Thần săc mọi người cả kinh, Bách Lý Cuồng Sinh đã trở về!
Ánh mắt Sở Hành Vân cũng ngưng lại.
Từ sau khi hắn tiến nhập vck, nhiều lần nghe được tên của Bách Lý Cuồng Sinh, vị này cũng là cửu cấp kiếm ý, thiên tài yêu nghiệt, đối với người này hắn rất tò mò.
-Ta đã hiểu, sau đó sẽ đi đến.
Sở Hành Vân trả lời, mệnh lệnh này, chính là Phạm Vô Kiếp tự mình ban ra, về tình về lý, hắn cũng muốn đi vạn kiếm điện một chuyến.
Lão giả áo xám gật đầu, bước về sau, đợi đi ra khỏi phòng khách, lập tức hóa thành một đạo lưu quang biến mất.
-Chúng ta vừa về Vạn kiếm các, Bách Lý Cuồng Sinh cũng kết thúc lịch lãm, việc này cũng quá trùng hợp đi.
Lục Thanh Dao bĩu môi, nhắc nhở một tiếng, tựa hồ không có hảo cảm với Bách Lý Cuồng Sinh.
Lục Thanh Tuyền thấy thế, cười giải thích:
-Tình tình Bách Lý Cuồng Sinh cao ngạo, trầm mặc ít nói, ít cùng người khác giao lưu, ta từng theo hắn chấp hành nhiệm vụ, toàn bộ hành trình hắn đều dùng mặt lạnh đối dãi, không chủ động nói, dần dần, đệ tử Vạn kiếm các, không ai nguyện tiếp xúc với hắn.
-Nhưng, thiên phú kiếm đạo của Bách Lý Cuồng Sinh, có thể nói là yêu nghiệt, thậm chí trong mắt của ta, thiên phú của sư tôn, cũng không trên hắn, hai người chỉ sàn sàn như nhau.
Dừng một chút, Lục Thanh Tuyền lại bổ sung một câu.
Lời nói này vừa ra, cả cái không gian lớn, không người nói tiếng nào.
Đám người Ninh Nhạc Phàm cũng âm thầm gật đầu, rất hiển nhiên, bọn bọ biết thiên phú của Bách Lý Cuồng Sinh kinh khủng, đều đồng ý với lời nói của Lục Thanh Tuyền, ngang hàng với Sở Hành Vân.
-như vậy xem ra, ta càng phải gặp tên Bách Lý Cuồng Sinh này.
Tinh mang trong mắt Sở Hành Vân lóe lnee, bước đi ra ngọn núi cao nhất, hướng phía vạn kiếm điện chạy đi.
Dọc theo đường đi, hắn thấy không ít trưởng lão cùng chấp sự.
Phương hướng những người đó chạy, cũng giống Sở Hành Vân, đều đi đến vạn kiếm điện, trên mặt từng người, đều mang thần sắc hiếu kỳ, thôi động tốc độ đến cực hạn.
-Lục Hình?
Lúc này, Sở Hành Vân thấy được một đạo thân ảnh quen thuộc.
Thân ảnh kia mặc trường bào huyết sắc, lưng đeo huyết chú kiếm, mỗi cử động, đều tản mát ra sát khí đằng đằng, khí huyết như vực sâu, làm mọi người chỉ dám đứng xa nhìn, không dám tới gần.
Người này, chính là Lục Hình.
Đối với Lục Hình, Sở Hành Vân rất có hảo cảm.
ở trên đăng thiên kiếm hội, Lục Hình bày ra thiên phú cũng không yếu, hơn nữa, chấp nhất với kiếm đạo, làm kẻ khác sinh ra kính ý, lấy hay năm lịch lãm, lĩnh ngộ được tuyệt sát chi niệm.
tuy đến cuối cùng, hắn vẫn bại bởi shvm nhưng kiếm thuật của hắn, vẫn không thể bỏ qua.
Thân là người của chấp pháp nhất mạch, mỗi hành động của Lục HÌnh đều là vì giữ gìn bình an của Vạn kiếm các, cho dù kiếm chủ tạo áp lực, hắn đều không sợ.
Điểm này, Sở Hành Vân đều nhìn thấy, Lục Hình đều chấp pháp công bằng, khắc sâu vào ấn tượng của Sở Hành Vân.
Lúc Sở Hành Vân nhìn thấy Lục Hình, Lục HÌnh cũng nhìn thấy Sở Hành Vân, hắn chậm tốc độ lại, chắp tay hành lễ nói:
-Đệ tử Lục HÌnh, gặp qua Lạc Vân kiếm chủ.
Sở Hành Vân khoát tay áo, nói:
-Ngươi cũng muốn tới vạn kiếm điện?
-Không sai.
Lục Hình gật đầu, thời khắc này hắn lại mang theo một vẻ chờ mong, hồi đáp:
-Ta cùng với Bách Lý Cuồng Sinh, đã lâu không gặp, lần này muốn hướng hắn nói lời tạ ơn.
-Lời này có ý gì?
Sở Hành Vân hỏi lại, hắn đúng là hiếu kỳ Bách Lý Cuồng Sinh, bây giờ càng tăng lên.
-thực không dám dấu diếm, mặc dù ta lớn lên ở Vạn kiếm các, nhưng giữa ta cùng Bách Lý Cuồng Sinh, cũng không có nhiều quan hệ lắm, hai năm trước, ta tiến vào thiên linh cảnh, ở trong thử luyện của tông môn, trùng hợp đụng phải Bách Lý Cuồng Sinh.
Trên mặt Lục Hình mang màu sắc hồi ức, chậm rãi nói:
-Khi đó đánh với hắn một trận, bị thất bại triệt để, nhưng ta không cam lòng, từng nhiều lần khiêu chiến hắn, nhưng Bách Lý Cuồng Sinh không để ý tới.
-Rốt cục, một lần thử luyện tông môn khác, ta gặp Bách Lý Cuồng Sinh lần nữa, nhưng kết quả cuối cùng, ta vẫn thất bại, không có chút sức đánh trả nào, khi kết thúc cuộc chiến, hắn nói ta một câu, làm ta thu không ít lợi ích.
Nghe vậy, Sở Hành Vân tỏ ra hiếu kỳ, nhưng vẫn lẳng lặng nghe.
Lục Hình nói:
-Hắn nói, tay ngươi có huyết chú kiếm, nhưng không có tuyệt sát chi niệm, không chỉ có không buông tay đánh một trận, còn bó tay, kiếm tu không thấy được kiếm đạo, mặc dù thử bao nhiêu lần, cũng không phải đối thủ của ta.
-Những lời này, làm ta có cảm xúc rất lướn, từ nay về sau, ta rời khỏi Vạn kiếm các, xuất ngoại lịch luyện, tòn hai năm lịch lãm, ta thấy dõ kiếm đạo của ta, cũng hiểu được thế nào là tuyệt sát chi niệm.
Nói lời này, Lục HÌnh như thở ra một ngụm trọc khí, than thở:
-Nếu không có Bách Lý Cuồng Sinh, ta tuyệt đối không thể hàng phục huyết chú kiếm, càng không có cách nào đi tới bước này, có thể, hắn không thèm để ý với lời nói này, nhưng ta lại khắc ghi trong lòng.
Nghe Lục HÌnh tự thuật, Sở Hành Vân cũng kinh ngạc.
Mỗi một võ giả, đều có con đường thích hợp của mình, chỉ cần có thể xóa được sương mù dày đặc trước mặt, là có thể tiến về phía trước, không còn mê hoặc.
Hai năm trước, Bách Lý Cuồng Sinh cũng chỉ là một gã thanh niên, tu vi cũng mới lên thiên linh cảnh, nhưng lại có thể xem thấy kiếm đạo của Lục Hình, đồng thời nói ra lời như vậy.
Theo Sở Hành Vân nghĩ, không thể nào không kinh khủng được.
-Thào nào người này đươc khen là đệ nhất thiên tài Vạn kiếm các, tuổi còn nhỏ, mà có kiếm thức như thế, đúng thật là yêu nghiệt.
Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng, hắn đột nhiên phát hiện, mình đã có chút coi thường Bách Lý Cuồng Sinh.
Dừng lại chốc lát, Sở Hành Vân lần thứ hai nhìn về phía Lục Hình, đặt câu hỏi:
-Vì sao ngươi phải nói với ta những lời này?
Nhưng lời này, chính là bí mật của Lục HÌnh
Quan hệ của hắn và Sở Hành Vân, cũng không tính là mật thiết, lại nói ra những lời này, điều này làm cho Sở Hành Vân có chút nghi hoặc.
-Ở trên đăng thiên kiếm hội, ta bại bởi Lạc Vân kiếm chủ, khi đó, ngươi cũng nói với ta một lời.
Lục HÌnh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra lửa nóng, từng chữ nói:
-Sau khi bị thua, ta tỉ mỉ phỏng đoán câu nói kia, rốt cục mấy ngày trước đây, ta thành công tiến vào cảnh giới thứ hai của thiên nhân hợp nhất.
-Ngươi có ân với ta, ta tự nhiên phải báo, bởi thế, ta nói cho người chuyện của Bách Lý Cuồng Sinh, không chút dấu diếm.
Lộp bộp!
Sở Hành Vân không nghĩ tới Lục HÌnh trả lời như vậy, không khỏi ngẩn người, biểu tình có chút dở khóc dở cười.
Càng làm cho hắn bất đắc dĩ là, biểu tình Lục Hình rất nghiêm túc, cũng không phải lời nói đùa, để cho Sở Hành Vân sinh ra hảo cảm, cười nhạt một tiếng, cũng không tiếp tục đặt câu hỏi, hướng phía Vạn kiếm điện chạy đi.
Không bao lâu, hai người đã đi tới vạn kiếm điện.
Còn chưa bước vào trong, Sở Hành Vân đã thấy, trong đại sảnh có hai thân ảnh bay vút ra.
Một người trong đó, là một gã thanh niên, mặc trường bào huyest nha, thân thể cân đối, tóc đen nhánh, ngũ quan như vẽ, là một vị mỹ nam.
Đôi mắt thanh niên này như nội liễm thần quang, có vẻ chói lọi, khóe miệng cười nhạt, khiến cho gương mặt có cảm giác yêu ta, làm kẻ khác không nhịn được mà say mê.
-hăn là Bách Lý Cuồng Sinh?
Tâm thần Sở Hành Vân rơi rùng mình, thanh niên này, tuyệt không phải người tầm thường, chỉ liếc mắt, hắn thấy được trên người Bách Lý Cuồng Sinh, có một luồng kiếm ý cuồn cuộn.
Kiếm ý này, cực kỳ thuần túy, hư ánh sáng chân trời, muốn đâm thủng cửu tiêu, xé rách trời cao, cho dù cách trăm thước, cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Hơn nữa, Sở Hành Vân còn cảm giác được, kiếm ý thuần túy này, không dưới cực quang kiếm ý!
Bên cạnh Bách Lý Cuồng Sinh, là một trung niên hoàng y, người này thì Sở Hành Vân nhận ra, đó là Tề Dương Trầm.
Chỉ thấy hai người sóng vai mà đi, xẹt qua hư không, đồng thời rơi xuống trên võ đài.
Lập tức, hai ngời ôm quyền hành lễ, bước về sau, trên người tuôn ra khí tức rộng lớn, như thủy triều, đem thiên địa khuấy loạn.
Bách Lý Cuồng Sinh muốn đánh một chận với Tề Dương Trầm?