Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 502:

Chương 502:

Nam tử khôi ngô đã chết.

Chỗ mi tâm của hắn, xuất hiện một lỗ máu, tiên huyết nóng hổi không ngừng chảy ra.

Khi chết, trên mặt của hắn mang theo dáng tươi cười, phảng phất như được giải thoát.

Sở Hành Vân vừa rồi dùng hình, động thủ không bao lâu, nam tử khôi ngô phát sinh ra tiếng kêu thê lương không gì sánh được, lập tức thỏa hiệp, nói ra toàn bộ sự việc.

Chính như theo lời Sở Hành Vân nói, hắn không thích rằn vặt người khác, bởi thế, khi nam tử khôi ngô nói xong, hắn cũng thực hiện ước hẹn, phát ra một tia kiếm quang, giải thoát cho nam tử khôi ngô.

Phốc!

Thi thể vô lực ngã xuống, vén lên bụi mù khắp nơi.

Trên người Sở Hành Vân có tiên huyết không ngừng chảy xuống, dương cương lực mà hắn phát ra, đang tiêu tán cấp tốc, linh hải trống rỗng.

Chiến đấu kết thúc, một cảm giác mệt mỏi mãnh liệt, đập vào tâm thần Sở Hành Vân, làm mặt hắn trở nên trắng xám, cước bộ không vững, tùy thời có thể ngã xuống.

Ở xung quanh hắn có vô số linh thú chạy qua, thú triều cuồn cuộn, tiếng gào thét như có thể phá hủy thế gian vạn vật.

Nhưng, không một đầu linh thú nào dám tới gần Sở Hành Vân.

Ngay cả linh thú thiên linh cảnh cũng như vậy.

Tu vi Sở Hành Vân mặc dù đã suy yếu, nhưng khí tức trên người hắn, quá kinh khủng, như một tên vạn cổ hung thần, đừng nói là đến gần, cho dù là đối diện cũng không dám, phải tránh thật xa.

- Ba ngày sau, ở ngoại ô Thiên dương.

Một giọng nói thì thầm từ miệng Sở Hành Vân phát ra.

Hắn ngẩng đầu, đã thấy ánh dương buổi chiều sắp tắt, màn đêm dần dần buông xuống.

Ánh trăng nhập vào hai tròng mắt Sở Hành Vân, chiếu sáng mọi vật, không quan tâm mọi thứ.

Ba ngày sau, ngoại ô Thiên Dương.

Đó, chính là nơi gặp mặt cùng thời gian hẹn gặp của nam tử khôi ngô với Thường Danh Dương.

Nói cách khác, ba ngày sau, Sở Hành Vân có thể ra tay với Thường Danh Dương, kết thúc ân oán hai người, đồng thời, hắn cũng có thể từ trong miệng Thường Danh Dương dò hỏi được truyện năm xưa.

Sở Hành Vân đã đợi ngày này lâu lắm rồi.

Mọi thứ, đểu sẽ sáng tỏ.

Ở trong lúc Sở Hành Vân đang nhìn bầu trời đêm, Thường Danh Dương mặc quần áo thanh bào, hắn nhìn bầu trời đêm, vẻ mặt mừng như điên, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên.

Ở đây, là thành Thiên Dương.

Sai khi Sở Hành Vân cưỡi linh thú phi hành rời khỏi Táng thiên cốc, hiện tại là buổi tối những cũng không an toàn.

Bầu trời Thiên Dương thành, có vô số linh thú phi hành đang bay, bị những đạo ánh sáng ngọc đánh vào thâm thể huyết nhục vỡ vụn, tiếng gào thét không ngừng phát ra.

Bầu trời đêm không an toàn, tràn đầy sát khí lành lạnh.

Mà trên mặt đất, chém giết càng sợ hãi.

Chỉ thấy hàng ngàn võ giả tiến nhập vào thú triều, giết chóc vô tận, khắp mặt đất đều bị nhuộm đỏ tươi, từ lâu đã không biết đây là máu thú hay máu người.

Những thi thể chất thành núi nhỏ, tình trạng thê thảm, khó có thể nhận ra thân phận, mà trong đó cũng không thiếu xác linh thú.

Thú triều đột kích, giết chóc không ngừng.

Thú triều lần này, cũng không phải tự nhiên mà thành, mà so nội vụ nhất mạch khổ tâm bố trí tạo dựng lên.

Bởi vậy, sự xuất hiện của nó không có dấu hiệu báo trước nào.

Thú triều bạo phát trong nháy mắt, cả tòa Thiên dương sơn mạch bị san bằng, không người nào may mắn sống xót.

Cũng vì nguyên nhân đó, thú triều mang sến sát thương cực kỳ lớn, cực kỳ nghiêm trọng, chỉ một đêm, có mấy ngàn võ giả chết đi, mà số liệu này chỉ sơ lược, còn nhiều võ giả táng thân trong thú triều, không để lại xác nên không thể thống kê.

Với võ giả của Thiên dương sơn mạch mà nói, thú triều lần này là một lần thiên đại tan nạn, vô số người mất nhà, hồn về cửu tuyền.

Nhưng, đây chỉ là bắt đầu.

Thú triều còn chưa kết thúc, tại nạn cùng giết chóc vẫn đang tiếp tục.

Tối nay, là một đêm máu tanh, một đêm thống khổ.

Những thứ này đối với Thường Danh Dương không là gì, chỉ là liếc mắt nhìn, thi thoảng phát tiếng cười.

Ở bên người hắn, hai người Tề Ngọc Chân cùng Đằng Thanh đứng thẳng, mang trên mặt nét thỏa mãn.

Vì bố trí việc này, nội vụ nhất mạc đã bỏ cả linh mạch quang thạch, hao phí nhiều tài nguyên, chỉ để tạo ra thú triều này giết Sở Hành Vân.

Hiện tại, mục đích của bọn họ đã đạt được, lại bỏ họa lớn, tự nhiên rất đắc ý, lòng sinh ra vui sướng.

- Thú triều lần này có mấy vạn người chết đi, mấy ván người chôn theo Sở Hành Vân, hắn ở dưới cửu tuyền cũng đáng tự hào.

Đằng Thanh cười hắc hắc, lời nói của hắn làm tiếng cười của Thường Danh Dương càng lớn hơn.

Hưu! Hưu!

Lúc này, trên bầu trời hiện tiếng xé gió.

Ba người ngẩng đầu, thây lưu quang chạy tới, nơi nó đi qua, mọi linh thú phi hành đều bị cắt nát, ở trong đám huyết vụ, có thân ảnh của ba người hai xuống Thiên Dương thành.

Người tới chính là ba người: Thường Xích Tiêu, Vân Trường Thanh, Lôi Nguyên Quang.

Thiên Dương sơn mạch báo phát thú triều, vạn kiếm các đã biết được, nhưng chỉ cho đệ tử ngoại môn đi dò xử lý.

Nhưng không lâu lắm, Thường Danh Dương truyền đến tin tức, đám người Lạc Vân bị nhốt trong Thiên Dương sơn mạch, đến nay vẫn không thấy hình bóng, việc này vừa ra, liên rung động Vạn kiếm các, ba gã kiếm chủ lập tức chạy tới.

-Danh Dương ngươi có sao không?

Thường Xích Tiêu hạ xuống trước mặt Thường Danh Dương dò hỏi.

Trong lòng của hắn, đã sớm nghĩ đến một màn này, nhưng ở ngoài mặt, lại làm ra một dáng dấp lo lắng, ngay cả giọng nói cũng có chút run rẩy, không phát ra một tia dị dạng.

Không thể không nói, Thường Xích Tiêu có thể nắm nội vụ nhất mạch trong tay, tất nhiên có bản lãnh.

-Hắn có thể truyền tin tại, tất nhiên không có việc gì.

Lôi Nguyên Quang đáp lại, giọng nói lạnh lùng, nhìn chằm chằm Thường Danh Dương, chất vấn:

- Thường Danh Dương, rốt cục đã xảy ra việc gì, vì sao ngươi bình yên vô sự, mà Lạc Vân lại bị giữ lại trong thú triều.

Lúc hắn nói chuyện, ánh mắt Vân Trường Thanh cũng lạnh xuống nhìn Thường Danh Dương.

Đối mặt với hai người trách vấn, sắc mặt Thường Danh Dương không có chút nào sợ hãi.

Thở dài một hơi, hắn vừa muốn nói, trong dãy núi phía trước, đột nhiên có vài đạo lưu quang nở rộ, đưa đến mọi người chú ý.

Vân Trường Thanh quay đầu lại, ánh mắt lập tức đọng lại.

Hắn thấy rõ ràng trong lưu quang là đám người Lục Lăng.

- Bọn họ đã trở về!

Thần sắc Lôi Nguyên Quang kích động nói lên, hắn lại phát ra nghi hoặc:

- Tại sao lại không có thân ảnh của Lạc Vân, còn người đeo mặt nạ kia là ai, hắn có lai lịch gì.

Một câu hỏi khiến tâm thần đám người Thường Xích Tiêu rung động.

Bất quá, bọn họ ngoài nghi hoặc càng nhiều hơn là lo lắng.

Nhất là Thường Danh Dương.

Hắn gặp qua lưu tinh, cũng biết Lưu Tinh xuất thủ bất phàm, chẳng lẽ là vì Lưu Tinh xuất thủ, đem đám người Ninh Nhạc Phàm cứu xuống?

Nếu là như vậy, Sở Hành Vân đang ở đâu?

Những nghi hoặc tuôn ra trong lòng, khiến thân thể Thường Danh Dương run lên một cái, hắn hít sâu mấy hơi, vừa mới bình phục lại, căng thẳng hướng phía trước.

-Lục Lăng, rốt cục đã xảy ra truyện gì, sao đám người các ngươi bị thương nặng vậy?

Lôi Nguyên Quang hỏi gấp, vẻ khẩn trương hiện ra mặt.

Sáu người trước mắt, đều bị thương, hơn nữa thương thế của bọn họ tựa hồ không phải bị linh thú gây nên, vết kết khắp người, máu tươi nhuộm đỏ toàn thân, trong đó Lưu Tinh bị thương nặng nhất, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt.

Chỗ phía sau, Vân Trường Thanh cũng bước nhanh tới, mặt của hắn run rẩy một chút, ngưng trọng nói:

- Vì sao không thấy Lạc Vân, chẳng nhẽ hắn còn đang ở trong Tàng Thiên cốc.

Lạc Vân!

Hai chữ rơi xuống, Lưu Tinh đang hôn mê bỗng tỉnh lại, hô hấp trở nên nặng nề, về phần đám người Lục Lăng im lặng như chết.

Trong mắt Lục Thanh Tuyền càng có nước mắt tuôn ra.

Lúc này, đám người Thường Xích Tiêu cùng Thường Danh Dương mới khoan thai đến, bọn họ thấy biểu tình nghiêm trọng của đám người Ninh Nhạc Phàm, tâm thần thở phào, như buông xuống tảng đá nặng.

- Thường Danh Dương!

Trong đám người, thanh âm Lục Thanh Dao đột ngột vang lên.

Chỉ thấy quanh người nàng tản mát ra sát khí nồng hầu, nàng vữa nói đã rút kiếm đâm đến người Thường Danh Dương.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch