Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 494: Giấu đầu hở đuôi.

Chương 494: Giấu đầu hở đuôi.

Lời Sở Hành Vân nói, không phải là thỏa hiệp, mà có ý tứ uy hiếp.

Hắn, uy hiếp hai gã cao thủ thiên linh lục trọng!

Trong chớp nhoáng này, dáng cười của nam tử gầy đọng lại, một luồng tâm hỏa tuân ra, hầu như sắp thiêu đốt ý chí của hắn.

Hắn đẽ triệt để nắm giữ thế cục, nghe được, không phải là lời Sở Hành Vân xin tha, mà là uy hiếp, muốn để cho bọn hắn thả sáu người Lục Lăng đi.

Đây quả thực không phải nói lý!

Tâm niệm hẵn lạnh lẽo, hàng ngần hàng vạn kiếm quang điên cuồng run rẩy, phóng xuất ra sát khí kinh khủng không gì sánh được, như một cơn lốc điên loạn, bao bọc đám người Sở Hành Vân, chỉ cần có lãnh ý, cũng đủ là kẻ đối diện run rẩy.

Gã nam tử gầy đang muốn động thù, nhưng ở lúc này, hai tròng mắt Sở Hành Vân và hắn đối diện.

ở khoảng cách này, hắn cảm nhận được sự tự tin cường đại, từ trong mắt Sở Hành Vân tản ra, loại tự tin này, không quan hệ đến thực lực, càng không liên quan đến tu vi, khiến cho hắn cực kỳ khó chịu, trong lòng càng lo sợ bất an.

Trong đầu của hắn, không ngừng có những tin tức liên quan đến Sở Hành Vân.

Đứng ở trước mặt người này, tuổi tác tuy nhỏ, nhưng cử chỉ hắn làm, mỗi một động tác, đều là kinh thiên động địa, càng có thể nói là chưa từng ai có, lúc này, theo lời Sở Hành Vân nói có thể rời đi nơi này, có phải cuồng ngôn hay không?

Càng nghĩ, hắn càng hoảng loạn.

Mà tên nam tử khôi ngô kia, hiển nhiên là lấy nam tử gầy cầm đầu, hắn thấy người do dự, cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

-Thả người!

ở lúc hai người đã suy nghĩ sâu xa, Sở Hành Vân đột nhiên buông âm thanh.

Lời này vừa quát, khiến cho mặt của hai người xấu xí không gì sánh được, nhưng đồng thời, khí thế hai bọn họ cũng suy nhược vài phần, mục tiêu của bọn họ là Sở Hành Vân, những người khác có ý nghĩa không lớn.

Nếu như bởi vì những người này, thực sự để Sở Hành Vân chạy thoát, việc này sẽ thất bại!

Rốt cục, nam tử khôi ngô cũng nhìn về phía đám người Lục Lăng, quát:

-Mấy người phế vật các người, còn không mau cút đi?

Nam tử khôi ngô cũng hừ lạnh một tiếng, bàn tay mở, bên đông nam Sở Hành Vân, một tường cao linh lực hé ra, xuất hiện một cái cửa.

Đám người Lục Lăng mở to hai mắt, đã khó bày tỏ lòng ngạc nhiên.

Bọn họ như thế nào cũng không nghĩ ra, tại sao đối phương lại đáp ứng yêu cầu của Sở Hành Vân, kết cục rõ phải chết, cuối cùng lại biến thành kết quả như vậy, một người lưu lại, sáu người được rời đi.

-Ta cũng lưu lại.

Lưu Tinh lắc lư đứng lên, mặt na che mặt của hắn, mặc dù không thấy được khuôn mặt, những giám chắc rất tuấn mị.

-Việc này, một mình ta có thể xử lý, ngươi nghỉ ngơi thật tốt.

Sở Hành Vân liếc mắt nhìn Lưu Tinh, một trưởng lén đánh vào sau ót của Lưu Tinh.

Linh lực nở rộ, một cáo chớp mắt liền bao phủ thân thể Lưu Tinh, để hắn cảm giác được mệt mỏi mãng liệt, con ngươi không cam lòng đóng lại.

-Chiếu cố hắn thật tốt, việc còn lại, đều giao cho ta đi.

Sở Hành Vân đem Lưu Tinh giao cho Ninh Nhạc Phàm, lập tức đi về phía trước, một thân một mình đối diện hai cao thủ.

Ninh Nhạc Phàm đỡ lưu tinh, nhìn về ánh mắt Sở Hành Vân, mang theo tia không cam lòng.

Không chỉ có hắn mà bốn người Lục Thanh Dao còn lại, trong lòng đều như vậy, bọn họ mặc dù có thể sống, nhưng đều kiện là để Sở Hành Vân đối diện với tử vong.

-Đi

Sở Hành Vân lạnh giọng quát, làm năm người kinh hãi, cuối cùng, bọn họ cũng không cái lời nói của Sở Hành Vân, từng cái kéo thân thể trọng thương, rời đi khỏi nơi đây đầy bất đắc dĩ.

Hưu hưu hưu!

Tiếng xé gió phát ra, cả năm người hóa thành các đạo lưu quang, ly khai nơi đây, đến khi không nhìn lại thân thể bọn họ, lúc này Sở Hành Vân mới thu hồi ánh mắt, hướng hai người phía trước nhìn lại.

-Trước khi chết, có thể lưu được hình tượng vĩ đại như vậy, ngươi chết cũng được nhắm mắt.

Thanh niên gầy cười nham hiểm, hắn giơ tử hồng nhuyễn kiếm lên, hắm thẳng vào mi tâm Sở Hành Vân.

-Chậm!

Đột nhiên Sở Hành Vân lên tiếng ngăn cản.

Nam tử gầy cười to:

-Thế nào? Hiện tại sợ chết?

Sở Hành Vân lắc đầu nói:

-ta chỉ là hiếu kỳ, Thường Xích Tiêu bọn họ cho người chỗ tốt gì, mà ngươi có thể bán mạng như vậy, cả kiếm chủ Vạn kiếm các, cũng giám ám sát?

Thoại âm vừa rơi xuống, làm nam tử gầy ngưng cười laji.

Lúc này, nam tử khôi ngô bên cạnh, cũng dại mặt ra, tay cầm búa tạ cũng run rẩy, hô hấp chợt trở nên trầm trọng.

-sở dĩ chúng ta muốn giết ngươi, chỉ là cầu tài, lời ta vừa nói, ngươi không hiểu?

Nam tử gầy lập tức hồi phục tâm tình một lần nữa giơ huyết kiếm lên.

-Các ngươi không cần giả bộ nữa, ta đã xem thấu toàn bộ âm mưu.

Tròng mắt Sở Hành Vân xẹt qua tinh quang, như có thể xem thấu nhân tâm vậy, khiến cho lòng của hai người phía trước dạy sóng/

Chỉ thấy hắn dừng một chút, lên tiếng nói:

-Từ lúc vừa mới bắt đầu, linh mạch quang thạch xuất hiện, chỉ là một cái đệm, muốn đưa ta tới tàng thiên cốc, bố trí ám sát trong đó.

-Nội vụ nhất mạch, vốn là chưởng quán công việc Vạn kiếm các, nếu bọn họ muốn giấu diếm, giấu kín đi linh mạch quang thạch, cũng không trắc trở, bở vì, làm ra như vậy, rất nhẹ nhàng, tổn hại duy nhất, chỉ là một cái linh mạch quang thạch mà thôi.

Nghe được ngôn ngữ Sở Hành Vân, sắc mặt hai người không có biến hóa, nhưng bọn họ cũng không có xuất thủ, ngược lại lắng nghe.

-Sau bước đêm, việc các ngươi phải làm, là dẫn ta vào cuộc, tình tiết này, nếu là thô ráp, sẽ đưa đến người khác hoài nghi, Thường Xích Tiêu biết rõ điểm ấy, bởi thế hắn coi Lục Thanh Tuyền làm mồi nhử, cố ý phái nàng tới tàng thiên cốc, chỉ ra năm mươi người, sau đó đưa đến Lục Thanh Dao lo lắng.

-Bởi vì hắn biết, sau khi Lục Thanh Dao biết việc này, nhất định sẽ để ra giúp đỡ, lời nói từ trên người Lục Thanh Dao phát ra, bất luận kẻ nào cũng không hoài nghi đến hắn, ngay cả ta, khi đó cũng không dự liệu được.

-Vậy là ngươi lúc nào, phát giác được điểm này?

Bỗng nam tử gầy lên tiếng.

Câu phản vấn này của hắn, cũng là thừa nhận mỗi câu nói của Sở Hành Vân.

Đây đều là cái âm mưa!

-Từ lúc một khăc kia thấy Tề Ngọc Chân, ta đã có hoài nghi.

Sở Hành Vân trả lời nhàn nhạt, khiến cho nam từ gầy sửng sốt.

-Lời này là như thế nào.

-Có thể ngươi không biết, Tề Ngọc Chân cùng Thường Danh Dương đều ôm lòng ái một Lục Thanh Tuyền, nếu như lần này đi tàng thiên cốc, đơn thuần chỉ là âm mưu của Thường Danh Dương muốn ép Lục Thanh Tuyền đi vào khuôn khổ, hắn căn bản sẽ không mang theo tên Tề Ngọc Chân này.

-Nhưng kết quả, đi đến tàng thiên cốc, ngoại trừ Tề Ngọc Chân còn có mấy người Đằng Thanh, địa vị bọn họ ở trong nội vụ nhất mạch không thấp, thực lực không sai, nếu đơn thuần khai thác linh mạch, ý nghĩa bọn họ đi là gì.

Nói đến đây, Sở Hành Vân đưa mắt hạ xuống.

Hắn nói:

-Xét những điểm này, một khắc thấy Tề NGọc Chân, ta chỉ biết, chuyến đi tàng thiên cốc, tuyệt không đơn giản, sự tồn tại của bọn họ, căng bản không thể cho Thường Danh Dương làm chuyện bất chính, trái lại là tín hiệu nguy hiểm, cố ý tạo nên biểu hiện nguy hiểm cho Lục Thanh Tuyền để Lục Thanh Dao lo lắng.

Chỉ tiếc, chiêu thức này quá miễng cưỡng, có vẻ giấu đầu hở duôi, lúc ra chưa bước ra Vạn kiếm các, cũng cảm giác được âm mưu!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch