Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 507: chân tướng bị che giấu

Chương 507: chân tướng bị che giấu

Đêm, đã về khuya.

Mấy đen bao trùm khoảng không, đêm tối yên lặng.

Bởi vì tranh đấu vùa rồi, làm ngọn đèn dầu trong lầu các có chút ảm đạm, chiếu xạ ở trên thất tinh uẩn linh thạch, chiết xạ lại ánh sáng bảy màu nhu hòa, khiến cho con người Thường Danh Dương trở nên có rút nhanh.

-Mai thất uẩn linh thạch này, Thường Xích Tiêu lấy được từ đâu?

Thanh âm của Sở Hành Vân truyền đến, khiến cho Thường Danh Dương giật mình tỉnh lại.

-Thất uẩn linh thạch, là kỳ vật tu luyện, do tinh thần cổ tông quản chế, trở nên rất thưa thớt, mấy năm trước, Vạn kiếm các cùng tinh thần cổ tông có giao dịch, mai thất uẩn linh thạch này, từ nơi đó có được.

Thường Danh Dương nói rất nhỏ, lắc đầu nói:

-về phần xuất từ tay người nào, ta cũng không biết, nếu như Lạc Vân kiếm chủ cần thất tinh uẩn linh thạch, ta có thể toàn lực sưu tập giúp ngươi, tuyệt sẽ không để cho ngươi thất vọng!

Nghe vậy, tiêu ý Sở Hành Vân càng nồng đậm.

Hắn biết Thường Danh Dương đang nói dối, có ý định dấu diếm lai lịch thât uẩn linh thạch, nhưng một cảnh này, Sở Hành Vân can tâm tình nguyện nhìn thấy.

Có điểm giấu, mới có tin tức.

Nếu lai lịch thấ tinh uẩn linh thạch trong sáng, Thường Danh Dương cần gì nói dối.

Thường Danh Dương dừng ở trước Sở Hành Vân, hắn không biết suy nghĩ của Sở Hành Vân, trên mặt vẫn duy trì dáng người, muốn nắm tốt cơ hội sống tiếp.

Lúc này, Sở Hành Vân đột nhiên động.

Chỉ thấy tay phải hắn lộ ra, ở không trung hiện ra một đạo chỉ, kèm theo tiếng linh lực xé gió, đột nhiên xé rách quần áo Thường Danh Dương, hạ xuống trên lồng ngực hắn.

Trong khoảnh khắc, một tiếng kêu thê lương không gì sánh được phát ra, giống như từ dưới địa ngục phát ra vậy, đủ để cho người ta lông tóc dựng lên, tâm thần rung động kinh hãi.

Trên mặt Thường Danh Dương tràn đầy thống khổ, ngã trên mặt đất, không ngừng lăn lộn, mà ở trước ngực của hắn, có một vết thương chừng ngón cái, nhưng miệng vết thương, còn lưu lại linh lực hơi yếu, đem lục phủ ngũ tạng tách ra.

Khẽ động, lục phủ ngũ tạng cũng động theo, ngay cả kinh mạch quanh thân, đều bị điểm này gắn vào.

-Bộ chỉ pháp này, tên là Tê Tâm chỉ/

Thanh âm Sở Hành Vân lạnh lùng, nói:

-Chỉ cần ta nhẹ nhàng đụng vào vết thương, linh lực sẽ không ngứng xé rách lục phủ ngũ tạng của ngươi, trái tim càng bị một vết thương thật nhỏ, mặc dù thống khổ vạn lần, nhưng lại không nguy hiểm đến tánh mạng.

-Ba ngày trước, ta cũng dùng Tê Tâm chỉ với tên nam tử khôi ngô kia, hắn chuyên tu khí lực, ý chí kiên cường như bàn thạch, tổng cộng kiên trì mười chỉ, sau đó cầu xin ta giết hắn, ngươi có thể kiên trì bao lâu.

Giọng nói bình thường, lại làm cho Thường Danh Dương nín thở.

Hầu như trong nháy mắt, tâm thần hắn tan vỡ, quỳ ngã trên mặt đất, kinh hô:

-Lạc vân kiếm chủ, ta nói, ta nói hết toàn bộ, còn xin ngươi chớ động thù.

-Như vậy rất tốt.

Sở Hành Vân thu hồi đầu ngón tay, bình tĩnh nhìn Thường Danh Dương, nói:

-Nói đi, nói hết thảy sự việc ta nghe một chút, nếu có nửa điểm nói dối, ta không ngại động thủ lần nwaux.

Thường Danh Dương nghe được thì đổ mồ hôi lạnh, trái tim của hắn, như muốn lao ra ngoài.

Phải biết rằng, xung quanh lầu các bố trí linh trận, cùng ngoại giới triệt để cách ly, mặc dù hắn kêu lớn hơn nữa, sợ rằng cũng không có ai nghe được, càng sẽ không có người xuất thủ cứu giúp.

Nếu phải sống nữa, chỉ có thể dựa theo lời Sở Hành Vân mà làm!

-Mai thất tinh uẩn linh thạch này, xuất ra từ tay các chủ.

Thường Danh Dương trầm thấp nói.

-Phạm Vô Kiếp?

Sở Hành Vân sửng sốt một chút.

Hắn từ miệng Sở Tinh Thần, biết được đại khái mọi thứ phát sinh năm đó, lần này ép hỏi Thường Danh Dương, là muốn từ trong miệng Thường Danh Dương, biết được cụ thể Tinh Thần cổ tông phái ra người nào.

Nhưng không ngờ, mai thất tinh uẩn linh thạch này cư nhiên xuất ra từ tay Phạm Vô Kiếp.

-Lẽ nào Phạm Vô Kiếp cũng xuất thủ?

Sở Hành Vân âm thầm tự hỏi, bất quá trên mặt hắn cũng không có biểu hiện gì cả, trực tiếp ngồi xuống, thanh sắc bất động.

Thấy Sở Hành Vân trầm mặc, Thường Danh Dương tiếp tục nói:

-Chuyện khởi nguyên, muốn nói truyện từ mười tám năm trước, lúc đó, đệ nhất mỹ nữ tinh thần cổ tông là Liễu Mộng Yên, vì mệnh lệnh gia tộc, cũng bị vội vã gả cho con tông chủ tinh thần cổ tông, nào ngờ cô gái này tính tình cương liệt, căn bản không tán thành hôn sự này, giận giữ, trực tiếp bỏ đi khỏi tinh thần cổ tông, chạy chốn sang Vạn kiếm các.

Sở Tinh Thần cũng nói những thứ này, vừa nghe được, thần sắc Sở Hành Vân ung dung.

Nhưng, lời nói sau đó của Thường Danh Dương làm thần sắc hắn ngưng lại.

-Sau khi Liễu Mông Yên chạy trốn tới Vạn kiếm các, Phạm Vô Kiếp tự nhiên biết được việc này, khi đó, con Phạm Vô Kiếp chính là khí huyết cương dương, hắn cũng coi trọng Liễu Mộng Yên, đồng thời để Phạm Vô Kiếp làm đám hỏi, cưới Liễu Mộng Yên làm vợ.

-Tin tức này vừa ra, hai thế lực đều rung động, vì thế, thậm chí còn xảy ra chút tranh đấu, cuối cùng, song phương đều đồng ý, dù sao đối với hai thế lực mà nói, một người là con của các chủ, tên còn lại cũng là thiên tài đệ nhất của tinh thần cổ tông, đám hỏi này, nhất định có thể làm hai thế lực kết thúc tranh đấu, kết thành liên minh.

-Sau đó thì sao?

Sở Hành Vân giục, sắc mặt trầm như nước.

Nguyên lai, sau khi Liễu Mộng Yên chạy khỏi tinh thần cổ tông, còn gặp đỗi đãi như vậy.

Nàng vỗn vì lợi ích Liễu gia, mạnh mẽ gả cho con của tông chủ Tinh thần cổ tông, vừa rời khỏi tinh thần cổ tông.

Đi với Vạn kiếm các, nàng lại bị nhìn trúng.

Cuối cùng, vì Vạn kiếm các cùng Tinh thần cổ tông liên minh, nàng lại bị gả cho con của Phạm Vô Kiếp, lại một lần nữa, chở thành công cụ quyền thế, vật hi sinh.

Nhân sinh như vậy, hoàn toàn bị người khác năm trong tay, căn bản không có tự do đáng nói!

-Trước đây vì tránh né hôn sự, Liễu Mộng Yên ly khai tinh thần cổ tông, nàng tự nhiên sẽ không đồng ý, bởi thế, nàng đào hôn lần thứ hai, đồng thời trong quá trình chạy chốn, giết con của Các chủ!

Thường Danh Dương hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

-Bởi vì chuyện này, Vạn kiếm các cùng tinh thần cổ tông triệt để rung động, song phương phái ra vô số cao thủ toàn lực truy tìm nơi Liễu Mộng Yên hạ lạc, nhưng dù sao cũng là việc xấu trong nhà, song phương cũng không có tung tin, hết thảy đều là âm thầm làm.

-Bẩn thân Liễu MỘng Yên chính là thiên tài, đồng thời biết dõ nội tình hai thế lực, cho nên chốn rất kín, ước chừng một năm sau, hai thế lực mới phát hiện, nàng núp ở Lưu Vân hoàng triều, đồng thời gả cho người khác, đã sinh hạ nghiệt chủng.

-Vì phòng người Liễu Mộng Yên chạy chốn lần hai, hai thế lực liên thủ, bày ra thiên la địa võng, trước điên ngăn chặn mọi tin tức, sau đó sẽ bắt Liễu Mộng Yên, về phần phu quân của nàng, cũng là đối tượng bị bắt, thậm chí còn đánh chết, ta nói không sai chứ?

Thanh âm Sở Hành Vân có chút run run.

Đây, mới chính là chân tướng!

Sở Tinh Thần biết, chỉ là một phần trong đó.

-Từ trên danh nghĩa, Liễu Mộng Yên đã gia nhập Vạn kiếm các, đối với phu quân Liễu MỘng yên, các chủ tự nhiên có hàng nghìn sát ý, muốn nhanh chóng giết, nhưng cuối cùng Liễu Mộng Yên lấy cái chết để ép, lúc này mới bảo trụ hắn ta cùng tên nghiệt chủng.

Quyết định này, thực tế rất thẳng thắn, Thường Danh Dương cũng không có dấu diếm cái gì, kể hết ra.

Khuôn mặt Sở Hành Vân cứng ngắc, hắn có thể tượng tưởng được hình ảnh máu tanh trong đầu.

Hiện tại xem ra, Liễu Mộng Yên đã sớm liệu ra một màn này, mới có thể bí quá hóa liều, thi triển ra sương phong linh dương đại trận, triệt để đóng băng Sở Tinh Thần.

Người bị chém nát, chỉ là thế thân.

Trầm ngâm chốc lát.

Ánh mắt Sở Hành Vân rơi vào trên người Thường Danh Dương, khiến hắn tim đập loạn, có chút khẩn trương hói:

-Cuối cùng, Liễu Mộng Yên có còn sống hai không?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch