Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 534: Khó có thể phỏng đoán

Chương 534: Khó có thể phỏng đoán

Trong rừng rậm, hiếm thấy người ở, lộ ra bàu không khí yên tĩnh.

Hai người Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh, cũng không ngự không phi hành, mà như đạp dưới ánh trăng mờ, sóng vai hành tẩu trong rừng rậm.

-Sau khi quay lại Vạn kiếm các, ta vẫn tìm kiếm đầu mối, thế nhưng, Nghiêm Hầu cùng Lâm Hùng chết, làm khó tìm ra tung tích, sau khi ta tiến nhập tàng thiên cốc, vẫn không kiếm được gì.

Bách Lý Cuồng Sinh vừa đi vừa nói chuyện, trên mặt hiện ra thần sắc đáng tiếc.

Thấy thế, trong lòng Sở Hành Vân cười khổ một tiếng.

Chuyện Tàng thiên cốc là âm mưu Thường Xích Tiêu bày ra, muốn đẩy hắn vào chỗ chết, nhưng đồng thời, Sở Hành Vân cũng tương kế tựu kế, âm thầm giết đám người Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân.

Dấu tích xung quanh, đều bị hắn tiêu hủy, Bách Lý Cuồng Sinh không thể tra ra được.

Bách Lý Cuồng Sinh cũng không chú ý tới biểu tình của Sở Hành Vân, tiếp tục nói:

-Ngay lúc ta không có đầu mối, Thường Xích Tiêu sử dụng kiếm chủ lệnh, để ta phản hồi Vạn kiếm các, có ý mời ta hợp tác, mưu hại ngươi, ta mặt ngoài đáp ứng, âm thầm sưu tập chứng cứ.

-Hiện tại, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc bị thu hồi kiếm chủ vị, nội vụ nhất mạch như rắn mất đầu, hơn nữa sư tôn cưng chiều ngươi, khiến cho dã tâm bọn hắn dấu diếm, cũng không dám có bất kỳ động tác nào, kết quả như vậy, cũng xem rất tốt.

-Chính xác

Sở Hành Vân gật đầu, biểu thị đồng ý.

Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, chung quy là cường giả âm dương cảnh, đối với Vạn kiếm các rất trọng yếu, ít một người, đều có thể suy yêu thực lực Vạn kiếm các, đưa tới rung chuyển không cần thiến.

Hơn nữa, hai người này thành danh đã lâu, thế lực to lớn, muốn triệt để nhổ hết, cũng không phải chuyện dễ.

Chính bởi vì nguyên nhân này, Phạm Vô Kiếp mới không động thù với hai người, chỉ tước bỏ chức vị, răn đe, có thể làm đến bước này đã ngoài dự liệu Sở Hành Vân.

-Sự tình có kết quả như thế, ta đã rất thỏa mãn, về phần Hư âm huyền thảo này, ta còn là …

Sở Hành Vân trầm ngâm giây lát, một lần nữa đem hư âm huyền thảo ra.

Nhưng lời của hắn còn chưa dứt, Bách Lý Cuồng Sinh lại cười cười nói:

-Lần đầu tiên, găp ngươi ở Dương giác phong, nếu không có ngươi xuất thủ, ta đã bỏ mình tại chỗ, ta vốn định hoàn lại ân tình của ngươi, nhưng cuối cùng, lại làm cho ngươi rơi vào hiểm cảnh, cửu tử nhất sinh, hai phần ân tình này, quá nặng nề, cho dù Hư âm huyên thảo trân quý, cũng không bằng.

-Ta và ngươi cùng kề vai chiến đấu, xuất nhập sinh tử, lời ta ơn cũng không cần nói, huống chi…

Nói được lời này, ánh mắt Bách Lý Cuồng Sinh chợt biến đổi, cư nhiên nở nụ cười như tự giễu, chậm chạp không nói tiếp.

Cuối cùng hắn thở phào một cái, nói:

-Lời này không nói cũng được, coi như là lễ gặp mặt của ta đi.

Thấy Bách Lý Cuồng Sinh kiên trì như vậy, Sở Hành Vân không có từ chối, thu hư âm huyền thảo vào, trả lời:

-Qua một đoạn thời gian nữa, ta muốn đi Tinh Thần cổ tông trước, thời gian tông môn đại bỉ, nếu ngươi coi trọng vật nào, ta nhất định sẽ dành cho ngươi/

-Sau này tính.

Bách Lý Cuồng Sinh vẫn cười như trước, hắn rời đầu qua, con ngươi đen kịt dừng ở bầu trời đêm yên tĩnh, cũng không nói tiếp, cứ nhìn lẳng lặng, như đang suy nghĩ điều gì.

Lại về phía trước một chút, hai người tách ra.

Sở Hành Vân ngự không mà đi, lấy tốc độ cực nhanh, hướng phía ngọn núi của mình lao đi.

Trên đường, hắn không ngừng hồi tưởng cuộc nói chuyện vừa rồi, vẫn không thể tưởng tượng nổi.

Trăm triệu lần không nghĩ tới, từ lúc ở tàng thiên cốc, hai người có tiếp xúc, còn cùng trải qua sinh tử, cuối cùng trở thành bằng hữu, hung hăng lừa dối Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc.

Không thể không nói, chuyện thế gian quả nhiên huyền diệu, kẻ khác khó thể phỏng đoán.

-Hiện tại, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc bị cắt chức, nội vụ nhất mạch, không dám xuất thủ với ta nữa, nhưng ý kiêng kỵ với ta vẫn không tiêu tán, ngược lại theo địa vị của ta càng cao, trở nên càng mãnh liệt.

-May chính là, trải qua sự kiên liên tiếp, bọn họ đánh mất tín nhiệm của Phạm Vô Kiếp, kể từ đó, ta có thể lợi dụng sự kiêng kỵ của bọn họ, âm thầm bố cục.

-Nhất là Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, bọn họ tham dự chuyện năm xưa, cùng nhiều gia tộc của Tinh Thần cổ tông có nhiều liên hệ.

Lúc đang suy tư, Sở Hành Vân đã tới được ngọn núi cao nhất.

Hắn muốn rơi thân hình xuống, phía trước có bốn đạo lưu quang lao tới, rơi xuống trước mặt hắn.

Người tới là bốn vị kiếm chủ truyền công nhất mạch.

Vân Trường Thanh đứng vị trí đầu não, hắn nhìn Sở Hành Vân từ trên xuống, cuối cùng, dùng một giọng cổ quái nói rằng:

-Lần này, rốt cuộc là việc gì xảy ra, ngươi cùng Bách Lý Cuồng Sinh chưa từng gặp mặt, vì sao hắn giúp ngươi như vậy?

-Hơn nữa ánh mắt của Bách Lý Cuồng Sinh với ngươi, rất là kỳ quái, hoàn toàn không lạnh lùng như ngày thường, ánh mắt như vậy, lần đầu tiên ta thấy, cho dù là đối mặt với các chủ, hắn cũng chưa thể hiện ánh mắt như vậy!

Lôi Nguyên Quang cũng hỏi, một bộ tràn đầy tò mò.

Hai người ĐƯờng Vân Hoan cùng Tô Lãnh Lưu cũng tràn đầy nghi hoặc nhìn Sở Hành Vân.

Bốn người bọn họ, ở Vạn kiếm các đã lâu, tuy nói giao tình với Bách Lý Cuồng Sinh không sâu, thường ngày cũng không liên hệ, bọn họ rất lý giải tính tình của Bách Lý Cuồng Sinh.

Vì biết được chân tướng, sau khi rời khỏi vạn kiếm sơn, liền chờ ở ngọn núi cao nhất, nhất định phải tìm ra nguyên nhân.

Hưu Hưu Hưu!

Lúc này, lại là những tiếng xé gió vang lên.

Đám người Ninh Nhạc Phàm cũng chạy đến.

Thần thái bọn họ, đều tương tự bốn người Vân Trường Thanh, đều đầy nghi hoặc, ngay cả khi nhìn vào con người Sở Hành Vân, đều mang theo tham vọng học hỏi.

Thấy một màn này, Sở Hành Vân không khỏi cười khổ nói:

-Có một việc, ta sẽ nói rõ ràng với các ngươi, nhưng điều kiện, là các ngươi không thể nói ra ngoài, nhất là liên quan đến thân phận Bách Lý Cuồng Sinh.

-Thân phân?

Mọi người sửng sốt, không rõ lời Sở Hành Vân có hàm nghĩa gì.

Bất quá, Sở Hành Vân không có trực tiếp nói rõ, mà nhấc liên ý cười nghiền ngẫm, có chút tự đắc.

Hưu!

Nhưng vào lúc này, trên ngọn núi cao nhất, có một thân ảnh xuất hiện.

Một lát sau, đạo thân ảnh kia rơi xuống trước mặt Sở Hành Vân.

Nàng có đôi mắt như thủy tinh vậy, tính mang lóe ra không ngớt, có kích động, có hưng phấn, cũng có cảm khái, hàng nghìn vạn tâm tình, tất cả đều ẩn chứa trong cái nhìn này.

Nhưng mà, gương măt đang cười của Sở Hành Vân đột nhiên đọng lại, một ý nghiền ngẫm kia, biến mất không còn tăm hơi.

Ánh mắt trầm xuống, khí tức lạnh giá đạm mạc, từ thân thể Sở Hành Vân tràn ra, khiến cho bầu không khí buông lỏng thoáng chốc đọng lại, cứng ngắc.

Team: Vạn yên chi sào.

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch