Nhìn bóng lưng Lục Thanh Tuyền rời đi, Thường Xích Tiêu giận đến run cả người.
Hắn tự tay đem Lục Thanh Tuyền vào Vạn kiếm các, mọi thứ công việc, nói gì Lục Thanh Tuyền đều nghe đấy, không dám cãi lời chút nào, nhưng hôm nay, Lục Thanh Tuyền lại vì Sở Hành Vân, dám cãi lệnh của hắn.
Thường Danh Dương thấy màn này, khuôn mặt dữ tợn như quỷ.
Nếu không phải có Vân Trường Thanh cùng Lôi Nguyên Quang ở đây, hắn tuyệt đối không nhẫn nại như vậy, như nhân mình nhìn chúng, cuối cùng lại vì một người chết, làm ra việc ngỗ nghịch, ngọn lửa đố kỵ, như muốn thiêu đốt lý trí của hắn.
-Lục sư tỷ làm như vậy, hoàn toàn là do Lạc Vân đầu đậu, hiện tại, Lạc Vân đã chết, Thường sư huynh cũng không cần tức giận, đợi sau khi quay lại tông môn, không người nào tranh Lục sư tỉ cùng người.
Cảm giác được lửa giận trên người Thường Danh Dương, Đằng Thanh lập tức lấy lòng.
-Đó là tự nhiên!
Thường Danh Dương thở hắt ra, đầu ngẩng cao.
Hắn liếc nhìn Thường Xích Tiêu, thời khắc này, lửa giận của Thường Xích Tiêu đã ép xuống, đôi mắt âm trầm, không ngừng lóe ánh sáng lạnh, dĩ nhiên đang suy tư, phải làm thế nào để nắm trong tay ngoại môn lần nữa.
Sau khi Sở Hành Vân hém giết hai gã nam tử, thoáng khôi phục thân thể, rời đi khỏi Tàng thiên cốc.
Thi thể của hai gã nam tử, hắn cũng mang đi.
Đang lúc Lục Thanh Tuyền cùng Lôi Nguyên quang chạy tới nơi này, tự nhiên không có phát hiện hình bóng Sở Hành Vân, chỉ thấy cả toàn Táng thiên cốc, đã biến thành phế tích, khắp nơi đều là linh thú cuồng bạo.
Nhưng, bọn họ cũng không có buông tha, chia thành từng nhóm tìm kiếm Sở Hành Vân ở bốn phía.
Sự tình phát sinh nơi này, truyền về Vạn kiếm các.
Đêm đó, Phạm Vô Kiếp tự mình hạ lệnh, phái một vạn đệ tử ngoại môn đi tới Thiên dương sơn mạch, toàn lực tìm kiếm Sở Hành Vân, đồng thời, hắn còn phái ra chấp pháp đội, điều tra việc này.
Bởi vì.. một duyên cớ này, vốn yêu khí ngập thiên dương thành, ở thơi gian một đêm, thú triều dễ dàng ngăn lại, nhưng thương võng vẫn là con số khổng lồ, chừng hơn vạn người chết ở trong thú triều.
Nếu như Vạn kiếm các không xuất thủ, tử thương còn nghiêm trọng hơn, rất có thể cả toàn thiên dương thành, đều phải biến thành phế tích.
Người phụ trách điều tra việc này là Lục Hình.
Sau khi hắn đi tới thiên dường thành, nhiều lần tìm tới đám người Thường Xích Tiêu cùng Thường Danh Dương, cũng thường xuyên đi tới táng thiên cốc tìm manh mối, cẩn trọng, không buông tha dấu vết gì.
Mà, Thường Xích Tiêu bố trí bố cục quá hoàn mỹ, hết thảy đầu mối, đều biến mất trong thú triều.
Thời gian trôi qua từng tý, ba ngày, chớp mắt liền qua.
Ba ngày này, đám người Lục Thanh Tuyền cũng không buông tha, còn đang trong tàng thiên cốc tìm đầu mối.
Bốn vị kiếm chủ Truyền công nhất mạch, đều đi tới tàng thiên cốc, bọn họ trải qua vô số lần tìm kiếm, trong lòng đều dâng lên vẻ bất đắc dĩ, thở dài liên tục.
Đầu tiên là thú triều, sau lại có hai gã thiên linh lục trọng vây công, hiện tại đã ba ngày chẳng thấy hình bóng.
Đối mặt với cục diện như vậy, bọn họ thức khó mong được.
Dù sao, trong mắt bọn họ họ, Sở Hành Vân dù là thiên tài yêu nghiệt, nhưng cuối cùng tu vi cũng còn thấp, đối mặt với một gã thiên linh lục trong, đều khó có thể giữ mạng, huống chi là hai người vây công.
Bảy vị kiếm chủ nội vụ nhất mạch cũng từ từ tới thiên dương thành.
Bọn họ đều biểu hiện ra than thở, đều dấu diếm nét vui mừng trong lòng, đi tới thiên dương thành, đều rất thoải mái trong lòng, chỉ vì thời gian Sở Hành Vân ở Vạn kiếm các, bọn họ đều bị nghẹn khuất, đã sớm muốn nhìn một màn như bây giờ.
Chấp pháp nhất mạch, hai gã kiếm chủ đã đến, Phạm Vô Trần là người thứ nhất.
Hắn nhận được mệnh lệnh của Phạm Vô Kiếp, tự mình đi đến điều tra.
Huyết pháp đội, cũng tới, đem tàng thiên cốc triệt để phong tỏa.
Ngắn ngủi ba ngày, căn bản không thấy được thiên dương thành náo nhiệt, vô số võ giả trú đóng bên trong thành trì, tuần tra toàn thành, bầu không khí càng ngưng trọng.
Nắng gắt dần xuống phía tây, màn đêm hiện lên.
Một ngày này, gần qua.
Tối nay, mây đen dày đặc, che đậy ánh trăng, trong trời đêm, tầm mắt cũng chỉ có thể nhìn thấy mảnh đen kịt, làm cho người ta có cảm giác âm trầm.
Ngoại ô thiên dương, trên một đỉnh nói.
ở đây có vài lầu các, dựa núi mà xây, có vẻ yên lặng, trong lầu các trung ương, đèn đuốc sáng trưng, trên bàn gỗ cao to, có nhiều rượu ngon, món ngon, mùi rượu tràn ngập cả đỉnh nói, lộ ra bầu không khí hoan hỉ.
-Lạc Vân mất tích, làm Vạn kiếm các rung động không ngớt, chỉ lấy đệ tử ngoại môn phái tới tây cũng ngàn người, từng vị kiếm chủ cũng trắng đêm điều tra, ngay cả cha ta cũng không ngoại lên, tràng diện lớn như vậy, chẳng bao giờ ta thấy qua, xem ra Lạc Vân ở trong lòng các chủ, so với chúng ta tưởng tượng còn quang trọng hơn nhiều!
Thường Danh Dương cầm trong tay bầy rượu, uống từng ngụm từng ngụm, lòng vẫn còn sợ hãi nói:
-May mà hắn đã chết, nếu hắn tiếp tục ở Vạn kiếm các, kết quả của chúng ta, sẽ rất thê thảm.
-Nếu Lạc Vân là người đã chết, chúng ta không cần phải sợ nữa.
Đằng Thanh đồng dạng cũng cầm bầu rượu lên, quang người nhìn Thường Danh Dương giơ lên thật cao, cười hắc hắc nói:
-Dù Lạc Vân cường đại như thế nào, cũng chết ở dưới tính toán của sư huynh, điều này, cho thấy thiên phú của Thường sư huynh còn hơn Lạc Vân.
Mặc dù là nịnh hót như vậy, nhưng Thường Danh Dương nghe được rất vui mừng.
Hắn cười lớn một tiếng, hài lòng nói:
-Mưu cục lần này, công lao của ngươi cũng không thể không nhắc đến, ta đã cùng phụ thân nói qua, để sau khi quay lại Vạn kiếm các, chuẩn bị giúp ngươi một khỏa cửu huyền phá dương đan, để ngươi đột phá thiên linh cảnh.
Nghe vậy, trong lòng Đằng Thanh mừng như điên, cao giọng la lên:
-Đa tạ Thương sư huynh ban ân, ngày sau, ta chính là một trợ thủ trung thành của Thường sư huynh, ngươi chỉ đông ta tuyệt không đi tây!
-Đằng Thanh có một khỏa cửu huyền phá dương đan, vậy còn ta?
Hai gò má Tề Ngọc Chân có chút đỏ, hiển nhiên có chút men say.
Thân là cường giả thiên linh cảnh, hắn ít phải uống say, nhưng hôm nay, thức sự hài lòng, hắn cũng không thôi động thiên linh lực, rất hưởng thụ loại rượu ngon này, thanh âm nói chuyện, cũng có ý trêu ghẹo.
-Phần của ngươi cũng không thể thiếu.
Thường Danh Dương khẽ nhíu mày, khẽ cười nói:
-Đợi khi về Vạn kiếm các, Lục Thanh Dao sẽ gả cho ngươi đi.
-A?
Tề Ngọc Chân vừa nghe, cảm giác say lập tức tán đi, trong mắt lóe lên trận tinh mang.
Kỳ thực, hắn cũng có hảo ý với Lục Thanh Tuyền, nhiều lần dùng trân bảo, muốn mĩ nữ cười, nhưng kết quả đều thất bại.
Hơn nữa cùng vì Thường Danh Dương, trong lòng hắn rât rõ ràng, mình và Lục Thanh Tuyền không có khả năng.
Lục Thanh Dao là muội muội Lục Thanh Tuyền, dung mạo hai người đều giống nhau, đẹp như thiên tiên, hơn nữa, thiên phú thực lực của Lục Thanh Dao bây giờ, cũng cực kỳ không kém, tiền đồ vô lượng.
Nếu như có thể cưới Lục Thanh Dao, Tề Ngọc Chân cũng xem như hoàn thành mộng tưởng.
-Sau khi Tần Không cùng Tần Tú chết, Tần gia không còn thiên tài, tất nhiên sẽ đi xuống dốc, cuối cùng phải có người thay thế vị trí Tần Thu Mạc, tư lịch Dương Trầm kiếm chủ cực cao, hơn nữa thực lực Tề gia mạnh mẽ, đủ để đảm nhiệm vị trí này.
Tiếu ý Thường Danh Dương càng đậm, trầm giọng nói:
-Cho nên, hai nhà Thường Tề cần hợp tác nhiều hơn, Lục Thanh Dao này chính là tâm ý của Thường gia ta, chẳng biết có làm cho Tề sư đệ thỏa mãn?
-Đương nhiên thỏa mãn!
Tề Ngọc Chân làm sao có thể nghe không ra, Thường Danh Dương đang nói bóng nói gió, hắn cầm bầu rượu lên, thân thể kích động, khom người nói:
-Từ nay về sau, ta nhất định lấy Thường sư huynh làm thiên lôi chỉ đâu đánh đó.
-Như vậy rất tốt!
Thu phục xong hai người, tâm thành Thường Danh Dương thật tốt, giơ bầu rươụ lên, mà Đằng Thanh cùng Tề Ngọc Chân cũng như vậy, ba người cùng uống rượu.
Xung quanh lầu các này, có linh trận trùng trùng, có thể phong bế tất cả âm thanh cùng động tĩnh, mà ở chỗ sường núi, còn bố trí hơn mười đệ tử nội vụ nhất mạch, canh giữ sâm nghiêm, ngay cả một con rồi cũng không bay vào được.
Vút!
Liền vào lúc này, bên ngoài lầu các, truyền đến một tiếng hơi yếu.
Thanh âm cũng không lớn, nhưng lấy tu vi đám người Thường Danh Dương có thể nghe ra.
Hai tròng mắt Thường Danh Dương hiện lên tinh mang, mừng như điên nói:
-Hiện tại tới thời gian ước định, hai gã sát thủ đã đên, xem ra mọi việc cũng thuận lợi, không xuất hiện vấn đề gì.
Đằng Thanh cũng cười cười, cung kính nói:
-Hiện tại trời đã tối, hai vị đại nhân đến đây, tất nhiên mệt nhọc, rượu ngon món ngon từ lâu đã chuẩn bị tốt, tối nay, chúng ta không say không về!
Nói xong, hắn khom người, bước về phía cửa.
Cửa vừa mở ra, hắn đã lộ ra khuôn mặt tươi cười lấy lòng, hai tròng mắt híp lại thành một đường, tràn đầy cung kính hướng phía trước nhìn qua.
Nhưng mà chỗ đấy, đã thấy một cái kiếm quang, ánh sáng chói mắt, chiếu hai mắt đau đớn!