Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 523: âm dương song sinh

Chương 523: âm dương song sinh

Sau khi bị Sở Hành Vân thu phục, quang vựng trên linh vật, lập tức rút đi như nước chảy, chỉ trong chốc lát, lưu quang không còn tồn tại nữa, rơi vào trong mắt là một đóa hoa lục bích.

Đóa hoa này có chút huyền diệu, chín cánh hoa, hiện ra màu sắc lục bích, nhưng nhụy hoa của nó lại đỏ như máu, dưới chiết xạ của ánh mặt trời, tràn ngập ra một ánh sáng đỏ tươi.

Càng quỷ dị hơn là, ở lúc lưu quang rút đi, một sinh cơ như song biển đột nhiên trào ra, phóng lên cao, khiến Sở Hành Vân kinh ngạc,

-Sinh cơ lực thật khổng lồ.

Trong tròng Sở Hành Vân ngạc nhiên, tay phải hắn cầm linh hoa, chỉ cần hơi thoáng buông ra, linh hoa sẽ tiêu thất vô tung.

-Trấn!

Một tiếng quát khẽ, từ trong miệng Sở Hành Vân thốt ra, dương cương lực tinh thuần nở rộ, hóa thành hàng nghìn kiếm ảnh, biến sinh cơ lực thành phấn vụn, đồng thời cũng trấn áp linh hoa.

Cho tới lúc này, linh hoa lục bích cũng trở nên an phân.

Nó lẳng lặng nằm trong tay của Sở Hành Vân, nhụy hoa màu đỏ tươi, cánh hoa lục bích, đen xen nhau, khiến cho khắp không gian đều tràn đầy sinh cơ lực, huyền diệu để cho người khác kỳ lạ.

-Dáng dấp đóa linh hoa này, tựa hồ rất giống với hư dương linh hoa

Chăm chú đánh giá linh hoa lục bích trong đầu, đột nhiên Sở Hành Vân lóe lên ý niệm này.

Hắn cau mày, tay trái nhẹ chém ra, hướng linh hoa lao tới.

Oanh!

Ngay khi tiếp xúc, linh hoa lần thứ hai rung động, sinh cơ lực khổng lồ, một lần nữa tuôn ra, càng thêm cuồn cuộn, cuồng bạo, làm Sở Hành Vân suýt nữa không thể khống chế.

Tay trái thu hồ, Sở Hành Vân nhìn linh hoa, trên mặt lộ ra mừng rỡ, cả kinh nói:

-Ta đoán không lầm, quả nhiên là hư dương linh hoa!

Hư dương linh hoa, chính là linh tài bát cấp.

Loại hoa này chuyên sinh ra ở nơi âm dương giao tiếp, hoa sinh chín cánh, toàn thân lục bích, một khi có linh lực tới gần, liền có thể phóng ra sinh cơ lực, chính là vật hiếm thấy trong linh tài bát cấp.

Trải qua thời gian dài tẩm bộ, đóa hư dương linh hoa này xảy ra biến dị, không chỉ có thoát khỏi ràng buộc, khiến cho dáng dấp pháp sinh, sinh cơ lực của nó, càng cuồn cuộn gấp mấy lần.

Vừa rồi, nếu như không phải Sở Hành Vân cẩn thận, đóa hư dương linh hoa này, vô cùng có khả năng bỏ chốn mất dạng!

Chỉ bất quá, điểm này còn chưa đủ làm Sở Hành Vân mừng rỡ như điên.

Cổ ngữ nói, âm dương nhị khí, làm bạn cùng sinh

Hư dương linh hoa sinh ở nơi âm dương giao tiếp, có sinh cơ lực khổng lồ, làm bạn với hư âm huyền thảo hơi thở mạnh mẽ tĩnh mịch.

Hư âm huyền thảo, đồng dạng là linh tài bát cấp.

Nó cùng hư dương linh hoa, người trước âm, kẻ sau dương, suốt đời làm bạn, nếu cả hai hòa thành một thể, có thể âm dương cùng dung, phóng xuất ra lực lượng tinh thuần không gì sánh được.

Mà cỗ lực lượng này, một khi tiến nhập thân thể, liền có thể chữa trị huyết nhục tổn thương, trọng tố kinh mạch, thậm chí là linh hồn bị thương nặng, đều có thể chữa trị, là thánh dược chữa thương trân quý.

-Hư âm huyền thảo cùng hư dương linh hoa, vốn là cùng sinh, hư dương linh hoa xảy ra dị biến, vậy hư âm huyền thảo cũng đã xảy ra dị biến, dược liệu hai thứ, đều tăng lên mấy lần!

-Hai linh tài bát cấp đỉnh phong, sau khi dược liệu đề tăng mấy lần, liền không chút thua kém linh tài cửu cấp, nếu như ta có thể có được, có thể chữa trị cho Lạc Lan tỉnh lại.

Một cái ý niệm hiện ra trong đầu Sở Hành Vân.

Ngày đó, Lạc Lan vì cứu Sở Hành Vân, thiêu đối thủy tiên võ linh, thi triển ra bí pháp thanh liên tiếp thiên.

Sau đó, cửu tinh thủy tiên võ linh bị thương nặng, mà Lạc Lan cũng lâm vào trạng thái ngủ say, sinh cơ không còn.

Khi đó Sở Hành Vân vắt hết óc, cũng vô pháp cứu tỉnh Lạc Lan, chỉ có đem tất cả mong muốn, đều kí thác vào sinh mệnh võ hoàng trên thanh u hư liên.

Thời khắc này, hư dương linh hoa xuất hiện, lại làm cho Sở Hành Vân thấy được một tia ngoài mong muốn!

Hưu!

Sở Hành Vân thu hư dương linh hoa vào nhẫn trữ vật, tâm niệm vừa động, hóa thành huyễn ảnh, hướng phía trước lao đi.

Lúc hắn lao đi, linh lực như nước, lấy Sở Hành Vân làm trung tâm, hướng bốn phương tám hướng vọt tới, như vòng xoáy, càng như triều tịch, bao trùm ở mỗi chỗ trong không gian, không hề bỏ xót một bụi cây.

Chỗ hư dương linh hoa xuất hiện, có khả năng hư âm huyền thảo xuất hiện ở phụ cận, Sở Hành Vân không dám qua loa, lấy linh lực bao trùm không gian, tìm từng chút một.

Bất đắc dĩ là, linh dược lư quá rộng lớn.

Ở bên trong cốc, vô số thiên địa linh tài, mặc dù Sở Hành Vân biết rõ đặc tính hư âm huyền thảo, cũng rất khó tìm ra.

Huống chi, hư âm huyền thảo có khả năng xảy ra dị biến, thoát khỏi ràng buộc, hình thái bên ngoài, cũng có dị biến, nếu muốn tìm ra, độ khó rất lớn.

Nhưng Sở Hành Vân cũng không buông ta.

Hắn thả ra linh lực, thận trọng tìm kiếm trong linh dược lư, mắt nhìn bốn phía, tai nghe bát phươn, hương chút có dị động đều quan sát được.

Một lần tìm đều được ba ngày.

Ba ngày sau, Sở Hành Vân đi tới chỗ xâu nhất trong linh dược lư, ánh mắt của hắn đảo qua, nhìn thấy một mảnh rừng rậm, đôi mày kiếm nhíu chặt, lộ ra thần thái bất đắc dĩ.

-Ta tìm cả tòa linh dược lư, vẫn không phát hiện hình bóng hư âm huyền thảo, chẳng lẽ ta bỏ xót chỗ nào?

Sở Hành Vân nghi ngờ trong lòng, hắn ngẩng đầu, đem cả tòa linh dược lư thu vào trong mắt.

Trong lúc bất chợt, hắn lại hỏi:

-Hay là nói, lúc dời hư dương linh hoa, không có rời hư âm huyền thảo đến linh dược lư, cho nên ta tìm kiếm thế nào cũng không ra?

Ý niệm này sinh ra, trong lòng Sở Hành Vân tuôn ra ý không cam lòng.

Hắn vất vả lắm mới tìm ra một chút hy vọng, hy vọng bây giờ lại trở nên xa với, thậm chí không đáng kể, đừng nói là hắn, cho dù là người nào cũng cảm thấy nổi giận.

-Lại tìm kiếm một lần, tuyệt không bỏ qua chỗ nào!

Một lát sau, Sở Hành Vân khôi phục biểu tình, không còn nổi giận, không còn phản vấn, lập tức xuay người, tinh tế kiểm tra mỗi thốn trong không gian.

Nắng gắt dần dần cìm xuống phía tây.

Sở Hành Vân vẫn không thể tìm ra hư âm huyền thảo.

Hắn kéo thân thể mệ mỏi, chậm rãi đi ra linh dược lư, nhưng đôi mắt vẫn kiên định, thâm thúy.

-Lạc Vân keiesm chủ!

ngay lúc này, một âm thanh truyền đến.

Sở Hành Vân nhìn lại, đã thấy một gã nam tử, ngũ quang như yêu, khí tức sắc bén, bên hông có trường kiếm, cho dù có vỏ bạo hộ, đều tản mát ra khí tức nghiêm nghị, làm cho kẻ khác không tùy ý tới gần.

Người này, chính là Bách Lý Cuồng Sinh.

Team: Vạn yên chi sào.

Nguồn: truyenyy.con






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch