Lời này của Sở Hành Vân, là đang mở ra tâm thần của Lục Thanh Tuyền, để cho nàng không để ý đến thân phận của mình.
Thậm chí hắn còn ám chỉ đáp ứng Lục Thanh Tuyền.
Phải biết rằng, Lục Thanh Tuyền cùng Lục Thanh Dao, chính là tỷ muội song sinh, thiên phú chênh lệch không bao nhiêu, đều mang dị đồng, là thiên tài kiếm đạo khó gặp.
Lục Thanh Dao có thể phá kiếm bia, Lục Thanh Tuyền tự nhiên cũng có thể.
-Đa tạ Lạc Vân kiếm chủ nhắc nhở!
Lục Thanh Tuyền không phải người thường, rất nhanh hiểu được lời nói Sở Hành Vân, thần sắc kích động, lập tức khom người ta ơn.
Sở Hành Vân cườ cười, cũng không thèm để ý.
Sau đó, mọi người nói chuyện phiếm chốc lát, đợi bóng đêm càng về sâu, mới quay lại phòng của mình.
Sở Hành Vân không như vậy.
Sau khi rời khỏi phòng khách, trực tiếp hướng tới hoa viên.
Lúc này đã vào giữa đêm, ánh trăng chiếu mềm nhẹ, bao chùm cả tòa hoa viên bên trong, đá tảng trong vừa tựa hồ được phủ thêm tấm lụa trắng, lộ ra cảm giác linh hoạt.
Sở Hành Vân ngồi xuống, hầu như đồng thời rơ tay ra, nói:
-Mời các chủ vào ngồi.
Hô!
Dứt lời, tiếng gió thổi lên, phảng phất hương hoa trong đó.
Trước mặt Sở Hành Vân bỗng nhiên xuất hiện một gã nam tử cẩm bào, khuôn mặt hắn cương nghị, mắt tóc có chút bạc, toàn thân đều toát ra cảm giác cơ trí, làm kẻ khác không dám nhìn thẳng vào trong mắt.
Người này, chính là các chủ Vạn kiếm các- Phạm Vô Kiếp.
-Người làm sao phát hiện được ta?
Phạm Vô Kiếp rất tò mò đặt ra câu hỏi, hắn là cường giả niết bàn cảnh, nắm giữ nhiều thần thông, đối với phương pháp ẩn nấp, hắn vẫn rất có lòng tin.
Sở Hành Vân hỏi ngược lại:
-Các chủ có nhớ kỹ hay không, lần trước, ta cũng khám ra phương pháp ẩn nấp của ngài?
-Tự nhiên nhớ kỹ.
Phạm Vô Kiếp gật đầu, không dấu diếm.
-Trước đây ta có thể phá, hiện tại ta cũng có thể nhìn ra, các chủ cần gì phải cảm thấy kinh ngạc?
Sở Hành Vân lại phản vấn một tiếng, khiến cho Phạm Vô Kiếp sửng sốt một chút, lập tức cười khẽ một tiếng, chậm rãi hất tay áo ngồi xuống.
-Sự tình phát sinh đã nhiều ngày, ta cũng biết, ngươi dưới khốn cảnh, lại tìm được một chỗ bí cảnh, đồng thời dựa vào cơ quan của bí cảnh, giết chết hai gã thiên linh lục trọng, cuối cùng còn thành công tiến vào thiên linh nhị trọng, khí vận lớn như vậy, xem ra thiên không muốn ngươi chết.
Lúc hắn nói, trên người mơ hồ tản ra một khí tức yếu ớt, bao phủ toàn thân Sở Hành Vân, đồng thời, đôi mắt cũng tinh tế nhìn sang, để ý từng động tác.
Bất quá, Sở Hành Vân cũng không có cái động tĩnh gì, chỉ cảm thán nói:
-Không sai, bây giờ nghĩ lại, ta vẫn rất sợ.
Phạm Vô Kiếp cau mày nói:
-Ngươi gặp may mắn, nhưng nội vụ nhất mạch lại gặp bất hạnh, Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân đã chết, đến nay không có kết quả, mà người đeo mặt nạ theo ngươi kia, cũng không thấy hình bóng.
-Thiên dương sơn mạch, vố là nơi ngư long hỗn tạp, muốn tìm ra hung thủ, cũng không phải chuyện dễ dàng, về phần tên đeo mặt nạ kia, ta với hắn cũng chỉ là bình thủy tương phùng, cũng không nhất định gặp lại.
-Hắn có giết đám người Đằng Thanh hay không, ta không biết, nhưng là bằng hữu của ta, ta vẫn tin tưởng, hắn không phải hung thủ.
Sở Hành Vân trả lời, thanh sắc vẫn bất động, không lộ ra dấu vết gì.
Kỳ thức, lúc Phạm Vô Kiếp đặt câu hỏi, hắn cũng cảm giác được dị dạng, có một khí tức cực kỳ yếu ớt, có thể dễ dàng bắt được biến hóa của võ giả, do đó đoán được thật giả trong ngôn ngữ của đối phương.
Chỉ tiếc, Phạm Vô Kiếp dùng sai đối tượng.
Giờ khắc này, Sở Hành Vân không chỉ có đang nói dối, trong lòng của hắn, còn tràn đầy hận ý với Phạm Vô Kiếp.
Nhưng hắn ẩn dấu vô cùng tốt, Phạm Vô Kiếp căn bản không phát hiện được.
Sau một phen thử, sự hoài nghi của Phạm Vô Kiếp dần dần tiêu tan, lộ ra một vẻ tươi cười ôn hòa, nói:
-Việc này có chút phức tạp, ta đã giao cho chấp pháp nhất mạch điều tra, ngươi không cần để ý nhiều.
Nghe nói thế, Sở Hành Vân biết, Phạm Vô Kiếp không còn hoài nghi đối với hắn thôi, nhưng, thần sắc hẵn vẫn bất động, chỉ gật đầu đáp lại.
-Chuyến này, ngươi nhân họa đắc phúc, thực lực có đột phá, mặc dù có tu vi thiên linh nhị tọng, lại có thể cứng rắn đánh Tề Dương Trầm một kiếm, đối với lần này, ta cũng có khiếp sợ.
Phạm Vô Kiếp đứng trở trược mặt Sở Hành Vân, ngưng thanh nói:
-Bởi thế, ta quyết định cho ngươi một đặc quyền.
-Đặc quyền?
Sở Hành Vân cau mày, ngẩng đầu nhìn lại.
-Khi quay lại Vạn kiếm các, ngươi có thể tự do đi vào linh dược lư, mọi thứ linh tài trong đó, đều do ngươi tự do ngắt lấy.
Phạm Vô Kiếp nói hào sảng, cười cười nói:
-Đặc quyền này, ngươi thấy sao?
Sau khi nghe xong, tâm thần Sở Hành Vân khẽ run lên.
Linh dược lư, chính là trọng địa của Vạn kiếm các.
Sự tồn tại của nó, cũng tương tự huyền cốc cốc, từ khi Vạn kiếm các thành lập đến nay, vẫn tồn tại, đứng vững nhiều năm.
Nhưng bất đồng là, bên trong linh dược lư chứa chính là thiên địa linh tài.
Ngày bình thường, nếu như muốn đi vào đó, phải giao nộp ra điểm cống hiên giá trị xa xỉ, muốn lấy thiên tài địa bảo, cũng cần giao ra điểm cống hiến tương tự, đệ tử tầm thường không có tư cách vào đo.
Thấm chí có cả thiên địa linh tài hiếm thấy, mặc dù là kiếm chủ cao cao tại thượng, cũng vô lực đổi được, chỉ có thể lực bất tòng tâm.
Lúc này, Phạm Vô Kiếp lại nói, cấp cho Sở Hành Vân đặc quyền, để hắn có thể tự do ra vào linh dược lư, còn có thể tùy ý ngắt lấy linh tài, không cần giao nộp điểm cống hiến.
Đặc quyền như vậy, dõ dàng là đem truyền thừa linh dược lư nhiều năm tặng cho svh.
Thấy dáng dấp trợn mắt há mồm của Sở Hành Vân, Phạm Vô Kiếp rất thỏa mãn, lại nói:
-Võ giả tu hành, đan dược là không thể thiếu, ta cho ngươi đặc quyền này, để cho ngươi không cần vi đan dược mà lo lắng, ngươi cần làm là, toàn lực tu hành kích thích ra hết thảy tiềm năng, trở thành thiên tài chân chính!
Khi đang nói chuyện, trong con ngươi Phạm Vô Kiếp, toát ra lửa nóng, làm Sở Hành Vân hoàn hồn, cũng hít một hơi thật sâu, hai tay ôm quyền, cung kính nói:
-Đa tạ các chủ ban tặng, Lạc Vân nhất định không phụ kỳ vọng của ngài.
-Nếu sau đó đến bình cảnh, có thể trực tiếp đến vạn kiếm điện tìm ta, tuy ta và ngươi không có quan hệ thầy trò,, nhưng giải thích nghi hoặc thì không có gì.
Phạm Vô Kiếp cười ha ha một tiếng, trong giọng nói, mang theo một ý trêu ghẹo, để quan hệ của hai người, nhìn càng hài hòa.
Cuối cùng, hắn đứng lên, dành cho Sở Hành Vân một ánh khích lện, rồi nhập vào hư không, tiêu thât trong bóng đêm.
Sở Hành Vân nhìn bóng lưng Phạm Vô Kiếp rời đi, từ từ thu hồi nụ cười trên mặt.
Đợi khi Phạm Vô Kiếp hoàn toàn rời đi, sắc mặt của hắn trầm xuống, lãnh ý trong con ngươi hiện lên, giọng nói lạnh lùng nói:
-Tuy ý ra vào linh dược lư ư? Như thế để ta bớt không ít thời gian!