Sở Hành Vân không nói, Bách Lý Cuồng Sinh cũng như vậy.
Cử động hai người ăn ý, làm vạn kiếm điện tràn ngập vẻ lúng túng.
Bất quá, Phạm Vô Kiếp lại không thèm để ý, hắn dừng lại sau giây lát, tiếp tục nói:
-Thời gian lục tông đại bỉ, mặc dù ở hai tháng sau, nhưng dựa theo luật lệ cũ, mười ngày trước khai mạc, người tham gia nhất định phải đến tinh thần cổ tông, nên thời gian chúng ta còn lại, không nhiều lắm, chỉ còn năm mươi ngày.
-Trong năm mươi ngày này, phàm là tài nguyên tu luyên, các ngươi đều có thể tùy ý sử dụng, lúc tu luyện có nghi hoặc nào, cũng có thể trực tiếp hỏi ta.
Nói, cánh tay Phạm Vô Kiếp đưa ra, xuất hiện hai khỏa ngọc bài màu đen phong cách cổ xưa, rơi xuonsg trước mặt Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh, tản mát ra khí tức cũ kỹ.
Phạm Vô Kiếp nói:
-Hai lệnh bài này, do sơ đại các chủ lưu lại, người có ngọc bài này, có thể không nhìn kiếm trận của Vạn kiếm các, tùy tâm thông hành, đồng thời, cũng có thể tự do ra vào vạn kiếm điện, không người nào dám ngăn cản.
Lời này vừa hết, hai khỏa ngọc bài hạ xuống.
Trong nháy mắt tiếp xúc với Bách Lý Cuồng Sinh cùng Sở Hành Vân, liền khiến cho hai người cảm giác thư thái, tựa hồ kiếm trận trải rộng khắp nơi, trong nháy mắt tiêu thất.
-Nên nói, ta cũng đã nói, hưng suy Vạn kiếm các, đều trong tay hai ngươi!
Phạm Vô Kiếp đi tới trước mặt hai người, hai tay vỗ nhẹ, trong mặt cũng mang theo tia cảm khái.
Lập tức, hắn xoay người, không nói lời nhảm, chỉ đưa hai tay ra, làm cái thủ thế rời đi.
-Đệ tử xin cáo lui!
Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh lập tức hiểu ra, lưng cúi xuống, chậm rãi lui ra khỏi Vạn kiếm điên.
Lúc rời đi vạn kiếm điện, đêm đã khuya.
Mặt trăng treo cao, ánh trăng mềm nhẹ như nước, bao phủ cả toàn vạn kiếm điện, tất cả như màn sương rtawngs, làm cho lòng người có cảm giác thư sướng.
Thế nhưng, Sở Hành Vân thời khắc này, tâm tư trùng trùng.
Việc Lục tông đại bỉ, hắn sớm đã biết được, thậm chí hắn biết đến, còn nhiều hơn bất luận kẻ nào.
Cổ tinh bí cảnh, thật ra là di chỉ tông môn thượng cổ.
Giống với tinh thần cổ tông, thượng cổ tông môn này chuyên tu tinh thần tử vi thuật, nhưng thực lực, lại còn hơn tinh thần cổ tông gấp trăm lần, thuật pháp lưu truyền cũng bí hiểm.
ở đời trước, tinh thần cổ tông cũng không biết điểm ấy,năm thế lực còn lại, cũng không phát hiện chút nào, thẳng đến hơn mười năm sau đó, nó mới vô ý bị phát hiện.
tục truyền, bên trong cổ tinh bí cảnh, ngoại trừ thuật pháp cao thâm, còn có tài nguyên tu luyện to lớn, phàm là người có được, thực lực đều tăng mạnh, ngay cả thiên phú tu luyên, cũng có lột xác.
Khi đó, Sở Hành Vân đã có thực lực nhất định, đối với cổ tinh bí cảnh, có lý giải rất xâu đậm, nhưng bất đắc dĩ là, hắn lại là tuổi trung niên, không phù hợp điều kiện tiến vào cổ tinh bí cảnh.
-Cổ tinh bí cảnh mới hiện ra, mọi thứ trong di chỉ, không người nào phát hiện, tuy ta không hiểu rõ ràng mọi thứ ở cổ tinh bí cảnh, nhưng vẫn rất lý giải, chuyến này tiếp nhập , nhất định có ưu thế không gì sánh kịp.
-Thậm chí, nếu như có thể xử lý thích đáng, có thể đem truyền thừa cùng tài nguyên tu luyện bên trong đó lấy hết.
Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng, nơi khóe miệng, không tự chủ được nở nụ cười.
Mọi thứ đối với cổ tinh bí cảnh, trong lòng hắn sớm đã có kế hoạch, lúc này cười, là bởi vì Phạm Vô Kiếp cho hắn ngọc bài màu đen.
Từ lúc tiến nhập thiên dương thành, Phạm Vô Kiếp dành cho hắn đặc quyền, Sở Hành Vân đã biết, hắn sẽ đại biểu Vạn kiếm các ở lục tông đại bỉ.
Hết thảy mọi bố cục, đã hình thành trong đầu Sở Hành Vân.
Nhưng hắn khống nghĩ tới, mở ra linh dược lư, chỉ là một bổ phận, ý của Phạm Vô Kiếp, là mở ra hết thảy tài nguyên tu luyện, làm Sở Hành Vân có thể thông hành không trở ngại.
Bởi vậy có thể thấy được, đối với lần lục tông đại bỉ này, Phạm Vô Kiếp rât chờ mong!
Đây cũng chính là vì sao, Phạm Vô Kiếp đối với Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, lại tàn nhẫn nhưu vậy, trực tiếp tước vị trí kiếm chủ, còn ở trước mặt mọi người bảo hộ Sở Hành Vân.
Hiển nhiên, hắn muốn cung cấp hoàn cảnh tu luyện hoàn mĩ cho Sở Hành Vân, khiến cho hắn toàn tâm tu luyện, đề cao thực lực.
Phải biết rằng, mấy lần lục tông đại bỉ trước, Vạn kiếm các đều bết bát, hiện nay đối mặt ới tinh thế gian nan không gì sánh đưuọc.
Phạm Vô Kiếp đã không còn cách nào khác, chỉ có để được ăn cả ngã về không.
-Có ngọc bài màu đen, ta có thể tùy ý đi khắp nơi, đồng thời mọi nội tình Vạn kiếm các, ta cũng biết được rõ ràng, mặc dù đại trận vạn kiếm, cũng có thể tham quan học tập.
-Điều này với ta mà nói, trọng yêu vô cùng, thận chí ta có thể thâm nhập vào cho một ít chuẩn bị.
Từng đạo ý nghĩ, hiện lên trong đầu Sở Hành Vân.
Bởi ngọc bài màu đen xuất hiện, mưu cục hắn bố tri ban đầu, đều phát sinh biến hóa, trở nên càng chu toàn, càng nghiêm mật, đồng thời càng thêm trí mạng.
Lạc Cạch!
Ngay vào lúc cuối cùng, bước chân của hắn đột nhiên dừng lại.
Lúc này, hắn đã ly khai vạn kiếm điện/
Nơi này là một chỗ rừng rậm, tán cây um tùm, che hết cả vùng, cũng khiến cho bầu không gian trở nên yên tĩnh, thâm thúy.
Bách Lý Cuồng Sinh đứng trước mặt Sở Hành Vân.
Hàn ý trên mặt hắn từ lâu đã rút đi, trong đối mắt đen nhánh, cũng không có cảm giác lạnh giá, khác với Bách Lý Cuồng Sinh thường ngày, lúc đó, tay phải của hắn chậm rãi hiện ra, trên bàn tay, lặng lặng một cây u linh thảo xuất hiện.
Linh thảo này, chính là hư âm huyền thảo.
-trận đánh tối nay, ta thua ngươi, theo như ước định, bụi hư âm huyền thảo này, hết thảy đều là của ngươi.
Bách Lý Cuồng Sinh khẽ đẩy tay, linh lực gào thét, đam hư âm huyền thảo đến trước mặt Sở Hành Vân.
Nhưng mà, Sở Hành Vân lắc đầu:
-Trận đánh tối nay, ngươi cũng không có bại, mà ta cũng không có thắng, bất quá, bụi hư âm huyền thảo này vô cùng trọng yếu đối với ta, mong rằng Cuồng Sinh kiếm chủ nhường cho ta, có điều kiện gì, ta nguyện ý đáp ứng.
-Ngươi nói lời này khách khí.
Bách Lý Cuồng Sinh cũng không có nói ra điều kiện, ngược lại cười nhạt một tiếng, một cái má núm đồng tiền xuất hiện, khiến cho khuôn mặt hắn cả trở nên tuấn dật.
Hắn dừng trước tỏng mắt của Sở Hành Vân, nói từng chữ:
-Chỉ cần là vật ngươi cần, bất kể là quý trọng hay không, khó có được hay không, ta sẽ đều tìm cho ngươi, chỉ một gốc hư âm huyền thảo, ta không để trong lòng.
Nghe vậy, ánh mắt Sở Hành Vân ngưng lại, hắn có thể cảm giác được, lời này của Bách Lý Cuồng Sinh, không phải là nói đùa, lộ ra thần thái kiên định không gì sánh được.
-Cuồng sinh kiếm chủ, vì sao ngươi lại nói lời vậy?
Sở Hành Vân đặt câu hỏi, hắn không biết vì sao Bách Lý Cuồng Sinh lại đối xử như vậy.
Chỉ việc đình chiến, hắn đã thiếu Bách Lý Cuồng Sinh một nhân tình.
Mà bây giờ, Bách Lý Cuồng Sinh lại tăng cho hắn hư âm huyền thảo, còn biểu đạt ra thành ý tha thiết như vậy.
Điều này làm cho Sở Hành Vân rất nghi hoặc.
Cảm thụ được ý của Sở Hành Vân, Bách Lý Cuồng Sinh cười lấy ra một vật.
Vật này chính là một tấm mặt nạ, mặt nạ ngân quang.