Trong ba ngày, ngoại trừ Sở Hành Vân mưu tính đại kế báo thù, hắn còn cắn nuốt võ linh Đằng Thanh, khiên cho võ linh kiếm tấn thăng làm võ linh ngũ phẩm, đồng thời thanh công chiếm được không thần thuấn bộ.
Không thần thuấn bộ, chính là thiên phú võ linh thiên cấp.
Một khi thôi động thiên phú này, có thể ngay lập tức biến mất trăm mét, tốc độ cực nhanh, dường như trực tiếp phá không vậy, làm cho khó có thể thấy dõ, càng không cách nào nắm lấy tung tích.
Ngày đó, Sở Hành Vân thấy Đằng Thanh thi triển không thần thuấn bộ, trong lòng cũng có chút hướng đến.
Khi hắn thôi động hắc động trọng kiếm cùng vạn tượng giáp tay, dưới sự hỗ trợ lẫn nhau, ngay cả một ngọn núi, đều có thể mạnh mẽ bị đổ nát, lực lượng có thể nói là kinh khủng.
Sau khi bước vào thiên linh cảnh giới, lực lượng hắc động trọng kiếm có được, càng tăng thêm mấy lần, cả thiên linh lục trọng đều bị một kiếm giết chết, hài cốt không còn.
Vì thế.. hắc động trọng kiếm càng trở nên cồng kềnh, may mà Sở Hành Vân có thanh liên kiếm thể, nên có thể miễn cưỡng thôi động, khó có thể vận chuyển tùy tâm.
Tốc độ không thần thuấn bộ, vừa vặn có thể bù đắp khuyết điểm đó!
Khoảng không vang lên tiếng ùng ùng, hắc động trọng kiếm nặng đến hai vạn cân, ở trên hư không xẹt qua, hắc quang tỏa ra, mang theo tư thế vô địch, làm mọi người sợ ngây người, bao quát cả Tề Dương Trầm.
Hắn trăm triệu lần không nghĩ tới, Sở Hành Vân cư nhiên lại xuất thủ, hơn nữa, lại mạnh như vậy, bá đạo như vậy, vừa ra tay, là toàn lực thi triển ra một kích mạnh nhất.
Bất quá, Tề Dương Trầm cũng không phải người thường.
Sau thoáng chốc, hắn lập tức tỉnh táo, cánh tay quét ra, một cái tia sáng chói mắt khuếch đại, bao trùm trước người của hắn, mỗi một đạo quang mang đều ngưng tụ thành kiếm ảnh, chồng chất, cuộn trào mãnh liệt.
Oanh!
Hắc động trọng kiếm hạ xuống, bổ thẳng vào quang mang.
Sau khi hai người tiếp xức, lập tức một kình phong cuồng loạn đảo qua, bụi mù bốc lên, hướng bốn phương tám hướng lao đi, kiến trúc xung quanh trong nháy mắt bị phá huỷn, hóa thành một mành phế tích.
Sở Hành Vân trực diện với Tề Dương Trầm, chri cảm thấy một lực lượng mạnh mẽ ập tới, nhất thời thân thể bị đánh bay ra ngoài, lui về sau 10m, mới miễng cương dừng lại được.
Chỗ khóe miệng của hắn, có một tia tiên huyết tràn ra, cầm chặc hắc động trọng kiếm, không ngừng run rẩy, gân xanh hiện ra.
Trái lại trên người Tề Dương Trầm lại không có thương thế, nhưng hắn cũng lui về nửa bước.
Nửa bước này, làm lòng Tề Dương Trầm tuôn ra sát ý, tay phải nắm chặt, một trường kiếm màu ngọc chói mắt, thoáng chốc xuất hiện trong hư không, quang mang cực nóng.
-Lạc Vân, ngươi đúng là gan chó, dám ra tay với ta!
Tề Dương Trầm phẫn nộ rít gào, chỗ đỉnh đầu của hắn, hiện ra mặt trời chói mắt, ánh sáng võ linh rọi khắp thiên địa.
Ở trong lòng Tề Dương Trầm, mặc dù tràn đầy tức giậng, nhưng càng nhiều hơn là sợ hãi tận xương tủy.
Một kiếm vừa rồi, hắn đỡ được, không bị thụ thương, còn đem Sở Hành Vân đánh bay ra ngoài, khóe miệng dính máu.
Nhưng tu vi song phương chênh lệch quá lớn, kém cả một đại cảnh giới.
Dù vậy, đối mặt với một kiếm toàn lực của Sở Hành Vân, Tề Dương Trầm nắm giữ thiên địa lực, vẫn lui vể sau nửa bước, có thể thấy được uy lực một kiếm kia kinh khủng như thế nào.
Tốc độ Sở Hành Vân trưởng thành, làm Tề Dương Trầm phải kinh ngạc sợ hãi.
-Người lớn mật, chính là người?
Sở Hành Vân lau đi tiên huyết, giơ hắc động trọng kiếm lên, chỉ Tề Dương Trầm, nói:
-Ta và ngươi đều là kiếm chủ, địa vị tương đồng, nhưng ngươi lại cản đường ta đi, nhiều lần nói ép, thậm chí dưới tình huống không chứng cớ, trắng trợn nói xấu ta, nếu ta không ra tay, chính là bôi nhọ danh dự của kiếm chủ!
-Lời này có lý.
Vân Trường Thanh đứng bên cạnh Sở Hành Vân, sắc mặt âm trầm như nước, quát lên:
-Sự tình phát sinh mấy ngày nay, Lạc Vân muốn nói liền nói, không muốn nói, bất luận kẻ nào cũng không được cưỡng cầu, chặn được đường bắt nói ra như vậy, thật làm người ta phỉ nhổ.
-Huống chi, việc liên quan đến ám sát, từ trước đến nay đều do chấp pháp nhất mạch điều tra, dưới tình huống bọn họ khoog có chứng cớ, cũng không dám nói gì, ngươi ngược lại dám hiên ngang lẫm liệt như vậy.
-Ta nhớ kỹ chuyện này không lâu trước cũng đã phát sinh qua.
Lôi Nguyên Quang trợn tròn hai mắt, hừ một tiếng nói:
-Từ trước đến nay phong cách hành sự của nội vụ nhất mạch, bọn họ từ lâu đã không cảm thấy thẹn rồi.
-Làm càn!
Thường Xích Tiêu đứng ra, nổi giận nói:
-Lôi Nguyên Quang, chuyện này không có bất cứ quan hệ gì với ngươi, lập tức lui ra, còn truyền công nhất mạch các ngươi, cũng chớ xen vào việc của người khác!
-Lạc Vân chính là kiếm chủ, lệ thuộc truyền công nhất mạch, với truyền công nhất mạch mà nói, chuyện của hắn, cũng là việc của chúng ta.
Đường Vân Hoan bước ra, rơi xuống trước người Sở Hành Vân.
Tô Lãnh Lưu không nói một lười, lẳng lặng đúnge bên cạnh của Sở Hành Vân, không biết từ lúc nào mà trên tay của hắn đã nắm chặt trường kiếm, lưu quang có thể đông lạnh một khoảng không.
Bốn vị kiếm chủ truyền công nhất mạch, đồng thời đứng dậy, mà sau lưng bọn họ, là đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Thanh Dao, tên người bọn họ đều tuôn ra kiếm quang cuồn cuộn.
-Được, các ngươi tốt!
Cảm thụ được khí thế kinh khủng, Tề Dương Trầm lại nở nụ cười, cười đến điên cuồng, lành lạnh nói:
-Chỉ bằng mấy người các ngươi, có thể làm cái gì!
Hắn nháy mắt với đám người Thường Xích Tiêu, lập tức rút kiếm ra, điên cuồng phóng xuất thiên địa lực, trấn áp hư không.
Truyền công nhất mạch, chỉ có bốn gã âm dương cảnh.
Mà nội vụ nhất mạch có bảy tên.
Nếu muốn chiến, Tề Dương Trầm sợ gì!
Oanh!
Khí tức trên người ngưng tụ đến đỉnh, ngay lúc Tề Dương Trầm ra tay, trong không gian, chậm rãi truyền đến một gióng nói:
-Nơi chấp pháp nhất mạch quản hạt, bất luận kẻ nào cũng không được nháo sự!
Sau thanh âm kia, một gã nam tử trung niên mặc huyết bào, đạp hư không mà đến, trên người hắn tản mát ra khí tến, xé nát hết thảy thiên địa lực.
Tên nam tử này, chính là Phạm Vô Trần.
Thấy hắn xuất hiện, Tề Dương Trầm lập tức thu hồi võ linh, đồng thời thu liễm khí tức, trừ hắn ra, những người khác cũng làm như vậy.
Trong tam đại nhanh núi của Vạn kiếm các, chấp pháp nhất mạnh, chưởng quản mọi hình phạt, địa vị cao cả.
Phạm Vô Trần, không chỉ có chấp chưởng chấp pháp nhất mạch, còn là thân đệ của Phạm Vô Kiếp, thực lực cao, đứng đầu trong các kiếm chủ, một lời của hắn vừa ra, không ái dám xuất thủ tiếp.
-Gặp qua Vô Trần kiếm chủ.
Tề Dương Trầm còn có lãng ý, nhưng hắn vẫn cười lấy lòng Phạm Vô Trần, một đôi mắt âm trầm, gắt gao nhìn Sở Hành Vân, nói rằng:
-Cục diện vừa rồi không phải ta cố tình nháo sự, mà Lạc Vân xuất hiện, kèm theo biểu hiện đáng ngờ, làm cho người sinh lòng hoài ngi, trọng yếu hơn là, hắn dám mạnh mẽ ra tay với ta, ý đồ…
-Được rồi!
Lời còn chưa nói ra hết, Phạm Vô Trần quát lên, hắn quay đầu lại, liếc mắt Tề Dương Trầm, hỏi:
-Dương Trầm kiếm chủ, ngươi có bị thụ thương không?
Tề Dương Trầm sửng sốt một chút, vô ý thức lắc đầu.