Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 508: Rơi huyết lệ

Chương 508: Rơi huyết lệ

Chân tướng của mọi chuyện, có thể quên

Việc đúng việc sai, cũng không thể miệt mải theo đuổi.

Nhưng sinh tử Liễu Mộng Yên, Sở Hành Vân vô luận như thế nào cũng phải biết được.

Điểm này, là một trong những tiếc nuối của hắn.

-Theo cha ta nói, Liễu Mộng Yên, còn sống.

Thường Danh Dương rất tùy ý nói, cũng khiến cho tảng đáng lớn treo trong lòng Sở Hành Vân được buông xống, trên mặt hiện lên vẻ mừng như điên.

Sống, mẹ của hắn còn sống!

Chỉ cần còn sống, tất cả mọi thứ, đều không còn là vấn đề!

-Nhưng Liễu Mộng Yên sống, so với chết còn khổ hơn.

Sau đó Thường Danh Dương lại bổ sung một câu, làm thân thể Sở Hành Vân run lên, bàn tay dẫn lực, nắm lấy cổ Thường Danh Dương/

-Lời này của ngươi có ý gì?

Sở Hành Vân lạnh giói nói.

Cổ bị bóp chặt, Thường Danh Dương suýt nữa ngưng thở, cả khuôn mặt đều biến đen, khó nhọc nói:

-Con của các chủ, chết ở trong tay Liễu Mộng Yên, hắn làm sao có thể nhuốt trôi nỗi giận này, bởi vậy, hắn ở trên người Liễu Mộng Yên, cho một loại kỳ độc không gì chữa được, loại độc này sẽ không trí mạng, lại có thể đem tới vô tận thống khổ.

-Hắn chính là muốn Liễu Mộng Yên sống, mà cả đời phải chịu loại thống khổ này, vĩnh viễn cùng đừng giải thoát!

Phốc!

Tiếng huyết nhục vỡ vụn vang lên, đồng thời còn có tiếng kêu thê lương của Thường Danh Dương.

Hai chân, bị đạo kiếm chỉ xuyên thủng, tiên huyết không ngừng chảy ra, huyết nhục bị xé rách, thấy được cả xương trắng, nếu hắn không phải đã vào thiên linh cảnh, sinh cơ mạnh mẽ, hiện tại hắn đã sớm chết đi.

Tiếng kêu thảm thiết, không ngừng từ trong miệng của hắn truyền ra, cả người nằm trên mặt đất, thở ra hổn hển từng ngụm.

Thường Danh Dương cũng không có chú ý Sở Hành Vân/

Lúc này, nếu như hắn ngẩng đầu, sẽ phát hiện trong tròng mắt Sở Hành Vân, chính là có huyết hồng ngập tràn, huyết hồng ngưng tụ, thành hai giọt huyết lện, xẹt qua khuôn mặt, rơi xuống đất.

-Phạm Vô Kiếp, ta phải giết ngươi!

-Tinh Thần cổ tông, ta tuyệt đối không bỏ qua!

hai tiếng gào thét quanh quẩn trong đầu.

Sở Hành Vân chưa từng nhìn thấy Liễu Mộng Yên, nhưng chỉ cần nghĩ đến mẫu thân của mình, mười bảy năm chịu vô tận đau đớn, thì tim của hắn đau lên từng cơn.

Loại đau này, không phải là đau huyết nhục, mà là đau ở huyết mạch tình thâm.

Vô ảnh vô hình, lại tồn tại chân thực!

-Nàng ở nơi nào?

Sở Hành Vân lần thứ hai đặt câu hỏi, thanh âm như gió thổi, khiến cho Thường Danh Dương không ngừng run rẩy.

Hắn căn bản không dám kéo dài, lập tức nói:

-Sau khi các chủ hạ độc, vốn định áp giải Liễu Mộng Yên về Vạn kiếm các, ngày đêm dằn vặt, nhưng Liễu Mộng Yên dù sao cũng là thiên tài tinh thần cổ tông, vì bảo trụ mắt mũi, đã đưa cho Vạn kiếm các rất nhiều chỗ tốt, đem Liễu Mộng Yên chuộc trở lại, mang về tinh thân cổ tông, mai thất tinh uẩn linh thạch này, cũng chính là do đó mà có/

Bất quá, cho dù quay về Tinh Thần cổ tông, Liễu Mộng Yên cũng phải sinh hoạt trong hoàn cảnh thê thảm, cách mỗi một đoạn thời gian, các chủ sẽ hướng Tinh Thần cổ tông gây áp lực, để tinh thần cổ tông dằn vặt Liễu Mộng Yên, còn phần dằn vặt ra sao, bị giam nơi nào, tình huống cụ thể, ta cũng không dõ dàng.

Huyết lệ trọng mắt Sở Hành Vân, chảy ra từng giọt, làm hắn nhìn qua có chút thần thờ, cỗ sát ý trong lòng hắn, cũng bộc phát ngưng thật, hầu như ngưng tụ thành thực chất, tàn sát bừa bãi trên hư không.

-Việc này đã qua nhiều năm, ta cũng chỉ nghe cha ta nói thể, nhưng ta đảm bảo những lời vừa rồi, không có chút giả dối nào!

Giọng nói Thường Danh Dương chắc chắn, ánh mắt rời qua, tràn đầy hy vọng nhìn Sở Hành Vân, nói:

-Lạc Vân kiếm chủ, ngươi bây giờ có thể tha ta một mạng không, nếu như ngươi thật sự cần thất tinh uẩn linh mạch, ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi.

-Không cần.

Sở Hành Vân lập tức thu hồi hơi thở lạnh như băng trên người lại.

Một màn này, khiến cho Thường Danh Dương sinh lòng mừng như ddien, cảm thấy một cơ hội sống ót.

Đúng lúc này, một đạo bóng trắng xẹt qua.

Răng rắc!

Canh kim khí nở rộ, lập tức, cổ Thường Danh Dương vỡ ra.

Cảm giác đau đớn đột ngột, khiên cho Thường Danh Dương mở to hai mắt, hắn nhận ra bạch hổ, ngày đó hắn bị Sở Hành Vân đoạn đi cánh tay phải, Sở Hành Vân chính là ngồi trên con bạch hổ này, mới thoát ra ngoài.

-Ngươi cư nhiên nuốt lời!

Thường Danh Dương che yết hầu, gian nan phát tiếng nói, hắn cỏ thể cảm giác được sinh mạng mình đang xói mòn.

-Ta nói, ta không giết ngươi, nhưng không có nói linh khôi ta không giết ngươi.

Sở Hành Vân vẫn lạnh lùng nhìn Thường Danh Dương, tiếp tục nói:

-Còn nữa, ngươi biết vì sao ta truy vấn việc này?

Thường Danh Dương không nói, nhưng trong mắt cũng tuôn ra ý nghi hoặc.

Sở Hành Vân nói:

-Ta vốn không phải tên là Lạc Vân, ta họ Sở, tên Hành Vân, đến từ thành Tây Phong của Lưu Vân hoàng triều, phụ thân của ta chính là Sở Tinh Thần, mẫu thân ta chính là Liễu Mộng Yên!

Dứt lời, hai tay Thường Danh Dương đang nắm chặt yết hầu run lên một cái, tiên huyết điên cuồng phun ra.

ở lúc sắp chết, rốt cục Thường Danh Dương hiểu rõ.

Buồn cười cho hắn, lại còn muốn sống rời đi, hiện tại hắn có thể lý giả, vì sao Sở Hành Vân mai danh ẩn tích tới Vạn kiếm các, nguyên lai muốn báo thủ, mà mối thù nay liên quan đến Vạn kiếm các cùng Tinh Thần cổ tông!

-Nếu như trước đây ta không đi thập phương hạp, mọi thứ hôm nay, sợ rằng đều không phát sinh, ta thật hận a…

Thường Danh Dương nói xong, trong lòng có một cỗ không cam lòng.

Thiên phú của hắn không kém, tương lai có cơ hội trùng kích âm dương cảnh.

Nhưng khi hắn bước vào Thập phương hạp, một khắc vọng tưởng bóc lột Sở Hành Vân kia bắt đầu, vận mệnh của hắn đã biến thành hồi bi kịch.

Vốn hắn có thể sống.

Bất đắc dĩ là, tâm hắn tồn tại hận ý, khuông tiếng ngày tháng truy tung, cuối cùng tim được Sở Hành Vân báo thù, lấy tư thế bá đạo, phá hủy Tề Thiên phong, đánh nát linh hải Sở Hành Vân, khiến cho hắn trở thành phế nhân.

Một cái chớp mắt này, hắn cùng đám người Thường Xích Tiêu, đã bị tuyên án tử hình.

-Sở Hành Vân, ngươi, ngươi tuyệt đối không thể báo thù thành công, ta sẽ ở cửu tuyền chờ ngươi, đợi ngươi thất bại, vị vạn kiếm xuyên tim mà chết, để ngươi chết không được tử tế!

Hai tròng mắt Thường Danh Dương trở nên ảm đạm, bộc phát ra hỏa diễm cừu hận cực nóng, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân.

Mặc dù hắn đã chết đi, hai tròng mắt hắn vẫn mở thật lớn, phảng phất thực sự muốn ở dưới cửu tuyền, dùng đôi mắt này nhìn Sở Hành Vân diệt vong.

Sở Hành Vân thấy Thường Danh Dương chết đi, thanh âm nhàn nhạt nói:

-Ta muốn ngươi ở dưới cửu tuyền đợi.

-Nhưng ngươi có khả năng thấy, là kết cục thê thảm của Vạn kiếm các cùng Tinh Thần cổ tông, chỉ cần là người tham dự truyện năm xưa, ta sẽ không bỏ qua, bao quát đám người cao tầng của Vạn kiếm các cùng Tinh Thần cổ tông.

Thời khắc này, một cơn gió lạnh đảo qua, hơi thở tinh huyết nổi lên cuồn cuộng, tùy ý gào thét trong lầu các.

Đợi cỗ gió đêm này tiêu tán, thân ảnh của Sở Hành Vân, đã biến mất, nấp trong đêm đen, đạp gió đêm, lý khai nơi đây.

Con ngươi của hắn lóe lên, chính đang mưu đồ.

Mưu đồ đại kế báo thù!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch