Vô Kiếp quan tâm nhất.
Hắn lập ra tam nhánh núi, để ba bên kìm hãm lẫn nhau, mục đích, cũng đồng dạng là muốn quản lý cả Vạn kiếm các.
Nhưng bở vì ám ảnh kiếm khách, mà Vạn kiếm các rơi vào trong khủng hoảng, mà truyền công nhất mạch cùng nội vụ nhất mạch mâu thuẫn, càng trở nên gay gắt, dĩ nhiên có dấu hiệu xung đột vũ trang.
Ba ngày, đã là cực hạn của hắn.
Sở Hành Vân tự nhiên minh bạch những thứ này, hắn ngẩng đầu nhìn Phạm Vô Kiếp, không nói cầu khẩn, càng không có phản bác, chỉ là bình tĩnh gật đầu, sau đó quay người ly khai.
Trở lại vị trí ngọn núi cao nhất, hắn cảm tạ đám người Vân Trường Thanh tương trợ, một mình tiến nhập mật thất tu luyện.
Trong không gian luân hồi thạch.
Sở Hành Vân tĩnh hơi thở, ở trước mặt của hắn, để một đống tư liệu, tất cả chỗ này, đều là tin tức tuyệt mật liên quan đến ám ảnh kiếm khách, do chấp pháp điện cung cấp.
Thời gian qua nhanh, đêm tối, lần thứ hai bao phủ lên Vạn kiếm các.
Sở Hành Vân lập tức thu những hồ sơ vào trong nhẫn trữ vật, lóe ra một cái, ngay lập tức ly khai nội không gian.
Trong tay của hắn, nắm hắc động trọng kiếm thật chặt, đã tiến nhập trạng thái hắc ẩn, như u hồn nửa đêm vậy, vô thanh vô tức, vô ba vô động, tiến nhập vào giữa đêm tối.