Cao thủ đối chiến, cho dù là một cái chớp mắt, cũng không được mắc sai lầm.
Trong suy nghĩ Tần Tú gãy mất, chỉ là chốc lát, hắn bỗng nhiên quay thân qua, nhưng dù vậy, hắn vẫn còn chậm một bước.
ở trong con ngươi của hắn, một thanh đoản kiếm đen kịt, từ trong bóng ma lộ ra, kiếm ngân trầm thấp, lấy thế tồi khô lạp hủ, xé rách dương cương khí trên người hắn, trực tiếp đâm về phía trước.
thấy thế, Tần Tú quá sợ hãi, vội vàng lui về phía sau.
Trong tay hắn, huyết kiếm thương đã ra khỏi vỏ, tỏa ra ánh sáng huyết sắc, ngăn trở thế đi của đoản kiếm đen kịt, gắt gao đối chọi, không thể đánh xuống được.
-Quỷ Thủ!
Tần Tú miệng thổ ra tiên huyết, vừa quát xuống, kiếm hóa thành Quỷ thủ lành lạnh, nuốt đoản kiếm đen kịt vào miệng, thậm chí cắn nuốt cả đối phương, thiên địa trong không khí lập tức nổ tung, nhấc lên kinh phong, đem hai người bay ra ngoài.
Oanh!
Tần Tú thụ thương, kiếm quang đen kịt quỷ dị bám vào trên vết thương, dĩ nhiên làm linh hải của hắn đã bị thương, linh lực không ngừng chảy ra, thậm chí làm hắn vô lực chống đối, ngạnh sinh đụng vào trên vách tường.
Về phần đối thủ.
Thân thể bao phủ ở trong áo choàng, kinh phong đảo qua trên người, cư nhiên phát ra một thanh âm trầm thấp, một cái ánh sáng kim sắc từ trong áo choàng đi ra, đem cỗ lực lượng phân hóa, chỉ lui ra vài bước mà thôi.
-Lực lượng hắc ám?
Tần Tú liếc nhìn vết thương của mình, kiếm quang đen kịt, quen thuộc như thế, cư nhiên cùng lực lượng hắc ám trên người Tần Tiện Quân giống nhau.
Trong đầu của hắn run lên, liền lập tức biết, người đứng trước mặt hắn, là ám ảnh kiếm khách hung danh!
-Không hổ là con trai của kiếm chủ, thực lực quả nhiên mạnh mẽ, trong nháy mắt, có thể tránh ra chỗ hiểm, nhưng bât luận như thế nào, hôm nay ngươi phải chết.
Người nó bước về phía trước một bước, trong tay cầm đoản kiếm đen kịt.
Nghe nói như thế, Tần Tú trần ngập ra ý ngạc nhiên.
Hắn kinh ngạc, cũng không phải là ám ảnh kiếm khách có sát ý với hắn, mà là thanh âm của hắn.
Thanh âm này, thanh thúy, linh hoạt kỳ ảo, như chim hoàng oanh uyển chuyển vậy!
Khó có thể tưởng tượng, người có hung danh hiển hách ở trong Vạn kiếm các, giết vô số người, lại là nữ tử!
-Ngươi rốt cục là người phương nào?
Tần Tú gắt gao che vết thương của mình, tiết huyết mặc dù có thể ngừng, nhưng thương thế linh hải, cũng không thể kéo dài, linh lực đang không ngừng tiết ra ngoài, khiến cho hơi thở của hắn, cũng bắt đầu trở nên suy yếu.
-Người chết thì không cần biết nhiều.
Ám ảnh kiếm khách lắc đầu, nàng bước vọt ra một bước, âm sát lực nở rộ, sáp nhập vào trong đoản kiếm đen kịt, một kiếm đam thẳng vào chỗ hiểm Tần Tú.
Tần Tú vội vàng lui vể sau, trong nháy mắt kinh ngạc sâu sắc.
Hắn có dõ dàng cảm giác được tu vi đối phương, bất quá chỉ là địa linh cửu trọng thiên mà thôi, còn chưa nắm trong tay dương cương khí, ám ảnh kiếm khách này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Trong lúc suy tư, Tần Tú đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Hai tròng mắt quét nhìn xunh quanh, phát hiện cả toàn mật thất tu luyện đều bị quang mang đen kịt bao phủ, bất luận thanh âm cũng động tĩnh gì cũng không thể truyền ra ngoài, khiến ngoại chân chú ý.
Nói cách khác, hắn chỉ có thể mạnh mẽ mở một đường máu, mới có thê tự cứu!
Nghĩ đến một điểm như vậy, Tần Tú cầm thật chặt huyết kiếm, tất cả linh lực trên người điều động, gầm lên giận dữ, kiếm quang hóa thành quỷ thủ dữ tợn, vô kiến bất tồi, bay thẳng đến ám ảnh kiếm khách, âm thanh phá vỡ hư không.
Cảm thụ được quỷ thụ kiếm kinh khủng, ám ảnh kiếm khách phái sinh ra một đạo âm thanh.
Hiển nhiên nàng không nghĩ tới, linh hải bị thương như vậy, Tần Tú còn có thể thi triển ra võ học kinh khủng như vậy, áo choàng trên người nàng bị phong ba nhấc lên, lộ ra bộ áo giáp màu tro đen.
Áo giáp này, trên đó hiện nhưng hoa văn phức tạp, mơ hồ tản mát ra khí tức hồn hậu, mà ở chỗ trung ương, tồn tại ba đạo thần văn, rõ dàng là vương khí ba văn.
Quỷ thủ kiếm đụng vào áo giáp, hai người va chạm, ngay lập tức phát ra âm thanh cuồng bạo, mà ở lúc đấy,trên người ám ảnh kiếm khách lần thứ hai phát ra kim quang, phong duệ mà hồn hậu, rất nhanh làm suy yêu quỷ thủ kiếm.
-Lại là một món vương khí!
Tần Tú trợn tròn hai mắt.
ở trong tối hông của ám ảnh kiếm khác, có một quả ngọc châu màu vàng, ngọc châu này, phun ra nuốt vào ánh sáng lợi hại, trên hạt trâu có hai đạo thần văn, hiển nhân vật này cũng là một vương khí nhị văn.
Nếu là lại tăng thêm đoản kiếm đen kịt, người này đã có ba món vương khí.
Hơn nữa đây không phải toàn bộ.
Tần Tú có cảm giác, trên người ám ảnh kiếm khách còn có khí tức vương khí khác, đôi phương, rốt cục là người nào, tại sao lại có nhiều vương khí như vậy.
Ùng Ùng!
Nói thì chậm, mà thực tế lại nhanh vô cùng, ám ảnh kiếm khách đem kiếm quang quỷ thủ kiếm đánh rơi, nàng bước một bược, thân thể lập tức sáp nhập vào bóng thôi, lặng yên không một tiếng động, giống như không có tồn tại qua.
Rất nhanh, nàng liền xuất hiện sau lưng Tần Tú.
Đoản kiếm phong duệ vô cùng, bị bám ánh sáng yêu ta màu đen, đam qua cánh tay, tiên huyết không ngừng phun ra, nhiễm đỏ cả mảnh đất.
-Cút cho ta!
Tần Tú cắn răng, vung tay lên, đối phương cũng đã biến mất, một lần nữa dung nhập vào đêm tối.
Hưu Hưu Huwu!
Kiếm quang lóe ra không ngớt, giống như vĩnh viễn không có điểm cuối, mỗi một đạo, đều rơi vào trên người Tần Tú, mang đến cho hắn thống khổ thật lớn, nhưng thủy chung không tổn thương đến tính mạng của hắn.
-Ta là con của kiếm chủ, ngươi giết ta, thì có chỗ tốt gì!
Tần Tú có điểm sợ, hắn phát hiện linh hải mình, đã heo rũ, dương cương khí hùng hậu đnag tiếu tán, không còn lại gì.
Hiện tại, hắn đã biết, vì sao mỗi khi ám ảnh kiếm khách giết người, nơi bụng đều bị xuyên thủng.
Võ giả, một ngày mất linh hải, thực lực sẽ bị hao tổn rất nhiều.
Đến khi đó, ám ảnh kiếm khách xuất thủ, sẽ dễ hơn rất nhiều, nếu muốn giết, chỉ bằng một ý nghĩ của nàng.
Đây chính là lý do, nàng chỉ có tu vi địa linh cửu trọng thiên, lại có thể chém giết thiên linh cảnh.
-Ta là sát nhân, không cần chỗ tốt, muốn trách thì trách người tham dục, che đậy hai mắt.
Khí tức ám ảnh kiếm khách ngưng tụ đến mức tận cùng, kiếm phong chỉ vào hướng ngực Tần Tú.
Kiếm âm minh, thiện lược hư không.
-Không!
Tầng Tú thoáng chốc gào thét lên, những đạo hắc quang này, cũng không có xu thế dừng lại, có sát ý hỗn loạn ở trong đó, làm hắn sợ hãi run rẩy.
Cuối cùng, hắc quang bao phủ xuống.
Nhưng nó cũng không rơi trên người Tần Tú, khi còn cự ly nửa thước, một thanh trọng kiếm thân kiếm đầy chữ tối nghĩa, đột nhiên cản trước mặt của hắn, ăn cản một kiếm tuyệt diệt của ám ảnh kiếm khách.
Thế cục như vậy, quá mức mạo hiểm, khiến cho Tần Tú tràn đầy mồ hôi, hắn ngừng thở, lặng lặng nhìn chằm chằm trọng kiếm đen kịt phía trước, trong lòng tự hồ nghĩ đến điều gì đó, khiesn cho ánh mắt run lên một cái,
Hắn bỗng nhiêng ngẩng đầu lên.
Đã thấy một bầu không khí bồng bềnh, một thân ảnh oai hùng, bồng bềnh trong hư không, quỷ dị nổi lên.
Thân ảnh kia, là một gã thanh niên, hắc ý, một tay cầm trọng kiếm, hai tròng mắt nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng nhấc lên một cái độ cung nhẹ, làm cả gương mặt đều trở lên yêu tuấn.