Thương thế Lục Thanh Dao không nhẹ, một kiếm này đâm ra, căn bản vô pháp uy hiếp được Thường Danh Dương.
Hơn nữa, Thường Danh Dương còn chưa tránh né, Vân Trường Thanh đã ra tay ngăn cản, đặt câu hỏi gấp:
-Thanh Dao, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, Lạc Vân ở nơi nào!
Thân thể Lục Thanh Dao run lên, kiên cường như nàng, trong mắt cũng có một giọt nước mắt trong suốt, rủ rẩy nói:
-Sư tôn, hắn còn đang trong Tàng thiên cốc, không chỉ bị thú triều vô tận vây quanh, còn bị hai gã thiên linh lục trọng giáp công, đên nay sống chết không rõ.
-Cái gì!
Lôi Nguyên Quang cùng Vân Trường Thanh kinh hô, thân thể đột nhiên cứng ngắc.
Đám người Thường Danh Dương cùng Thường Xích Tiêu cũng mang theo thần sắc kinh ngjac, trong lòng thì một vẻ mừng rỡ, có một tia lo lắng cuối cùng cũng tiêu tán.
Kế hoạch của bọn họ, rất thành công, phát triển như dự kiến.
-Thú triều bạo phát đột ngột như thế, tất cả mọi người mệt mỏi chạy trối chết, sao lại có người tu vi thiên linh lục trọng xuất thủ, hơn nữa còn là hai người?
Vân Trường Thanh lấy lại tinh thần, mở miệng hỏi.
-Tình huống cụ thể ta cũng không rõ ràng, lúc đó, chúng ta đang muốn rời Tàng thiên cốc, hai người kia đột nhiên đi ra, nói muốn cướp đoạt chân bảo của chúng ta, sư tôn vì cứu chúng ta, cạm nguyện lưu xuống một mình…
Lúc Cổ Huyền Thanh nói chuyện, thân hình còn đang run rẩy.
Sắc mặc Lôi Nguyên Quang cùng Vân Trường Thanh khó coi đến cực điểm.
Thú triều lần này, mặc dù kinh khủng, nhưng lấy thực lực Sở Hành Vân, tuyệt đối có thể bình yên thoát đi, cho dù bị bao vây, cũng có thể mở ra một đường máu, tối đa chỉ bị thương.
Nhưng, nếu thêm hai gã thiên linh lục trọng vây công, kết quả hoàn toàn bất đồng.
-Hết thảy đều là âm mưu của hắn!
Lục Thanh Dao ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thường Danh Dương nói:
-Linh mạch quang thạch, chẳng qua chỉ là một cái mồi nhử, vì dụ dỗ sư tôn tiến nhập Tàng thiên cốc, mà hai gã thiên linh lục trọng cũng là do Thường Danh Dương bố trí, bằng không, vì sao hắn vừa ly khai, hai người kia lại giết ra!
Nghe vậy, trên người Lôi Nguyên Quang tuôn ra tức giận, lôi quang bốc lên, phát sinh ra tiếng mưa bão trầm thấp, một đôi mắt nhìn chằm chằm Thường Danh Dương, dĩ nhiên nảy ra sát ý.
Lúc này đây, ngay cả Vân Trường Thanh cũng như vậy, mắt lạnh quét qua.
-Lục Thanh Dao ngươi chớ ngậm máu phun người!
Trong lòng Thường Danh Dương cười lạnh một tiếng, trên mặt lại hiện lên vẻ kích động, vội vàng bước lên, lớn tiếng nói:
-Hết thảy điều này, cũng chỉ là suy đoán của ngươi, ngươi có chứng cớ gì?
-Sự tình rõ ràng vậy rồi, cần gì chứng cớ!
Lục Thanh Dao lại quát, một lần nữa nắm chặt đoản kiếm.
ở sau lưng nàng, Lưu Tinh đứng lên, con mắt trái lộ ra ngoài không khí, che lấp sương lạnh, ánh mắt như kiếm, làm huyết nhục Thường Danh Dương đau đớn.
-Bất cứ chuyện gì, đều cần chứng cứ, chỉ một lời nói đã định ra tội của nội vụ nhất mạch ta, vậy thì cần gì chấp pháp điện.
Thường Xích Tiêu hừ lạnh nói, âm thầm nháy mắt cùng Thường Danh Dương.
Thường Danh Dương lập tức hiểu ra, bước ra nửa bước, cất cao giọng nói:
-Lúc đó thú triều đột nhiên bạo phát, ta đã bảo Lạc Vân rời đi, hắn lại vì cứu đám người Lục Lăng cùng Ninh Nhạc Phàm, cố ý muôn lưu lại Tàng Thiên cốc, để cho ra đi trước, nếu nói là âm mưu, thì người hiềm nghi nhiều nhất phải là Lục Lăng cùng Ninh Nhạc Phàm đi.
Thường Danh Dương không sợ chút nào, tiếp tục nói:
-Về phần linh mạch quang thạch ngươi nói, càng là lời vô căn cứ, từ lúc bắt đầu, ta đã không ngờ được là Lạc Vân đi theo tới Tàng Thiên cốc, như thế nào có thể bố trí sớm sát thủ, lui lại mà nói, dù ta thực sự bố trí sát thủ, lẽ nào trận thú triều này, cũng là ta tạo nên?
Nhưng lời nói này nói ra, sát ý của Lục Thanh Dao dần biến mất.
Dưới thỉnh cầu của này, Sở Hành Vân, mới đi theo tới Tàng thiên cốc, đám người Thường Danh Dương căn bản không biết được, hơn nữa, trước khi vào TànG Thiên cốc, đám người Thường Danh Dương cũng không có dị dạng gì, căn bản không có thời gian bày ra âm mưu.
Trọng yếu hơn là, mọi thứ phát sinh hôm nay, không liên quan gì đến Thường Danh Dương, nhất cử nhất động của hắn, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, càng không xuất thủ hãm hại Sở Hành Vân.
Lẽ nào, chuyện này cùng Thường Danh Dương không có chút quan hệ gì?
Hết thảy mọi thứ, chỉ là trùng hợp?
Lục Thanh Dao tự hỏi trong lòng, không chỉ có nàng, đám người Lục Lăng cùng Ninh Nhạc Phàm, trong lòng cũng nghĩ thế, bọn họ đều không tìm ra chứng cứ, ngay cả thuyết pháp cũng không lại Thường Danh Dương.
-Chân tướng của truyện này, để cho chấp pháp điện điều tra đi.
Vân Trường Thanh thở dài, hắn quay đầu nhìn Lục Thanh Dao nói rằng:
-Viếc cấp bách, vẫn là đi cứu Lạc Vân trước.
Lục Thanh Dao gật đầu, đưa mắt rời khỏi người Thường Danh Dương, kiên định nói:
-Ta sẽ đi, bắt đầu tìm kiếm!
-Ta cũng đi với!
Lục Thanh Dao vừa nói xong, Lục Lăng, Cổ Huyền Thanh cùng Ninh Nhạc Phàm đồng thời mở miệng nói ra, đều thấy được vẻ lo ấu của đối phương.
Sở Hành Vân có thể bình yên rời đi, nhưng vì cứu bọn họ, mà một mình lưu lại.
Đối với lần này, trong lòng bọn họ, đều còn rất hổ thẹn, nghĩ là mình liên lụy Sở Hành Vân, căn bản không nguyện ý ở lại chỗ này chờ tin tức, một khắc đều không đợi được.
Lưu Tinh an tĩnh đứng một bên, không mở miệng nói, hắn đứng ra một bước, dùng hành động của mình thể hiện.
Lôi Nguyên Quang sửng sốt, nhìn mọi người một lần, bất mãn nói:
-Thương thế các ngươi nghiêm trọng như vậy, nên…
-Để cho bọn họ đi đi…
Còn chưa nói xong, Vân Trường Thanh cắt lời, cười nhạt nói:
-Bọn chúng lo lắng cho Lạc Vân còn hơn bất kỳ người nào, để bọn họ lưu lại, sợ rằng có chút khó khắn.
-bất quá, việc cứu viện lần này cực kỳ gấp gáp, các người nếu có người không theo được, thì lâp tức dừng lại, chớ để lãng phí thời gian!
-Rõ!
Đám người Ninh Nhạc Phàm cùng lúc đáp lại, không để ý thương thế nghiêm trọng trên người, từng cái một phóng xuất ra linh lực, ánh mắt nhìn Tàng Thiên cốc.
-Ta cũng muốn đi theo.
Đúng lúc này, thanh âm Lục Thanh Tuyền vang lên, nàng đi ra một bước, trên mặt có thần sắc kiên định.
Thường Danh Dương vốn dùng ánh mắt ngu ngốc nhìn đám người, Lục Lăng cùng Vân Trường Thanh, nhưng nghe lời Lục Thanh Tuyền nói, ánh mắt của hắn đọng lại, tràn ngập ngạc nhiên.
Sắc mặt Thường Xích Tiêu cũng chuyển biến, không thể đẹp hợn, thấp giọng nói:
-Thanh Tuyền, việc này không có quan hệ gì với ngươi, ngươi không cần mạo hiểm đi tìm kiếm Lạc Vân, an nguy của hắn, còn chưa tới phiên ngươi lo lắng.
Lục Thanh Tuyền chính là đệ tử Thường Xích Tiêu.
Lạc Vân là đối thủ một mất một còn với Thường Xích Tiêu.
Để tử đắc ý của mình, cư nhiên lo lắng cho đối thủ, sắc mặt Thường Xích Tiêu làm sao đẹp được, một cỗ lửa giận tràn ngập ra, làm tiếng nói của hắn, mang theo một ý mệnh lệnh.
-Sư tôn, Lạc Vân kiếm chủ vì cứu chúng ta, mới có thể rơi vào nguy hiểm, về tình về lý, ta cũng có thể đi, con xin người thành toàn.
Lục Thanh Tuyền lập tức nói, lưng cúi thật sâu.
-Hắn cùng ngươi, quan hệ không đáng nói, sở dĩ xuất thủ cứu giúp, cũng chỉ vì nể mặt Lục Thanh Dao, ta muốn người nhìn rõ, chớ đề một việc nhỏ, làm ra chuyện ngu xuẩn.
-Ngươi, là đệ tử Thường Xích Tiêu ta, càng là đệ tử nội vụ nhất mạch, chuyện của nhánh núi khác, chớ để ý nhiều, ngươi bây giờ, lập tức đi chữa thương, không được làm trái!
Lời nói Thường Xích Tiêu phát ra càng nghiêm khắc, Thường Danh Dương dừng một chút, cũng mở miệng nói:
-Thanh Tuyền, ngươi có thể đi tới bước này, tất cả đều là do cha ta cùng nội vụ nhất mạch, chẳng lẽ nào ngươi muốn cãi lời của người?
Lộp bộp!
Tâm trạng Lục Thanh Tuyền bỗng nhiên run lên.
Nàng nhìn hai người Thường Xích Tiêu cùng Thường Danh Dương, nhãn thần hạ xuống, nhìn lên Vân Trường Thanh cùng Lục Thanh Dao, bước chân đột nhiên cứng lại, khó có thể làm ra lựa chọn.
Lục Thanh Dao nhất thời tức giận, nàng vừa muốn nói, lại nghe được thanh âm yếu ớt của Lục Thanh Tuyền vang lên, yếu ớt lại mang được kiên định không gì sánh được, nhẹ giọng nói:
-Sư tôn với ta có đại ân, Thanh Tuyền thời khắc đều khắc ghi trong lòng, tuyệt không dám quên, nhưng lúc này, xin sư tôn tha thứ.
Dứt lời, trong lòng Thường Xích Tiêu dấy lên lửa giận hừng hực.