Thấy khuôn mặt quen thuộc này, biểu tình của Tần Tú trở nên khó coi.
Trăm triệu lần không nghĩ tới, ở lúc hắn còn sống, người cứu hắn một mạng, lại là cừu địch lớn nhất với hắn.
Sở Hành Vân xuất hiện, làm ám ảnh kiếm khách cũng kinh ngạc, hai mắt giấu ở dưới áo choàng màu đỏ, tràn ngập ý nghi hoặc.
-Tên Tần Tú này, quỷ kế đa đoan không nói, còn hãm hại quá nhiều người, vì sao ngươi phải cứu hắn?
Lời của ám ảnh kiếm khách có vài phần âm lãnh, địch ý của nàng đối với Sở Hành Vân cũng không sâu.
-Mạng của hắn, không nế chết trên tay của ngươi.
Sở Hành Vân lắc đầu, không biết vì sao đối với thanh âm của ám ảnh kiếm khách có chút quen thuộc. tựa hồ đã nghe qua ở nơi nào.
Hơn nữa, cách đây không lâu!
-Vấy nếu như ta nhất định phải giết hắn?
Ám ảnh kiếm khách lại một lần nữa nắm chặt đoản kiếm đen kịt, thân thể cúi xuống, tựa hồ tùy thời đều có thể ra tay.
Sở Hành Vân ung dung cười, giọng nói còn chưa xuất ra, phía trước, thân ảnh của ám ảnh kiếm khách lập tức tiêu thất, khí tức quanh người tiêu tán, làm cho không tìm được chút tung tích nào.
-Ám!
Một tiếng quát lạnh giá vang lên.
Sau lưng Tần Tú, trong phiến bóng tối, đột nhiên ngưng tụ ra một vòng xoáy đen kịt, trung tâm chỗ vòng xoáy, một thanh đoản kiếm phá không mà đến, đâm về phía chỗ mi tâm Tần Tú.
Thế tiên công bất thình lình, làm Tần Tú cả kinh kêu lên, nhưng ngay trong sát na đoản kiếm xuất hiện, hắc động trọng kiếm đảo qua tùy ý, rất là thư thả, đã đem vòng xoáy phá hủy.
Thân ảnh ám ảnh kiếm khách một lần nữa xuất hiện, nàng tràn đầy kinh ngạc, liếc mắt nhìn Sở Hành Vân, sát ý trong mắt chưa tiêu, cầm chặt đoản kiếm trong tay như trước, điên cuồng lao tới Tần Tú.
Sở Hành Vân chau mày, cánh tay phải mở, trực tiếp chộp đến đoản kiếm đen kịt.
-Dừng Lại!
Trên vạn tượng giáp tay, ngân quang như tinh thần phân sái, phóng xuất ra bốn vạn chi tượng lực, nắm lấy thân đoản kiếm, lấy lực tan biến kiếm quang, thậm chí đem thân thể ám ảnh kiếm khách, mạnh mẽ giữ lại, cũng khó khắn tiến nửa bước.
-Ta nói rồi, tính mệnh người này, không nên chết dưới tay của ngươi, ngươi thu tay lại đi.
Sở Hành Vân lần thứ hai nhắc lại, hắn nhìn ám ảnh kiếm khách phía trướ, đã thấy sau người bỗng nhiên lạ, ánh sáng cổ quái từ huyết đồng bắn tung ra, hướng hai trong mắt Sở Hành Vân lao đến.
-Dị đồng?
Sở Hành Vân thấy đôi con người cổ quái này, liền phát ra âm thanh kinh nghi.
Nhưng rất nhanh, thấn ắc của hắn khôi phục như lúc ban đầu, tâm thần an hòa, mở miệng phun ra một chữ:
Ám ảnh kiếm khách phát ra một tiếng kêu, bắt đầu lui ra, Sở Hành Vân phát ra quang mang, đem toàn bộ không gian chiếu rọi.
Bởi vì chiến đầu vừa rồi, làm áo choàng của ám ảnh kiếm khách vụn vỡ, khuôn mặt giấu kín trong đem, lại hiện ra ngoài không khí.
Dung mạo của nàng, rất đẹp, hai mắt trong như nước, mũi cao, đôi môi như cánh hoa, mái tóc đen óng như thác nước, rũ xuống bên dưới, dáng người thon thả, chỉ cần liếc mắt nhìn cũng không bao giờ có thể quên.
-Lục Thanh Tuyề!
Thấy dung nhan tuyệt thế này, Sở Hành Vân kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
Khó trách hắn cảm thấy thanh âm của ám ảnh kiếm khách lại quen thuộc đến thế, vị nữ tử trước mắt này chính là đệ nhất mỹ nữ Vạn kiếm các-Lục Thanh Tuyền.
-Không đúng, nàng không phải Lục Thanh Tuyền.
Một cái chớp mắt sau, Sở Hành Vân lập tức lắc đầu.
Dung mạo nữ tử này giống Lục Thanh Tuyền như đúc, nhưng lại không phải Lục Thanh Tuyền.
Khí chất Lục Thanh Tuyền, ôn thuận mà linh hoạt kỳ ảo, giống như tiên nữ rời xa trốn hồng trần, những kẻ khác chỉ biết đứng từ xa nhìn, không dám khinh nhờn, mà nữ tử này, quanh thân lại ngập tràn lãnh ý. Như sát thủ trong đem, tùy thời có hể lấy mạng người.
Khí chất hai người, hoàn toàn tương phản nhau!
Còn nữa, Sở Hành Vân nhạy cảm quan sát được, trên nữ tử này có kiếm ý, chính là ám kiếm ý, đứng hàng thập cấp, cùng kiếm ý lốc xoáy của Lục Thanh Tuyền bất đồng.
Hai điểm này có thể nói rõ, cô gái này không phải Lục Thanh Tuyền.
Ngay vào lúc này, Tần Tú đứng ở sau Sở Hành Vân, lại hậm hực nhìn, khi hắn nhìn thấy dung mạo của nữ tử này, đầu tiên cả kinh, sau đó thốt lên:
-Lục Thanh Dao?
Sở Hành Vân ngưng một cái, quay đầu nói:
-Ngươi nhận ra nữ tử này?
-Không sai,
Tần Tú lập tức gật đầu, hiện tại bản thân hắn bị trọng thương, chỉ có dựa vào Sở Hành Vân mới có thể sống sót, tự nhiên không giám biểu hiện thái độ gì.
Hắn suy tư chốc lát, mở miệng nói rằng:
-Lạc Vân kiếm chủ có chỗ không biết, Lục Thanh Dao cùng Lục Thanh Tuyền là một đôi tỷ muội sinh đôi, đều nhờ Xích Tiêu kiếm chủ đưa về, mới tiến nhập Vạn kiếm các.
-Tỷ muội sinh đôi, thảo nào lớn lên lại giống nhau như vậy?
Sở Hành Vân trong lòng bừng tỉnh, nhưng không cứt đứt lời nói, tiếp tục lắng nghe.
Tần Tú nói tiếp:
-Thời gian hai người này tiến nhập Vạn kiếm các, cùng ngưng tụ ra kiếm ý, nhưng kết quả lại bất đồng, Lục Thanh Tuyền ngưng tụ ra kiếm ý quang phong đứng hàng thất cấp, chính là siêu cấp thiên tài, mà Lục Thanh Dao lại có kiếm ý cực kỳ yếu, khó khăn lắm mới đứng hàng nhị cấp.
-Bở vậy, Lục Thanh Tuyền thuận lợi tiến vào trong môn, đồi thời bái Xích Tiêu Kiếm chủ làm vi sư, vầ phần Lục Thanh Dao, thiên phú quá thấp, mặc dù ở ngoại môn, đều không nổi bật, nơi ở cũng cần Lục Thanh Tuyền bảo hộ, chỉ đạo, dần dà, nàng liền rời đi khỏi nội môn, ở tại trong chỗ ở Lục Thanh Tuyền, suốt ngày đóng cửa không ra, tính tình cực kỳ quái gở.
- Thực làm kẻ khác không nghĩ tới, ám ảnh kiếm khách làm kẻ khách nghe tên mà sợ mất mật, lại là nữ tử quái gở Lục Thanh Dao này, điều này cũng khó trách, vì sao ám ảnh kiếm khách xuất hiện lại ở ba năm trước đây!
Tần Tú trình bày, rốt cục cũng hiểu rỗ chân tướng, mọi thứ nghi hoặc trong lòng, đều triệt để thấu triệt.
Về phần vương khí trên người Lục Thanh Dao, hơn phân nửa cũng từ Lục Thanh Tuyền.
Phải biết rằng, Lục Thanh Tuyền chính là đệ nhất mỹ nữ Vạn kiếm các, người thoe đuổi vô số, người muốn có được niềm vui của nàng mà tặng vô số vật chân quý, trong đó có cả vương khí.
-Tỷ tỷ là để nhất mỹ nữ danh chấn Vạn kiếm các, mà muội muội cũng là sát thủ lãnh huyết vô tình, số phận hai người này, thật đúng là bất đồng.
Thương thế trên người Tần Tú khôi phục, đã đã có thể miễn cưỡng đứng thẳng lên.
Hắn dừng lại trước Lục Thanh Dao, trong đầu đột nhiên lướt qua một đạo tinh quang.
Lập tức, Tần Tú vui vẻ nhìn Sở Hành Vân nịnh nọt, hạ thấp người nói:
-Lần này nhờ Lạc Vân kiếm chủ xuất thủ, mới có thể bắt ám ảnh kiếm khách, cử chỉ thô lỗ trước đây ta đối với ngày, xin ngày thông cảm cho, chớ để trong lòng.
-Giờ khắc này, ám ánh kiếm khách đã xa lưới, hết thảy mọi thứ, đều đã lộ rõ chân tướng, ngày mai, ta có thể làm nhân chứng trước mặt mọi người chứng minh ngày trong sạch, để ngài không còn vết dơ.
-Lục Thanh Dao này, liền giao cho ta xử lý, ta nhất định nghiêm hình thẩm vấn, để cho nàng đem mọi hành vi phạm tôi ba năm qua khai hết ra.