Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 512: Vì bảo hộ

Chương 512: Vì bảo hộ

Phạm Vộ Trần, nói rất đơn giản, đơn giản đến khó tin.

Mọi người đều biết, Phạm Vô Trần chưởng quản chấp pháp nhất mạch, từ trước đến này hành sự đều công chính cương trực, mà hắn, lại là ở dưới mệnh lệnh của Phạm Vô Kiếp, tự mình đến thiên dương thành, toàn lực điều tra việc ám sát.

Dựa theo bình thường mà nói, khi hắn thấy Sở Hành Vân xuất hiện, chắc chắn có hoài nghi.

Kết quả, hắn không có hỏi một lời, phất tay, để mọi người đều giải tán, nếu không phải tận mắt thấy một màn như vậy, tất cả mọi người khó có thể tin được, Phạm Vô Trần có một mặt như vậy.

Trên mặt mọi người, đều tràn đầy kinh sắc, duy chỉ có Sở Hành Vân, thần sắc vẫn lạnh nhạt như cũ, tựa hồ sớm có dự liệu.

Hắn xoay người, nhìn Phạm Vô Trần ôm quyền nói:

-Nếu Vô Trần kiếm chủ đã nói, ta cũng không lưu lại nữa, nếu như việc ám sát có tiến triển, mong ngài lập tức thông tri.

Nói xong, ở trước mắt bao người, Sở Hành Vân ly khai nơi đây.

Đám người Vân Trường Thanh cùng Ninh Nhạc Phàm, mặc dù trong lòng tràn ngập nghi hoặc, nhưng không đặt quá nhiều câu hỏi, theo sau Sở Hành Vân, cũng ly khai nơi đây.

Nhìn từng người rời đi, Tề Dương Trầm sao lại từ bỏ ý đồ, nhưng hắn ngẩng đầu một cái, lại đón nhận đôi mắt âm trầm của Phạm Vô Trần, sau khi rùng mình một cái, lời định nói cũng nuột xuống.

Sau khi đám người Sở Hành Vân rời khỏi, những người khác cũng lần lượt rời đi, lúc bọn họ rời đi, không khỏi thấp giọng thảo luận, chỉ ngắn ngủi chốc, mọi việc phát sinh vừa rồi, truyền khắp cả tòa thiên dương thành.

Trên mặt đất, đến cuối cùng chỉ còn lại Tề Dương Trầm, Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu.

Ba người bọn họ đứng tại chỗ, ngẩng đầu, từ từ nhìn mặt trời đang hạ xuống, trên người tản ra tâm trạng nặng nề, tựa hồ như già thêm mười tuổi.

Chỉ vì, ba người con nói dõi của bọn họ, đều chết hết, không chừa một mống.

Tề Dương Trầm nhìn phía trước, sự việc phá sinh vừa rồi, hắc ghi nhờ rất sâu, hàm răng tức giận cắn chặt, gằn giọng nói:

-Tên Lạc Vân này, hành vi càng ngày càng quá phận, ta nhất định không bỏ qua cho hắn!

Giọng nói vừa ra, Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu đồng thời nhìn về phía Tề Dương Trầm.

Thường Xích Tiêu lắc đầu nói:

-Các chủ vốn xem trọng thiên phú Lạc Vân, trải qua việc này, thiên phú Lạc Vân từ từ lộ ra, ngay cả Phạm Vô Trần, đều nói lời che chở, chúng ta muốn động thù với hắn, độ khó quá lớn.

-Mưu cục lần này, hao tốn qua nhiều nhân lực cùng tài vật, nếu muốn bố cục lần nữa, không quá hiện thực.

Tần Thu Mạc cũng thở dài, cơ hội lần này khó mà có được, cuối cùng lại thất bại, hắn rất uể oải.

-Theo như lời của các người, chúng ta phải buông tha sao?

Con ngươi Tề Dương Trầm trừng lớn, giọng nói lộ ra vô tận thống khổ.

-Dĩ nhiên không phải!

Tròng mắt Tần Thu Mạc lóe ra ánh sáng lành lạnh, quát:

-Ân oán của chúng ta cùng Lạc vân, đã sớm không có cách nào tiêu trừ, một ngày hắn không chết, lúc nào chúng ta cũng phải lo lắng, sau khi hắn tiến vào thiên linh cảnh, thực lực đề thăng loén, bởi vậy chúng ta phải ra tay sớm, không để thiên phú của hắn hoàn toàn triển lộ ra.

-Người, phải chết, nhưng người xuất thủ, tuyệt không thể nằm trong chúng ta, bao quát cả nội vụ nhất mạch:

Nghe xong lời này, Tề Dương Trầm cùng Thường Xích Tiêu nhìn nhau, cuối cùng nói:

-Vậy theo lời của ngươi, người xuất thủ, ruột cục là từ phương nào?

Tần Thu Mạc dừng lại chốc lát, cuối cùng nói ra từng chữ:

-Bách-Lý-Cuồng-Sinh!

Trong lúc ba người nói chuyện với nhau, đám người Vân Trường Thanh tụ tập ở trong đại sảnh, từng người trầm mặc không nói, chỉ cái này thôi?

Sở Hành Vân cũng thấy vẻ nghi hoặc trong mắt mọi người.

Sở Hành Vân lắc đầu cười, giải thích:

-Trên đường ta quay lại Thiên Dương thành, ngẫu nhiên gặp Lục Hình, bởi thế, ta vừa tới thiên dương thành, đã gặp Vô Trần kiếm chủ, đồng thời đem mọi việc phát sinh, kể hết ra.

-Bởi vì điểm này, trong lòng hắn sớm biết, ta cùng việc ám sát, cũng không có quan hệ nhiều lắm, Tề Dương Trầm nói những lời này, hắn tự nhiên sẽ không phản ứng, chỉ nghe một câu, đã bác bỏ toàn bộ, không muốn lãng phí thời gian.

-Khó trách vừa rồi, ngươi biểu hiện bình tĩnh như thế, nguyên lại ngươi đã sớm biết, Phạm Vô Trần sẽ không truy cứu chuyện này nữa, cho nên mới dám càn rỡ như thế, thậm chí đột nhiên xuất thủ với Tề Dương Trầm, xả lửa giận?

Đường Vân Hoan nhớ lại chuyện vừa rồi, thanh âm kinh ngạc nói.

-Coi là vậy đi.

Sở Hành Vân nhún vai, nói:

-Nội vụ nhất mạch, đã lớn lối lâu, sau mỗi lần ta xuất thủ, ở trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ sẽ không trêu chọc lại, tranh đấu lâu như vaajay, cũng nên nghỉ ngơi một chút.

Nghe vậy, tất cả mọi người đều là dở khóc dở cười.

Trước đây, bọn họ cũng không biết những thứ này, trong lòng đều tràn đầy khẩn trương, thậm chí chuẩn bị liều mạng đánh một trận, muốn mạnh mẽ mở một đường máu.

Nào ngờ, hết thảy mọi thứu, đều ở trong không chế của Sở Hành Vân.

-Nếu chuyện vừa rồi đã trôi qua, chúng ta cũng chớ nhắc lại.

Vân Trường Thanh vuốt râu, chợt đặt câu hỏi khác:

-Việc thú triều cùng hai cao thủ, là chuyện gì xảy ra?

-Không sai, Lạc Vân, cuối cùng ngươi đã gặp cái gì, tu vi tự nhiên tăng lên nhanh vậy!

Lôi Nguyên Quang cũng đặt câu hỏi, tiếng nói của hắn, lập tức hấp dẫn mọi người, ánh mắt đều nhìn lại.

Sở Hành Vân khẽ cười khổ, hắn đã sớm nói lý do thoái thách cho Phạm Vô Trần, bây giờ giờ chỉ nói lại tiếp.

Trải qua việc này, Sở Hành Vân đã nhìn ra, mọi người ở đây, đều đối với hắn không hai lòng, trong lòng tràn đầy tín nhiệm.

Bởi vậy, hắn lại càng không thể nói ra hết chân tướng được.

Hai chữ báo thủ, nhìn qua đơn giản, lại dính líu đến Vạn kiếm các cùng Tinh Thần cổ tông, Sở Hành Vân không muốn vì mình, mà kéo mọi người vào vũng nước đục.

Giấu diếm, không phải vì lừa dối, mà là vì bảo hộ.

Chờ Sở Hành Vân nói xong, mọi người ngừng lại, phun ra một ngụm trọc khí, trên mặt tràn đầy cảm khái.

-Chuyện lần này, có thể nói là tử cục, sư tôn có cát nhân thiên thướng, không chỉ có xảo diệu thoát khỏi truy sát, còn ngẫu nhiên được kỳ nộ, tiến vào thiên linh nhị trọng, ngoài ra, đám người Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân cũng bị cường giả thần bí giết chết, những thứ này, có thể nói là đả kích cực mạnh với nội vụ nhất mạch!

Vẻ mặt hưng phấn của Lục Thanh Dao, khẽ cười nói:

-Trọng yếu nhất là, tỷ tỷ của ta nhân họa đắc phúc, thành công thoát khỏi ma chường của Thường Xích Tiêu, bây giờ nàng đã tự do, đã có thể chính thức bái làm môn hạ sư tôn.

-Thanh Dao, không được hồ ngôn loạn ngữ!

Nghe được lời Lục Thanh Dao nói, Lục Thanh Tuyền vội lên tiếng ngăn lại, thấp giọng nói:

-Ta giống như người bị trục xuất khỏi sư môn, vô đức vô năng, làm sao dám cầu việc này.

Trên mặt Lục Thanh Tuyền biểu hiện thái độ sầu khổ, đôi mắt trong suốt, hướng nhìn hướng Sở Hành Vân, lén liếc vài lần.

Sở Hành Vân tự nhiên nhìn thấy được ánh mắt Lục Thanh Tuyền, nở nụ cười nhàn nhạt.

Hắn đối với Lục Thanh Tuyền có chút thỏa mãn, tâm tính cùng việc làm, đều không thể xoi mói.

Bất quá, Sở Hành Vân không lập tức đáp ứng.

Hắn dừng một chút, sau đó nói:

-Xuất thân lai lịch, đã gặp phải chuyện gì, có bị sư môn trục xuất thay không, những thứ này ta đều không quan tâm, chỉ cần có thể phá kiếm bia, thì có tư cách làm đệ tử ta.

-Tương phản, nếu như không thể phá vỡ kiếm bia, mặc dù thân phận cao tới đâu, ta cũng không màng tới.

Team: Vạn yên chi sào

nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch