Phạm Vô Kiếp đến vô tung, mà lúc rời đi cũng lặng lẽ không tiếng động, để cho đám người Thiên Dương thành không chút phát giác nào.
Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa mới lên.
Sở Hành Vân bước ra đình viện, liền thấy Phạm Vô Trần, ở sau người hắn, là sáu vị kiếm chủ chấp pháp nhất mạch, đồng loạt đưa ánh mắt nhìn Sở Hành Vân.
-Lạc Vân kiếm chủ.
Phạm Vô Trần đi lên trước, biểu tình của hắn nghiêm túc như cũ, nhưng lúc nói chuyện, lại lộ ra một tia thân cận, không còn xa cách vạn dặm nữa.
-Hôm qua các chủ hạ lệnh, để cho chúng ta trở về Vạn kiếm các hôm nay, linh thú phi hành đã chuẩn bị thỏa đáng, chúng ta lập tức lên đường.
Phạm Vô Trần nói một tiếng, ngón tay xuất chỉ, trong hư không xuất hiện một nhóm hình bóng.
Những hình bóng này đều là linh thú phi hành.
ở trên lưng linh thú phi hành, đã sớm có thân ảnh của mọi người, đám người Lục Thanh Tuyền cùng Ninh Nhạc Phàm cũng ở đây, bốn vị kiếm chủ của truyền công nhất mạch cũng ở đó, ngay cả bảy vị kiếm chủ nội vụ nhất mạch cũng giống thế.
Biểu tình trên mặt họ khác nhau, hoặc là mừng rỡ, hoặc là hờ hững, nhưng cũng có âm trầm lạnh lùng.
Nhất là Thường Xích Tiêu.
Hắn đưa con người nhìn thẳng Sở Hành Vân, âm u bao trùm, mặt âm trầm như quỷ, như muốn dùng ánh mắt tiêu diệt Sở Hành Vân tại chỗ.
Thấy một màn nhưu vậy, Sở Hành Vân đột nhiên cười một tiếng.
Theo như hắn suy nghĩ, đêm qua, khi Phạm Vô Kiếp rời khỏi, hẳn là cũng đã gặp mặt cùng các kiếm chủ khác, ra lệnh cho bọn họ rút lui khỏi thiên dương thành, trở lại Vạn kiếm các.
Mọi truyện phát sinh khoảng thời gian này, quá mức phức tạp, hơn nữa Sở Hành Vân tận lực giấu giếm, cho dù là nhân vật kiêu hùng như Phạm Vô Kiếp, cũng không nhìn rõ chân tướng.
Bất quá, Phạm Vô Kiếp chú ý, chỉ là sinh tử Sở Hành Vân.
Khi hắn biết, Sở Hành Vân không có chết, mà thực lực còn đại tăng, chân tướng như thế nào, cũng không còn ý nghĩa gì.
Nếu đã không có ý nghĩa, bước tiếp theo, là cho hết kiếm chủ quay lại Vạn kiếm các.
Về phần đám người Thường Danh Dương chết, Phạm Vô Kiếp cũng không quên, lưu lại huyết pháp đội cùng chấp pháp đội, tiếp tục điều tra, nhưng tất cả mọi người đều biết, đây chỉ là tỏ vẻ mà thôi.
Dù sao, đám người Thường Danh Dương đã chết mấy ngày, dù cho dụng tâm điều tra, cũng khó có kết quả, cuối cùng, cũng chỉ là uổng công mà thôi.
-Vốn lo lắng nội vụ nhất mạch sẽ dây dưa không bỏ, bây giờ nghĩ lại, ta đã lo lắng thừa.
Sở Hành Vân nhìn nét mặt của Thường Xích Tiêu cũng đoán được, hơn phân nửa là Thường Xích Tiêu đã cảnh cáo, không dám hùng hổ dọa người.
Suy nghĩ thoáng qua trong đầu, Sở Hành Vân cất bước về phía trước, nhảy lên lưng linh thú phi hành.
Thấy vậy, Phạm Vô Trần lập tức quát to lên:
-Lên Đường1
Nhóm linh thú bay lên trời cao, hướng phía Vạn kiếm các cấp tốc lao đi.
Ước chừng nửa ngày, mọi người đã thấy Vạn kiếm sơn sừng sững.
Ông một tiếng!
Hộ sơn kiếm trận mở ra, trong không khí đã lan tràn ra mùi thơm thảo mộc, thiên địa linh lực ngưng tụ thành sương, đập vào mặt, quanh quẩn trên thân thể mọi người.
-Rốt cục trở lại!
Đám người Ninh Nhạc Phàm ngắm nhìn phong cảnh quen thuộc trước mắt, lại nhìn bóng người xung quanh, vốn thần kinh đang căng thẳng, cũng dần dần dãn ra.
Lần này rời khỏi Vạn kiếm các không lâu, nhưng bọn họ đã phải trải qua sinh ly tử biệt, nhất là khi Sở Hành Vân mất tích, suýt chút nữa để cho tinh thần bọn họ tan vỡ, bây giờ an toàn trở lại Vạn kiếm các, dĩ nhiên không khỏi than thở.
Thấy mọi người thở phào, Sở Hành Vân có chút cười, cũng lộ ra một cái núm đồng tiền.
Nhưng một nụ cười này, chứa đầy thâm ý, không người nào có thể nhìn thấu.
Tin tức Sở Hành Vân bình yên trở về, đã sớm truyền khắp cả toàn Vạn kiếm các.
Còn chưa về đỉnh núi của kiếm chủ, Sở Hành Vân liền tháy, ở dưới chân núi, đã tụ tập không ít đệ tử ngoại môn, dẫn đầu là một bóng người sinh đẹp, rõ ràng là Hạ Khuynh Thành.
Khi nàng nhìn thấy Sở Hành Vân, lập tức ngự không mà tới.
-Khoảng thời gian này, khổ cực cho ngươi.
Sở Hành Vân mở miệng trước, có vài phần xin lỗi áy náy trong đó.
Thời gian hắn mất tích, Hạ Khuynh Thành cũng không có đi đến thiên dương thành, mà lựa chọn hở lại Vạn kiếm các, hết lòng quản lý ngoại môn, giúp ngoại môn vận chuyển bình thường.
Nếu không phải như thế, cho dù giờ phút này Sở Hành Vân trở về lại được, Ngoại môn cũng cần có thời gian để quay lại ổn định.
-Trước khi ngươi rời đi, ta đã đáp ứng ngươi, sẽ giúp ngươi quản lý tốt ngoại môn, việc ta làm, chẳng qua chỉ trong phận sự.
Hạ Khuynh Thành nòi tùy ý, nhưng đôi mắt đẹp nhìn khắp toàn thân Sở Hành Vân, thấy hắn không có việc gì, lúc này mới thở phào.
Nàng biết Sở Hành Vân không có việc gì, nhưng chính mắt nhìn thấy thì mới an tâm.
Cảm giác ánh mắt ân cần của Hạ Khuynh Thành, trong lòng Sở Hành Vân rất rung động, ánh mắt của hắn rời đi, thấy sau lưng Hạ Khuynh Thành là một thanh nên cao lớn.
Thanh niên kia cũng nhìn Sở Hành Vân vật, hắn hít sâu một hơi, bước ra trước, có vài phần kích động nói:
-Đệ tử Thạch Hạo, ra mắt Lạc Vân kiếm chủ.
-Còn gọi là kiếm chủ?
Nghe được lời Thạch Hạo nói, Hạ Khuynh Thành che miệng cười một tiếng, hướng về phía Sở Hành Vân nói:
-mấy người trước đây, Thạch hạo thành công phá vỡ kiếm bia thứ năm, theo như ngươi phân phó, ta để cho hắn ở trong đỉnh kiếm chủ.
Nghe vậy, Sở Hành Vân gật đầu nhàn nhạt.
ở trong đám ngoại môn đệ tử, người giỏi kiếm ý thổ hệ, Sở Hành Vân đã sớm nhìn rõ, tên thanh niên tên Thạch Hạo này, hắn đã chú ý từ lâu.
Vì vậy, Thạch Hạo có thể phá vỡ kiếm bia thứ năm, hắn cũng không kinh ngạc.
-Phá vỡ kiếm bia, liền có tư cách làm đệ tử thân truyền của ta, sau này ngươi liền gọi ta là sư tôn.
Nói xong từ ngón tay Sở Hành Vân lóe ra hồng mang, một khỏa cửu huyền phá dương đan rơi vào tay Thạch Hạo.
-Đệ tử xin nghe lệnh sư tôn!
Thạch Hạo cầm chặt cửu huyền phá dương đan, lần nữa khom người.
Sở Hành Vân hài lòng gật đầu, nhìn lại Lục Thanh Tuyền, sau đó hướng tòa kiếm bia thứ sáu, nói:
-Phá vỡ kiếm bia kia, ngươi trực tiếp đăng phong.
-Được!
Lục Thanh Tuyền trở lời xong, thân hình lóe lên, chạy về kiếm bia thứ sáu.
-Kiếm bia thứ sáu là kiếm bia quang chi, sau khi phá xong kiếm bia này, thất hệ kiếm ý, đã có đủ sáu hệ, chỉ còn thiếu hệ thủy, là có thể chính thức bắt đầu bố trí tòa kiếm trận.
Sở Hành Vân đột nhiên nghĩ trong lòng.
Chỉ cần nghĩ hoàn thành kiếm trận kia, sâu trong lòng hắn, liền tuôn ra cỗ hưng phấn.
Đời trước, hắn dựa vào kiếm trận này, đạp bát hoang, đánh lục hợp, đả bại vô số cao thủ, cho dù là võ hoàng cao cao tại thượng, đều phải ôm hận.
Hiện tại, hắn mưu lược, nếu có thể thành công bố trí kiếm trận kia, đối với đại kế báo thù của hắn, sẽ có trợ giúp to lớn!
Trong lúc suy tư, Sở Hành Vân liếc mắt đi nhìn tòa kiếm bia thứ ba.
Cũng chính là trong chớp nhoáng này, một bóng người quen thuộc, lọt vào mắt của hắn.
Bóng người kia, tựa hồ cũng cảm giác được ánh mắt của Sở Hành Vân, thân thể run rẩy một chút, đôi môi mở ra, nhưng lại không phát ra âm thanh nào.
Cuối cùng, bóng người kia thở dài một hơi, hướng về phía Sở Hành Vân khom người, ngay sau đó di động bước đến kiếm bia thứ ba.
Cheng!
Trường kiếm đâm lên kiếm bia, phát ra âm thanh va chạm, nhưng mãi cũng không thể chém vỡ.
Chỉ bất quá, bóng người kia cũng không nổi giận.
Nàng tựa hồ đã quen với việc này, lần nữa giơ trường kiếm lên, tiếp tục đâm tới kiếm bia thứ ba.
Từng kiếm một đâm ra.
Từng kiếm thất bại.
Tiếng va chạm không ngừng vang lên, không có ai chú ý tới, ở trên gương mặt của bóng người kia, lại toát ra vẻ tươi cười, tựa hồ tảng đá lớn trong lòng đã buông xuống.