Giọng nói lạnh lùng, quanh quẩn trong không gian vắng vẻ, lại rõ ràng như vậy.
Phía dưới, biểu tình của đám người đọng lại, đều bị những lời của Bách Lý Cuồng Sinh, làm không biết nói gì, nhất là một câu cuối cùng, hắn lại ở trước mặt mọi người nói, đánh cùng Tề Dương Trầm một trận là lãng phí thời gian.
Mà Tề Dương Trầm, sắc mặt trở nên xấu xí, Bách Lý Cuồng Sinh, quá kiêu ngạo, một phen vừa rồi, không chỉ nhục nhã hắn trước mặt mọi người, càng không để hắn vào mắt.
-Cuồng Sinh kiếm chủ, lời này của ngươi có điểm quá phân!
-Tề Dương Trầm lên tiếng, giọng nói trầm lại:
-Cái gọi là luận bài, ý là giao lưu, để phát hiện mình thiếu hụt, nếu ngươi không có lĩnh ngộ thì thôi, vì sao phải nói lời ác?
Nghe nói như thế, không ít người liên tục gật đầu, luận bàn, là để giao lưu, song phương không phan thắng bại, Bách Lý Cuồng Sinh nói, tràn đầy ý mỉa mai, thật có chút quá phận.
Trong hư không, Sở Hành Vân cũng tò mò nhìn một màn này, ánh mắt nhìn lại Bách Lý Cuồng Sinh, muốn nhìn hắn trả lời như thế nào.
Thấy thần thái của Bách Lý Cuồng Sinh vẫn như trước, giọng nói vẫn mang theo mỉa mai, hỏi ngược lại:
-Nếu là luận bài giao lưu, song phương đều toàn lực xuất chiến, mà trước khi ta luận bàn, cũng nhắc nhở DƯơng Trầm kiếm chủ, để Dương Trầm kiếm chủ xuất thủ toàn lực.
-Nhưng vừa rồi, Dương Trầm kiếm chủ có ý ẩn giấu, cuối cùng còn khen tặng ta, tưởng được ta hảo cảm, thử hỏi, luận bàn như vậy, có lãng phí thời gian không?
Hai tròng mắt hắn có thần, bắn ra quang mang sắc bén, lâp tức nhìn lại Tề Dương Trầm.
Thấy thế, biểu tình mọi người biến đổi.
Bọn họ có thể nhìn thấy ánh mắt Bách Lý Cuồng Sinh, lại nhìn Tề Dương Trầm mootjc hút, vốn là một hồi luận bàn đắc sắc, nhưng lại biến vị, làm không ít người cảm thán.
-Không nghĩ tới, ý thức chiên đấu của Bách Lý Cuồng Sinh này, cũng nhạy cảm như vậy.
Sở Hành Vân hơi mang phần cảm thán nói, để Lục Hình bên cạnh sửng sốt, hỏi:
-Lạc Vân kiếm chủ, trận chiến vừa rồi, thực sự là Dương Trầm kiếm chủ giấu nghề?
Thiên phú Lục Hình không thấp, cũng có thể xưng là thiên tài.
Nhưng đối với trận đánh vừa rồi, hắn không nhìn ra chút mánh khóe nào, thực lực của hai người giao chiến, đều rất mạnh, kiếm thuật thi triển, cũng cao siêu.
Hắn căn bản không thể nhìn ra, Tề Dương Trầm giấu dốt chỗ nào.
Sở Hành Vân gật đầu giải thích:
-Tề Dương Trầm đã nhập âm dương cảnh, có thể tùy ý nắm trong tay thiên địa lực, mà hắn có liệt dương kiếm ý, vốn là chí dương chí cương, nếu dung nhập thiên địa lực, lực sát thương càng mạnh, có thể đốt cháy vạn vật.
-Chiêu thứ nhất, song phương đều đang thăm dò, Tề Dương Trầm tự nhiên không giấu dốt.
-Chiêu thứ hai, Bách Lý Cuồng Sinh thôi động diệt kiếm quang, lấy kiếm phá đjai nhất, hoàn toàn phát huy ra tinh túy diệt quang kiếm ý, làm Tề Dương Trầm có chút trở tay không kịp, hắn cũng không giấu dốt.
-Nhưng chiếu thú ba, Tề Dương Trầm đối mặt với diệt kiếm quang, lại không thay đổi, vẫn lấy đại nhât đánh trả, cuối cùng, còn bị Bách Lý Cuồng Sinh bức lui, lúc rơi vào hạ phong, đây là chỗ Tề Dương Trầm giấu dốt.
-Là cường giả âm dương cảnh, thực lực của Tề Dương Trầm, không thể kém Bách Lý Cuồng Sinh, nhưng đối mắt với diệt kiếm quang, hắn xuất liên tục hai chiêu, nhưng lại vô pháp phá giải, còn ở hạ phong, điểm này thực sự không hợp lẽ thường, mặc dù hắn không cách nào phá giả, dựa vào thiên địa lực, cũng tuyệt đối không rơi vào hạ phong.
Kinh nghiệm chiến đấu của Sở Hành Vân cực kỳ phong phú, chỉ liếc mắt, đã đem toàn bộ chiến cuộc nhìn thấu, mặc dù Tề Dương Trầm ẩn dấu rất khá, đã lừa gạt mọi người, cũng không thể lừa hắn.
-Một chiếu cuối cùng sao?
Lục HÌnh hỏi lại.
-Sau khi thi triển ra diệt kiếm quang, Bách Lý Cuồng Sinh hết sát chiêu, Tề Dương Trâm chỉ cần hóa giải kiếm của đối phương, là kết thúc được bàn luận, bởi vậy, nói đúng ra, trận luận bàn này, song phương chân chính đối chiêu, là ba chiêu, mà không phải bốn chiêu, chỉ bất quá..
Sở Hành Vân kéo dài dâm điệu, ánh mắt rơi thẳng vào trên người Bách Lý Cuồng Sinh, khen:
-Lấy tu vi thiên linh ngũ trọng, có thể cùng Tề Dương Trầm chống lại ba chiêu, bởi vậy có thể thấy thực lực Bách Lý Cuồng Sinh mạnh mẽ hơn người, hơn nữa, ở chiến đấu kịch liệt như thế, hắn còn có thể nhìn rõ tân tư Tề Dương Trầm, điểm ấy có thể hoàn hảo thể hiện ra ý thức chiến đấu của hắn.
Nói đến đây, Sở Hành Vân cũng phát ra cảm gián từ đáy lòng.
Một trận chiến này, bày ra thực lực cùng ý thức của Bách Lý Cuồng Sinh, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán Sở Hành Vân, làm hắn sinh ra một tia tỉnh táo cùng cảm giác luyến tiếc.
Thậm chí, trong lòng Sở Hành Vân tự hỏi mình, nếu như người nghênh chiến Tề Dương Trầm là hắn, mà không phải là Bách Lý Cuồng Sinh, thời khắc này, mình có thể chống lại ba chiêu mà không bại không.
-Luận bàn mà thôi, hà tất song phương phải giận nhau.
Đúng lúc này, một giọng nói truyền tới, thân ảnh của Phạm Vô Kiếp xuất hiện giữa lôi đài, hóa giải cục diện khó xử của Tề Dương Trầm.
-Vừa rồi, là ta sai lầm, xin Cuồng Sinh kiếm chủ lượng thứ.
Thấy Phạm Vô Kiếp cho bậc thang, Tề Dương Trầm cũng thu liễm tức giận, quay sang Bách Lý Cuồng Sinh ôm quyền nói.
Bất quá, Bách Lý Cuồng Sinh lại không đáp, chỉ lạnh lùng hư một cái.
Tề Dương Trầm đột nhiên giận dữ, vừa muốn phát tác, lại phát hiện Phạm Vô Kiếp đang lạnh lùng theo dõi hắn, lập tức nuốt lời định nói xuống, cắn răng, trực tiếp ly khai võ đài.
Lúc này, bầu không khí ngưng trọng dần dần hòa giải rất nhiều, Phạm Vô Kiếp nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn về phía Lạc Vân, nói:
-Lạc Vân, ngươi qua đây.
Sở Hành Vân gật đầu, từ trong hư không hạ xuống, đứng trước mặt Phạm Vô Kiếp.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh va chạm nhau, trên người hai người có kiếm thế, không tự chủ được va chạm, phat sinh ra từng đạo âm thanh.
-Cuồng Sinh kiếm chủ cùng Lạc Vân kiếm chủ, đều có cửu cấp kiếm ý, tuổi hai người đều rất trẻ, thực lực cũng mạnh mẽ, đều có thể dễ dàng vượt cấp giết địch, hai người này tồn tại quá chói mắt, có thể coi là song kiểu của kiếm các!
-Đối mặt với Dương Trầm kiếm chủ, Cuồng sinh kiếm chủ đánh ba chiêu không bại, mà Lạc vân kiếm chủ, thì có thể bức lui nửa bước, nếu như hai bọn họ đánh một trận, chẳng biết thắng bại nhưu thế nào.
-Hai vị kiếm chủ thiên phú kinh người, đều là thiên tài trong thiên tài, nhưng tu vi Lạc Vân kiếm chủ, lại xa xa không bằng Cuồng Sinh kiếm chủ, nếu đánh một trận, sợ rằng Lạc Vân kiếm chủ khó có phần thắng.
-Nhưng vẫn sơn thức của Lạc vân kiếm chủ, uy lực mạnh mẽ không gì sánh được, nếu như va chạm chính diện, còn chưa xác định được!
Nhìn hai gã thanh niên trên lôi đài, trong ánh mắt của mọi người, không khỏi bốc ra lửa nóng.
Luận dung mạo, hai người đều tuấn dật tương xứng.
Luận tuổi tác, hai người đều chưa hai mươi, đều cực kỳ trẻ tuổi.
Luận thiên phú, hai người đều là cửu cấp kiếm ý, thiên phú tuyệt luân, đều sàn sàn nhau.