Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 493: Một người lưu lại.

Chương 493: Một người lưu lại.

Tu vi nam tử gầy, là thiên linh lục trọng, am hiểu khoái kiếm.

Lưu Tinh, bất quá là thiên linh tứ trọng, nhưng kiếm của hắn, lại nhanh hơn so với nam tử gầy, đi sau mà đến trước, làm tên kia bị thương!

-Còn không mau đi?

Lưu Tinh đứng ở trong hư không, thân thể hắn đột nhiên hạ xuống, giọng nói vừa ra, hơi thở của hắn cũng đang suy nhược, có một tia khí tức khô nóng, quanh quẩn trên thân kiếm.

-Thực dương huyết độc trên thân thể hắn còn chưa loại trừ.

Sở Hành Vân rùng mình, tiếp theo, trong lòng hắn kinh hoàng, không kịp nhắc nhở, trực tiếp đem tàn quang về phía trước.

Thương!

Tàn quang bị đánh bay ra ngoài, tử hồng kiếm dữ tợn bì đình trệ chốc lát, làm Lưu Tinh kịp thời phản ứng, thân hình thiểm lược, chớp mắt lui về, nhưng dù vậy, chỗ lồng ngực của hắn, vẫn bị một vết máu to.

-Ta ngược lại coi kinh ngươi, lại còn cõ chỗ giúp đỡ như thế này.

Phía dưới, phiến núi đã gồ gề vỡ ra, nam tử gầy, chạy ra, nơi ngực của hắn, có một vết máu, sâu đậm, có thể thấy dõ bạch cốt.

Khuôn mặt của hắn âm trầm như quỷ, lạnh lùng nhìn Sở Hành Vân cùng Lưu Tinh, tử hồng nhuyễn kiếm mang theo sát ý nồng hậu, khóa được tất cả mọi người.

Lúc này, thanh âm ùng ùng vang ra, từ bên trên đè xuống, làm thân thể mọi người trầm xuống.

Oanh!

Một búa tạ kim quang ập tới, bốc lên linh lực, lại như cành hoa nở rộ, phong tỏa khắp không gian.

-Rốt cục để ta đuổi được các ngươi!

Một đạo thanh âm ngực kỳ trầm thấp hạ xuống.

Tên nam tử khôi ngô kia, rốt cục chạy tới.

Hắn đứng ở trên cao, lại làm cho núi non xung quanh trấn động, đôi mắt đảo qua, hung quang nồng nặc, so với linh thú còn cảm giác cuồng bạo hơn.

Sắc mặt đám người, thoáng chốc kịch biến.

Khí tức nam tử khôi ngô này, tựa hồ so với nam tử gầy còn mạnh hơn, hơn nữa, lúc này, trong mảnh không gian này đã bị hắn phong tỏa, mọi người muốn thoát, nhất định phải đánh vỡ bức tường linh lực.

Nhưng trong lúc nhất thười, tuyệt không làm được!

Sắc mặt nam tử gầy, không có vì vậy mà trở nên đẹp, vẫn lạnh giá dị thường, hắn chỉ hướng Sở Hành Vân cùng Lưu Tinh, lạnh lùng nói:

-Hai người ngày giao cho ta, người còn lại, tùy ngươi xử trí, nghìn vạn lần đừng để sơ xuất!

Câu nói sau cùng của hắn, rất nặng, như nói cường điệu cái gì.

-Được!

Nam tử khôi ngô hồi đáp, bàn tay to, ngưng tụ linh khí ngập trời, tựa như tạo thành cơn lốc, bàn tay đánh ra, võ linh búa kim quang hiện lên, nghiên nát phía trân trời, hung hắn đánh đến đám người Lục Lăng.

Chiêu thức người này, không cao minh, nhưng hắn có lực lượng kinh khủng cực điểm, trong lúc nhấc tay lên, đều có thể dễ dàng đánh nổ ngọn núi, nghiền nát sườn núi cao.

Búa tạ kim quang đảo qua, ngọn núi xuất hiện khe lớn, dọc đỉnh núi càng đổ bể.

Lúc nam tử khôi ngô xuất thủ, nam tử gầy cũng không có dừng lại.

Hắn xuất hiện quỷ mị, nhuyễn kiếm quét ra, đồng thời hướng về phía Sở Hành Vân cùng Lưu Tinh.

-Tránh!

Sở Hành Vân cùng Lưu Tinh đồng thười quát nhẹ, thân hình tiêu thất tại chỗ.

Ong ong!

Hai vệt kiếm quang nở rộ, một tả một hữu, đồng thười hướng đi phía nam tử gầy.

Hai đạo kiếm quang này, đều là ánh sáng gai mắt, ngưng thật cực hạn, cư nhiên không ai thua ai, nhưng chúng nó lại không có cảm giác tranh đâu, trái lại có vẻ phụ tá qua lại, cực kỳ thoải mái, nhẹ nhàng vui vẻ.

-Hai người đều là thiên tài đứng đầu, may mà một người tu vi không cao, một người thân trúng kịch độc, nếu không, trận chiến này gian nan không gì sánh được.

Nam tử gầy thầm nghĩ trong lòng, trong mắt lóe lên tinh mang, hai tay đánh ra.

-Diệp vũ!

Theo một tiếng quát nhẹ, chỗ đầu của nam tử gầy hiện lên một lá cây tử hồng, dài đến một trượng, như kiếm, tinh tế, tản mát ra khí tức bén nhọn.

Hai tay của hắn, mang hàng nghìn tử hồng quang mang chạy ra, lớn chừng ngón ta, lại sắc bén như kiếm phong, mang tất cả đi, như vòng xoáy bao phủ hai người, quang mang xẹt qua, trực tiếp lưu xuống vết máu chằng chịt.

Thân thể Sở Hành Vân lui vể sau, tàn quang chém ra, đem vòng xoáy chém vỡ, nhưng cũng một cái chớp mắt này, trước mặt của hắn, tử hồng huyễn kiếm lóe ra, đâm thẳng đến, một kiếm sắc bén, đau đớn hai tròng mắt.

-Mơ tưởng bị thương hắn!

Thấy Sở Hành Vân rơi vào nguy cơ, Lưu Tinh xuất thủ.

Bước chân lên trước, cư nhiên như kiếm quang vậy, đơn giản thoát khỏi ràng buộc vòng xoáy, đứng thẳng trước người Sở Hành Vân, trường kiếm trong tay trực tiếp đâm ra.

Choang!

Mũi kiếm ngăn cản thế đi nhuyễn kiếm, nhưng kiếm quang vẫn bao trùm như trước, bao trùm hết trên người Sở Hành Vân cùng Lưu Tinh, làm vết máu trên người bọn họ càng nhiều, tiên huyết phun ra, không ngừng rơi xuống giữa không trung.

Lưu Tinh che trước người Sở Hành Vân, kiếm quang rơi vào trên người hắn càng nhiều.

Chỉ ngắn ngủi chốc lát, toàn thân hắn đều dính đầy tiên huyết, mặt na ngân quang, cũ chằng chịt vết nứt, chỗ con mắt trái, mặt nạ vỡ vụn, đem con ngươi thâm thúy lộ ra.

-Nêu như là thời kỳ ngươi toàn thịnh, có thể đánh với ta một trận, nhưng ngươi thời khắc này, đã là phế vật, có thể giữ lại tánh mạng, đã là thiên đại may mắn, còn đứng ra chống đối, thực sự là ngu xuẩn.

Nam tử gầy lạnh lùng, mũi kiếm chỉ, xa xa hướng phía Lưu Tinh.

-Người ta phải cứu, cho dù diêm vương tới, cũng đừng mơ tưởng lấy đi tính mạng hắn, người thì có đáng ì?

Lưu Tinh nói to lên, đứng dạy, bạch y phiêu phiêu, tóc đen như mực, toát ra một khí chất siêu phàm hào hiệp.

Khuôn mặt nam tử gầy run lên, kiếm quang lần thứ hai áp bách xuống.

Phốc!

Lúc này Lưu Tinh phun ra một đạo máu tươi, nhưng hắn khôn glufn ra sau, như chắn cơn sóng dữ, thủy chung đứng thẳng, mô hơi mở, nói nhỏ với Sở Hành Vân:

-phía đông nam bên cạnh, nói đó linh lực rất bạc nhược, ngươi, có thể dùng kiếm phá vỡ.

Nghe nói như thế, tâm thần Sở Hành Vân cuồng chiến.

Ánh mắt quét tới, đã thấy hậu phương, khí thế nam tử khôi ngô lăng thiên, lấy một địch năm, không chút nào rơi xuống hạ phong, ngược lại ngăn chặn năm người Lục Lăng, trên thân thể mỗi người đều nhuốm vết máu loang lổ.

Còn không mau đi?

Lúc này, Lưu Tinh lại giục một tiếng.

Lời nói vừa ra, hắn liền phun ra một ngụm máu tươi, khí tức trên người, cũng suy yếu.

Sở Hành Vân dừng ở trước Lưu Tinh, khí tức trên người, cũng suy yếu dần.

Sở Hành Vân dừng ở trước Lưu Tinh, lại nhìn phía hậu phương, cuối cùng, thân thể hắn lóe lên, nhưng không nhắm hương đông nam lao đi, ngược lại đỡ lấy thân thể lảo đảo muốn ngã của Lưu Tinh, lui về phía sau nửa bước.

-Dừng Tay!

Hai chữ từ trong miệng Sở Hành Vân quát ra, làm nam tử gầy cùng nam tử khôi ngô đồng thời ngưng mắt, bọn họ đem khí tức thu hồi, ánh mắt gắt gao tập trung về phía trước.

Lúc này, năm người Lục Lăng cũng được thở dốc.

Bọn họ rơi xuống bên cạnh thân thể Sở Hành Vân, bời vì thương thế nghiêm trọng, đã khó có thể đứng thẳng, tất cả đều cong sống lưng, cũng chỉ có Lục Thanh Tuyền tương đối lạc quân, nhưng tiêu hao quá lớn, sắc mặt tái nhợt dị thường.

Nhìn đoàn người trước mặt, nam từ gầy cười tàn khốc, gằn giọng nói:

-thế nào? Buông tha phản kháng?

Lúc này bọn họ đã nắm chắc phần thắng, thanh âm nói chuyện, tràn đầy đắc ý, đôi mắt giơ lên, từ trên cao nhìn vào đám người Sở Hành Vân, thật là kiêu ngạo.

-Ngươi ăn vào giải dược, mạnh mẽ thôi động dương cương khí, thân thể có phản phệ, sau đó mấy ngày, cần phải tĩnh tu, chớ để cưỡng chế ra tay, nếu không sẽ tổn hại căn cơ.

Sở Hành Vân cũng không để ý nam tử gầy, trái lại nói với Lưu Tinh.

Lưu Tinh đột nhiên sửng sốt, không biết vì sao Sở Hành Vân nói câu này.

Sở Hành Vân dời mắt, lần lượt lướt qua đoàn người, cuối cùng rơi xuống trên người Lục Thanh Tuyền, nói:

-Sau khi các người rời đi, cũng cần phải tĩnh dưỡng thương thế, lấy quy mô thú triều phán đoán, rất nhanh, Vạn kiếm các sẽ phái ra cao thủ, trú đóng bên trong thành, chỉ cần ly khai Thiên Dương sơn mạch, các ngươi an toàn.

Sở Hành Vân nói, làm cho đám người càng nghi ngờ.

Hắn nhìn phía trước, nam tử gầy không biết nên khóc hay nên cười, nhìn Sở Hành Vân, vẻ mặt giễu cợt nói:

-Vừa rồi ngươi giao phó hậu sự, tựa hồ có chút buồn cười, toàn bộ các ngươi đều phải chết, bất kỳ người nào, cũng đừng nghĩ rời đi.

Nói xong, kiếm quang tái khởi.

Lấy nam tử gầy làm trung tâm, tử hồng kiếm quang trải rộng hư không, huyền phù trước ngực mọi người, dày đặc như mưa, lại ẩn chứa sát ý lành lạnh, mỗi một đạo, đều có thể làm gãy xương.

Sắc mặt Sở Hành Vân không đổi, nhìn thẳng nam tử gầy, lạnh nhát nói:

-Ta lưu xuống, ngươi để cho bọn họ rời đi.

-Dựa vào cái gì?

Nam tử gầy khoanh tay trước ngực, tiếu ý càng đậm, phảng phất nghe được lời buồn cười nhất trên đời, mà tên thanh niên khôi ngô bên cạnh cũng đầy mỉa mai.

Đối mặt với trào phúng, Sở Hành Vân hồi đáp:

-Mục tiêu của các ngươi, là ta, những người khác chết hay không, đối với các ngươi cũng không có bất kỳ khác biệt nào, chỉ nhiều thêm máu mà thôi.

-Chỉ cần ta lưu xuống, chết ở chỗ này, nhiệm vụ của các ngươi, mới tính hoàn thành.

-Nhưng..

Giọng nói Sở Hành Vân vừa chuyển, hai mắt nở rộ tinh quang:

-Nếu như ta muốn chạy chốn, mệnh sáu người này, đủ đề làm bàn đạp, để ta có thể bình yên rời đi nơi này, các ngươi tuyệt đối không giữ được ta.

-bởi vậy ta mới nó, thả bọn họ đi, ta nguyện lưu lại!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch