Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 496: Dị tượng liên tục

Chương 497: Dị tượng liên tục

Dưới hắc động trọng kiếm, Sở Hành Vân ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn, khí tức thu liễm vào cơ thể.

Giờ khắc này, trong thân thể của hắn, bắt đầu có tiếng ông minh vang lên, lập tức, linh lực bàng bạc như hồng thủy gào thét ra, tràn ngập ở tứ chi bách hài, hướng phía linh hải mênh môn hội tụ.

Mà ở chỗ linh hải, linh lực càng lấy tốc độ kinh người bành trướng, hướng phía gông cùm xiềng xích phóng đi, phát sinh từng đạo oanh minh.

Lúc này, Sở Hành Vân đang ở lúc phá quan, muốn tiến vào thiên linh cảnh!

Từ hồi lâu trước, tu vi của hắn đã đạt tới địa linh cửu trọng thiên, chỉ phất quá, Sở Hành Vân không sốt ruột phá quan, một mực tích lũy, nuôi dưỡng, muốn bằng thực lực của mình phá tan gông cùm thiên linh cảnh.

Nhưng giờ khắc này, tình huống nguy cấp, hắn đã không còn sự lựa chọn nào khác.

Thực lực hai người trước mắt mạnh mẽ, đối với hắn ngập tràn sát ý, đánh một trận, là không thể tránh được, bởi thế, hắn phải phá quan, bước vào thiên linh cảnh, như vậy mới có một đường sinh cơ!

Đây chính là điều, Sở Hành Vân muốn đám người Lục Lăng đi trước, lúc đó hắn đã chuẩn bị tâm lý, muốn mượn áp lực để bước ra một bước!

Phía trước, ánh mắt hai gã nam tử, đều có chút ngạc nhiên, nhìn về phía Sở Hành Vân, trên mặt đầy tiếu ý!

-Đột phá thiên linh cảnh, độ khó cực kỳ cao, chỉ cần lơ là sẽ hỏng, không công còn mất tính mạng mình, võ giả tầm thường mỗi khi phá quan đều tìm nơi bí ẩn, không dám có chút qua loa, Lạc Vân này lại làm ngược lại, cư nhiên lúc nguy cấp lại phá quan.

Lời của nam tử gầy tràn ngập ý tứ trào phúng.

Ngày đó, hắn để đột phá lên thiên linh cảnh, chuẩn bị nhiều năm, thời gian phá quan, càng cẩn trọng, không dám lộ ra.

Hắn thấy, hành động của Sở Hành Vân lúc này, chẳng khác gì muốn chết.

Nam tử gầy cười nhạt, lập tức, hắn bỗng nhiên lộ ra bàn tay, nhuyễn kiếm hướng thẳng mi tâm của Sở Hành Vân, sau đó toàn lực đam ra.

Hưu!

Từ hồng kiếm quang xẹt qua, thấy sắp tiếp xúc với Sở Hành Vân, kiếm quang kia, bị hắc quang bao phủ, trong nháy mắt bị chôn vùi.

Hắc quang tràn ngập hắc đông trọng kiếm, từ hư không hạ xuống, kiếm phong như trước, nhưng khí tức trợt biến, như một vòng đen sẫm, làm cho người ta không thể thấy dõ lực lượng trong đó, quỷ bí mà thâm thúy.

-Trọng kiếm thật quỷ dị.

Nam tử khôi ngô kinh hô, hắn chuyên tu khí lực, am hiểu lực lượng chi đạo, lúc này, hắn có thể cảm nhận được hắc động trọng kiếm kinh khủng, đồng thời trân mày hiện lên vẻ ngưng trọng, cũng có một ý tứ tham lam.

-Ta nhớ kỹ, chuôi trọng kiếm này vốn là của Thường Danh Dương, nhưng mắt hắn không nhìn được châu, chẳng bao giờ phát ra uy năng kiếm này, đợt sau khi chúng ta giết chết Lạc Vân, kiếm này, liền của ngươi.

Nam tử gầy nhìn thấu tâm ý tên nam tử khôi ngô, tùy ý nói rằng, phảng phất đã đem hắc động trọng kiếm bỏ trong túi.

Nam từ khôi ngô mừng rỡ gật đầu, ngưng thanh nói:

-Nhưng có kiếm này bảo hộ, chúng ta muốn giết Lạc Vân, cũng không dễ dàng.

-Kiếm này huyền diệu, chung quy cũng chỉ là ngoại vật, vô pháp vĩnh viễn bảo hộ Lạc Vân, huống chi, Lạc Vân đang ở thời kỳ phá quan, chúng ta xuất thủ, mặc dù không thể giết hắn, cũng có thể ảnh hưởng.

Tâm tư nam tử gầy độc ác, âm lên nói:

-Kể từ đó, hắn ít có khả năng phá quan, lúc thất bại bị phản phệ, cũng đủ để hắn quy tiên.

Sau khi nghe xong, nam tử khôi ngô trầm trồ khen ngợi, hai người cũng không dọ dự, lần thứ hai hướng Sở Hành Vân lướt đi.

Tiếng va chạm ùng ùng, từ ngoại giới truyền đến, không ngừng quấy nhiễu Sở Hành Vân, lúc này, tâm thần của hắn tập trung cao độ, huyền phù ở linh hải, chăm chú từng bước.

ở nơi nào, âm sát lực hùng hậu lơ lửng, ngưng tụ thành một đạo cuồng phong, ở trong mắt, còn lại một luồng dương cương khí.

Khí tức này, dõ dàng là dương cương lực.

Đã thấy dương cương lực chậm rãi phù không, trong nháy mắt tới gần linh hải, lập thức hóa thành một đạo quang vựng, quang vựng rất tròng, từ một quả đan dược trong suốt, như có như không, như ẩn như hiện.

-Hình thức ban đầu của dương đan, đã ngưng tụ xong, tiếp tục, nên phá quan.

May là Sở Hành Vân, thần tình thời khắc này cũng có vẻ ngưng trọng, đem tạp niệm diệt trừ, tiến nhập tâm thần hợp nhất.

Ông!

Hắn đột ngột mở hai mắt, cảnh tượng bên trong, xảy ra cải biến.

Thười khắc này, hắn cuối cùng ly khai linh hải, đi tới một mảng đen kịt.

ở phía trước Sở Hành Vân, một quả quang vựng màu đen, không lớn, chỉ bằng nắm đấm trẻ em, xung quanh có linh lực lượn lờ, làm cho có cảm giác kỳ diệu.

-Ta thế nào lại tiến nhập vào bên trong hắc động?

Sở Hành Vân kinh ngạc.

Nơi đây, hắn không xa lạ gì, rõ ràng là nội không gian của hắc động trọng kiếm.

Mai quang vựng màu đen, chính là bản thể hắc động.

Sở Hành Vân kinh ngạc quét mắt xung quang, hắn nhạy cảm chú ý tới, thiên địa lực phiêu đang ở ngoài, đã đến gầy quang vựng màu đen.

Phải biết rằng, thời gian Sở Hành Vân có hắc động trọng kiếm, tu vi của hắn, chỉ là địa linh ngũ trọng thiên, linh lực tiến nhập hắc động trọng kiếm, căn bản vô pháp tiếp xúc quang vựng, chỉ có thể du đãng bên ngoài.

Nhưng dù vậy, Sở Hành Vân cũng cảm nhận được bộ phận lực lượng hắc động trọng kiếm, có thể thi triển ra hắc ẩn.

Theo tu vi đề thăng, trọng lượng của hắc động trọng kiếm, đã kinh người đạt đến chín nghìn cân, linh lực cũng không tới gần quang vực màu đen, kém một tia, là có thể tiếp xúc qua.

-Ta vội vã phá quan, sinh tử cận kề trong nháy mắt, chẳng lẽ, hắc động trọng kiếm ra tay trả nợ ta?

Sở Hành Vân trong lòng kinh nghi, ánh mắt của hắn giơ lên, còn hướng phía trước nhìn lại, một cỗ lực lượng quỷ dị vô hình, đột nhiên tác dụng khắp toàn thân.

Thời khắc đó, Sở Hành Vân cảm giác vô pháp nắm giữ thân thể trong tay, bị cỗ lực lượng mang mẽ điều khiển, không ngừng hướng quang vựng màu đen hướng tới, tứ chi bách hài, toàn thân huyết nhục, đều lạnh run, vô lực chống lại.

Cũng chính là một sát na, Sở Hành Vân phát hiện, có một tia thiên địa lực, dã rơi xuống vang vựng màu đen, hai người, có một tia cực kỳ yếu ớt, thậm chí không đáng tiếp tục.

-Trong nháy mắt linh lực tiếp xức quang vựng màu đen, cỗ lực lượng vô hình này từ quang vựng màu đen truyền ra, phủ xuống trên người của ta, đây cũng là một trong lực lượng hắc động trọng kiếm.

Ngắn ngủi thất thần, mắt Sở Hành Vân sáng lên.

Cổ lực lượng này, vô hình vô ảnh, lại tồn tại thân thiết, tác dụng trên dưới toàn thân, làm cho khó có thời gian phản ứng.

Dẫn lực!

Trong đầu Sở Hành Vân, trồi lên hai chữ.

Lực lượng vô hình, tựa như dẫn lực, lấu quang vựng màu đen làm trung tâm, hướng bốn phương tám hướng thả ra, tác dụng cho tất cả sự vật, vô pháp chống đối, vô pháp tránh né.

Sở Hành Vân tinh tế cảm ngộ cổ lực lượng này, mà thân thể hắn, cũng càng đến gần quang vựng đen.

Giữa lúc hắn muốn đi vào quang vựng màu đen, dị biến hiện lên!

Trước mắt hắn, bỗng nhiên xuất hiện một quyển sách cổ/

Sách cổ, rất mỏng, lay động không gió.

Thời gian muốn lật xem, một ánh sáng hùng hồn bạo dũng tiến ra, đau đớn hai tròng mắt Sở Hành Vân, đem thân thể hắn triệt để bao phủ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch