Bầu không khí chợt biến, làm mọi người đều ngây ra.
Thân ảnh kia run lên, nhìn phía Sở Hành Vân, lộ ra một tia khó nói, đôi môi đỏ khẽ mở, lại không phát ra được âm thanh nào.
Nàng có thể cảm giác được rõ ràng, cặp con ngươi đen kịt của Sở Hành Vân, lộ ra ý lạnh lùng, rất lạnh, lạnh như gió mùa đông, từ trối nàng từ ngàn dặm.
-Sư tôn, cô gái này tên là Thủy Thiên Nguyệt.
Lúc này, Thạch Hạo thấp giọng mở miệng, phá giỡ bầu không gian vắng vẻ.
Hắn khom người, chậm rãi nói:
-Thời gian người đi vạn kiếm điện, nàng đã thành công phá nát kiếm bia thứ ba, bởi thế, theo người phân phó, đem nàng vào ngọn núi cao nhất.
-Ta có ấn tượng khắc sâu đối với Thiên Nguyệt.
Hạ Khuynh Thành đã đi tới, cười nói:
-Ngươi lập kiếm bia, đã mấy tháng, trong lúc này, Thiên Nguyệt đều đến ngọn núi cao nhất mỗi ngày, thử phá vỡ kiếm bia, có đôi khi, nàng ở dưới kiếm bia tĩnh tu.
-Hôm nay, nàng rốt cục đã hoàn thành phá vỡ kiếm bia thứ ba, vui mừng quá, khó tránh khỏi cử chỉ đường đột, ngươi chớ để trong lòng.
Thấy thần thái khác thường của Sở Hành Vân, Hạ Khuynh Thành còn tưởng rằng Sở Hành Vân đang tức giận, buồn bực Thủy Thiên Nguyệt xuất hiện đường đột.
Lời của nàng vừa nói xong, thần thái đám người Ninh Nhạc Phàm cũng hòa hoãn ra, hiển nhiên, bọn họ cũng nhận ra Thủy Thiên Nguyệt, sau khi biết được, vì phá vỡ kiếm bia, đã ma luyện nhiều tháng.
Nhất là Ninh Nhạc Phàm.
Hắn từng cùng Sở Hành Vân trêu ghẹo, nói Thủy Thiên Nguyệt, vô cùng có khả năng phá vỡ kiếm bia thứ ba, trở thành một trong những đệ tử thân truyền.
Hiện tại, đã thành sự thật, điều này làm cho hắn cười càng vui vẻ hơn.
Nhưng mà thấy lúc này, ánh mắt Sở Hành Vân vẫn rất lạnh, thủy chung không nói một câu, điều này làm cho bầu không khí hòa hoãn lần thứ hai đọng lại.
Chỉ thấy hắn ừng ở trước Thủy Thiên Nguyệt, giây lát sau, phun ra một âm thanh đạm mạc:
-Ngươi trở về đi.
-Ừ?
Bốn chữ vừa ra, khiến cho ánh mắt Thủy Thiên Nguyệt hạ xuống, biểu tình trên mặt cứng ngắc, hậm hực nói:
-Sư tôn, lời này của ngươi có ý gì?
Vẻ mặt của mọi người cũng kinh ngạc, một màn phá sinh trước mắt, cùng với bọn họ tưởng tượng bất đồng.
-Mặc dù ngươi phá được kiếm bia thứ ba, ta cũng không có thừa nhận sự tồn tại của ngươi, càng không thu ngươi làm đệ tử thân truyền, vì vậy, ta cũng không phải sư tôn của ngươi.
Giọng của Sở Hành Vân rất lạnh, nhàn nhạt nói:
-Về phần lời nói của ta, cũng rất đơn giản, ngươi từ đâu tới, liền đi về nơi đấy, nếu còn ở đây, không tha cho ngươi.
Lời này vừa hết, Sở Hành Vân cũng cất bước về phía trước, đi qua Thủy Thiên Nguyệt.
Cũng chính một cái chớp mắt này, con ngươi Thủy Thiên Nguyệt co rút, dáng người man điệu đứng trong gió đêm, càng không ngừng run rẩy lên, từng tiếng nói lạnh lùng quanh quẩn trong đầu nàng.
Đám người Hạ Khuynh Thành cùng Vân Trường Thanh, cũng bị lời này hù dọa.
Bọn họ không giải thích được.
Cùng là phá vỡ kiếm bia, Đám người Thạch Hạo cùng Ninh Nhạc Phàm cùng là phá vỡ kiếm bia, Sở Hành Vân không có bất kỳ do dự nào, trực tiếp thu làm đệ tử thân truyền, nhưng đối với THủy Thiên Nguyệt, lại cự tuyệt.
Hưu!
Thời khắc này, thân hình Thủy Thiên Nguyệt lóe lên, ngăn ở trước mặt Sở Hành Vân.
Trong con ngươi của nàng, lóe ra ánh sáng trong suốt, có vài phần không cam lòng nói rằng:
-Xin hỏi Lạc Vân kiếm chủ, vì sao ngươi không muốn thu ra làm đồ đệ, có phải ta làm không tốt hay không?
Chính như theo lời Hạ Khuynh Thành nói, từ lúc Sở Hành Vân lập kiếm bia, THủy Thiên Nguyệt đã ở kiếm bia thứ ba.
Ý tưởng của nàng rất đơn giản, muốn phá vỡ kiếm bia, trở thành đệ tử Sở Hành Vân, rút ngăn khoảng cách của hai người.
Lúc này, nàng thành công phá vỡ kiếm bia thứ ba, nhưng kết quả có được, là một tiếng cự tuyệt, nàng, tự nhiên không cam lòng, muốn từ trong miệng Sở Hành Vân có được đáp án.
-Trở về đi.
Một tiếng nói không hề có gọi sóng, từ trong miệng Sở Hành Vân thốt ra, hắn vẫn không liếc mắt nhìn Thủy Thiên Nguyệt, vấn tiến lên không ngừng, hướng phía đình viện đi tới.
Mọi người thấy thế, cũng không dám nói gì thêm.
Bọn họ nhìn Thủy Thiên Nguyệt, trong lòng khẽ thở dài một cái, lập tức, từng cái một rời đi, quay về chỗ ở của mình.
Rất nhanh, cả bầu trời đêm yên tĩnh, chỉ còn lại một người Thủy Thiên Nguyệt.
Nàng khom người, vẫn duy trì động tác vừa rồi, bất đồng là, thân thể không ngừng run rẩy, từng giọt nước mắt trong suốt xẹt qua gương mặt, cuối cùng rơi xuống trong đêm.
Sau khi Sở Hành Vân về đỉnh viện, lập tức tiến nhập mật thất tu luyện.
Hắn cũng không vào trạng thái tu luyện, mà là cau mày, phát ra một tiếng thở dài:
-Không nghĩ tới, trải qua mấy tháng, Thủy Thiên Nguyệt, lại có thể thành công khai phá thủy kiếm bia.
Ngày đó, lúc tiếp quản ngoại môn, từng lợi dụng phương pháp bí mật, biết được đại khái thiên phú kiếm đạo của bảy vạn đệ tử ngoại môn.
Khi đó, Sở Hành Vân liền phát hiện, Thủy Thiên Nguyệt am hiểu thủy kiếm ý, phẩm cấp cao, đạt đến cửu cấp.
Đấy chính là điều, lần đầu tiên Thủy Thiên Nguyệt thử phá vỡ kiếm bia, có thể đưa tới kiếm bia cộng minh, đồng thời làm Ninh Nhạc Phàm có cảm giác bị áp chế.
Nước vố là khắc chế lửa.
Huống chi, kiếm ý của Thủy Thiên Nguyệt, đạt đến cửu cấp, dù chưa thức tỉnh, nhưng cũng có thể ngăn chặn Ninh Nhạc Phàm.
Bất quá, muốn phá vỡ kiếm bia có hai điều kiện.
Đầu tiên, phẩm cấp kiếm ý, cần đạt đến ngoài thất cấp.
Thứ hai, cảnh giới kiếm đạo, cần đạt đến nhân kiếm hợp nhất đệ nhất trọng.
Phẩm cấp kiếm ý của Thủy Thiên Nguyệt đều phù hợp, nhưng cảnh giới kiếm đạo của nàng quá thấp, đồng thời chưa tiếng vào đệ nhất trọng.
-Người có cửa cấp kiếm ý, đều là kỳ tài kiếm đạo, nếu có thể hảo hảo dẫn dắt, tương lai không thể đo lường, chỉ tiếc, người này là Thủy Thiên Nguyệt.
Sở Hành Vân lại thở dài một tiếng, giọng nói lộ ra bất đắc dĩ.
Cả Vạn kiếm các, người có cửu cấp kiếm ý, trừ Thủy Thiên Nguyệt cũng chỉ có Bách Lý Cuồng Sinh.
Thiên phú của Bách Lý Cuồng Sinh, mọi người đều nhìn thấy, tương lai có thể thay thế được Phạm Vô Kiếp, trở thành các chủ, quản lý mười tám hoàng triều, hơn mười ức võ giả.
Nếu như Sở Hành Vân nhận Thủy Thiên Nguyệt, dốc lòng dạy bảo, thành tựu tương lai của nàng, không kém Bách Lý Cuồng Sinh.
Nhưng, Sở Hành Vân không thể nhận Thủy Thiên Nguyệt.
Đây không phải là vì Sở Hành Vân mang thù.
Từ lúc hoàng thành vây công, hắn cùng Thủy Thiên Nguyệt phân rõ giới hạn, song phương không còn ân oán, mặc dù gặp lần nữa, cũng không nói lời chửi rủa, càng không xuất thủ nhắm vào.
Lý do hắn cự tuyệt Thủy Thiên Nguyệt, là bởi vì tâm tính nịnh nót, làm Sở Hành Vân vô pháp tán thành.
Dù sao, không có kẻ nào muốn thấy, người mình dốc lòng dạy bảo, ở lúc cuối cùng, ại trở thành bạch nhãn lang.
Sở Hành Vân cũng như vậy.
Qua một hồi lâu, Sở Hành Vân đem những tạp niệm này bỏ ra.
Ông!
một tia lực lượng tinh thuần từ linh hải toát ra, lượn lờ trên thân thể hắn, từ đó hắn tiến nhập trạng thái tu luyện.