Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 477: Ân nhân

Chương 477: Ân nhân

Tâm thần Lục Thanh Dao cũng đang run rẩy.

ở trước ngày hôm nay, nàng đối với Lạc Vân cũng không xa lạ gì, sau khi biết người này là kiếm chủ trẻ nhất vạn kiếm các, thiên phú ngang dọc, thủ đoạn bá đạo, là một siêu cấp thiên tài nghìn năm khó ngặp.

Nhưng giờ khắc này, Lục Thanh Dao đột nhiên cảm thấy, hai chữ thiên tài, xa xa không xứng với Sở Hành Vân.

Chưa nói thiên phú của hắn ra sao, chỉ tâm tính cùng lòng dạ, cũng đủ để giỏi hơn mười tám kiếm chủ kia!

-Nguyên lai trong ba ngày, Lạc Vân kiếm chủ vẫn bảo vệ ta, việc này thực làm ta cảm động, cũng may mà cô gái này tự chui đầu vào lưới, bằng không, hậu quả thật không chịu nổi.

Tần Tú thở dài nhẹ nhõm, cảm giác sợ bóng sợ gió một hồi.

Ngày mai, nếu Sở Hành Vân tiến nhập chấp pháp điện.

Nếu như Lục Thanh Dao đêm nay không ra tay, hắn tất phải nhận trừng phạt nghiêm khắc, cho đến lúc này, Tần Tú đem Lục Thanh Dao giết chết, thì Tần Tú hắn phải chết không nghi ngờ.

Tuy nói không thể hãm hại Sở Hành Vân, nhưng so với tánh mạng của mình, Tần Tú, càng muốn tiếp thu kết quả bây giờ, hắn vẫn được sống.

-Trước khi ta nhập chấp pháp điện, tất gặp phải nàng.

Trong trường hợp đó, Sở Hành Vân nghe được Tần Tú nói, cũng có tự tin trả lời, làm Tần Tú lần thứ hai kinh nghi.

Sở Hành Vân quay đầu, tiếp tục nói:

-Tuy nói ta cũng không dõ thân phận ám ảnh kiếm khách, nhưng ta biết, mục đích nàng tồn tại, là bảo vệ Lục Thanh Tuyền, không để nàng gặp bất kỳ thương tổn, khinh bạc.

-Nhưng theo Lục Thanh Tuyền càng ngày càng mạnh, người tham lam nàng ngày càng nhiều, mà thực lực những người đó, càng tăng mạnh, cũng không phải người Lục Thanh Dao có thể thắng, cho dù nàng có nắm giữ phương pháp ám sát quỷ dị, cũng sẽ không làm được gì.

-Ba ngày trước, ở yến hội ta bảo vệ Lục Thanh Tuyền, còn nói lời chỉ điểm, để cho nàng ngộ đạo, trọng yếu hơn là, ta đối với Lục Thanh Tuyền không hiện ý tham lam, điểm ấy, ta tin Lục Thanh Dao để trong mắt, thậm chí theo nàng, ta có thể làm ô dù cho Lục Thanh Dao, thay nàng chống đỡ một ít hộ hoa sứ giả.

-Hôm nay, bở vì nàng, mà ta bị hiểu nhầm là ám ảnh sứ giá, gặp phải nguy cơ to lớn, nàng tự nhiên không muốn thấy một màn như vậy, trước khi ta tiến nhập chấp pháp điện, nàng nhất định sẽ xuất thủ, chế tạo chứng cứ tại chỗ, triệt để rửa sạch hiềm nghi.

-Ta nói, có đúng hay không?

Lời nói vừa xong, vẻ mặt Lục Thanh Dao càng kích đọng, nhưng nàng nghe xong câu cuối cùng, trên mặt cười, cuối cùng hiển ra má núm đồng tiền, toàn thân phát ra mị lực.

Nhưng, má núm đồng tiền này chỉ là bất đắc dĩ.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Sở Hành Vân, gật đầu nói:

-Ngươi nói không sai, trong ba ngày, ta tất sẽ ra tay, mục đích, cũng là vì rửa sạch hiềm nghi của ngươi, nếu cần, ta thậm chí lưu lại chứng cứ, cho ngươi thoát khỏi hoài nghi.

Nói, cặp con ngươi màu đỏ kia, chậm rãi toát ra màu sắc ký ức.

-Ba năm trước dây, Thường Xích Tiêu ngẫu nhiên phát hiện thiên phú tỷ tỷ ta, mang nàng nhập vạn kiếm các, tỷ tỷ sợ ta lẻ loi hưu quạnh, vô luận như thế nào cũng phải mang ta theo, lúc đó, Thường Xích Tiêu vui vẻ đồng ý, nhưng mà xem ra ta, trong lòng hắn không muốn.

-Sau khi tiến nhập Vạn kiếm các, tỷ tỷ biểu hiện thiên phú mạnh mẽ, bởi vậy chiếm được các chủ ưu ái, Thường Xích Tiêu sinh lòng lo lắng, Thường Xích Tiêu bày âm mưu, muốn khu trục ta ra khỏi Vạn kiếm các, tỷ tỷ vì bảo hộ ta, đã âm thầm cùng Thường Xích Tiêu hiệp nghị, lấy việc bái sư bắt buộc.

-Từ khi đó bắt đầu, trong lòng ta thề, tuyệt không cho tỷ bị nửa điểm ủy khuất, sở dĩ, ta hóa thân làm ám ảnh kiếm kahsch, chuyên giết người khinh bạc tỷ tỷ, mà ngươi, là người mà trong ba năm nay ta thấy ngươi không có tham niệm với tỷ tỷ, rồi lại nguyện ý bảo hộ nàng, huốn hồ, thân phận của ngươi là kiếm chủ, cũng không sợ bọn đạo chích, cả tên phế vật này cũng dám động thủ nữa.

-Lớn mật!

Bị Lục Thanh Dao trào phúng như vậy, Tần Tú có thể không giận được sao, hắn lập tức quát lên.

Bất quá, cũng chỉ là gầm lên.

Hắn còn chưa khôi phục, không phải đối thủ của Lục Thanh Dao, chỉ có thể dùng ngôn ngữ, phát tiết lửa giận trong lòng.

-Ngươi làm những thứ này, ý nghĩ tốt, nhưng không có chút ý nghĩa nào.

Sở Hành Vân nhìn chằm chằm Lục Thanh Dao, thanh âm đạm mac.

-Vạn kiếm các truyefn thừa nghìn năm, nội tình hùng hồn, chỉ bằng một người ngươi, có thể giết ít nhiều người khinh bacm ba năm qua, ngươi xem như rất an toàn, không bị bất luận kẻ nào phát hiện, nhưng thực tế, chỉ là bởi vì người ngươi giết, đều là đệ tử bình thường, đối với Vạn kiếm các không ảnh hưởng.

Một câu nói này, như sấm sét, làm hô hấp Lục Thanh Dao cứng lại.

Sở Hành Vân cũng không dừng lại, tiếp tục nói:

-Đã nhiều ngày, hai gã đệ tử chân truyền bị giết, đã ảnh hưởng đến Vạn kiếm các hoạt động, nếu như Các chủ tự mình xuất thủ, ngươi căn bản muốn tránh cũng không được, khi đó, không chỉ có ngươi phải chết, ngay cả Lục Thanh Tuyền cũng đường mơ sống tốt.

-Còn nữa, cho dù ngươi lưu xuông chứng cứ nào thì có thể làm sao?

- Nội vụ nhất mạch thủ đoạn âm hiểm, nhất địch sẽ trắng trợn kích động, lấy chỗ này làm ta gặp trừng phạt nghiêm khắc, lời nói khó nghe hơn, ngươi giết Tần Tú, ngược lại sẽ kích động hận ý của nội vụ nhất mạch, đối với ta, chỉ càng thêm bất lợi/

Sắc mặt Lục Thanh Dao càng thêm kinh sắc, cúi đầu, không nói.

Nàng cũng không phải người ngu dốt, nghe nói như thế, rất nhanh minh bạch ý tứ Sở Hành Vân.

-Lạc Vân kiếm chủ, ngày đối với nội vụ nhất mạch có điểm hiểu lầm, chúng ta kỳ thực không có nhằm vào ngày, chỉ muốn Vạn kiếm các yên ổn mà thôi, nhưng ngài cứ yên tâm đi, sau hôm nay, ngài chính là ân nhân của ta, cũng chính là ân nhân nội vụ nhât mạch.

Tính mệnh của Tần Tú là do Sở Hành Vân cứu, hắn đương nhiên sẽ không xé rách gia mặt.

Kỳ thực, sâu trong nội tâm hắn, hận ý đối vưới Sở Hành Vân càng ngày càng đậm.

Chỉ muốn rời đi nơi này, hắn sẽ lập tức thông tri nội vụ nhất mạch, trong thời gian ngắn nhất, buộc Sở Hành Vân chết, phải bóp chết tại chỗ.

Lục Thanh Dao liếc mắt nhìn Tần Tú, vẻ mặt châm biếm, nàng không tin Tần Tú hứ hẹn.

Nụ cười trên mặt Tần Tú đọng lại, lạnh như băng nói:

-Cuồng đồ lớn mật, chết đến nơi rồi, lại còn dám trào phúng ta, ngày mai, ta muốn ngươi sống không được, chết không xong!

-Chỉ bằng tên phế vật như người?

Lục Thanh Dao không sợ, ngược lại nở nụ cười.

Nàng ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy giọng mỉa mai, nhât là trong hai con ngươi, càng thêm máu đỏ tươi, lóe ra ở trên hư không, vô cùng tà mị, mà động nhân.

Tần Tú hung hăng cắn răng, rốt cục nhịn không được bước ra một bước, lại bị Sở Hành Vân ngăn lại.

Chỉ thấy Sở Hành Vân nhìn tới, mặt không chút biểu tình.

Lập tức, bàn tay lóe lên một ngọc thạch thất thải mê quang kỳ dị, tưa tới trước mặt Tần Tú, nhàn nhạt nói:

-Tần Tú, ngươi có nhận ra vật này không?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch