Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 536: Một cái cơ hội

Chương 536: Một cái cơ hội

Sáng sớm hôm sau.

Sở Hành Vân kết thúc tu luyện, từ trong mật thất đi ra.

Hắn đi tới đại điện, đã thấy đám người Ninh Nhạc Phàm tụ tập ở đó, ánh mắt đều nhìn ở chỗ lên xuống ngọn núi, đang thấp giọng nghị luận cái gì, có vẻ thần bí.

Đợi Sở Hành Vân đến gần, Thạch Hạo lập tức phản ứng kịp, khom người nói:

-Đệ tử, bái kiến sư tôn!

Lời vừa ra, những người khác cũng kinh ngạc, xoay người, cùng nói:

-Đệ tử bái kiến sư tôn!

Thấy dáng dấp kinh hoảng mọi người, Sở Hành Vân không khỏi nhíu mi lại, cước bộ nhảy qua, đi tới ngoài đại điện, nhìn về chân núi.

Trong tầm mắt hắn, phía chân núi, chỗ bảy tòa kiếm bia, đã vỡ vụn hết, mà ở chỗ kiếm bia thứ ba, Thủy Thiên Nguyệt mặc váy lam quỳ hai gối xuống đất, ánh mắt sáng quắc nhìn lên.

Xung quanh, có không ít đệ tử Vạn kiếm các, từng tiếng nghị luận, từ trong miệng bọn họ truyền ra, khiến cho không gian có chút ầm ĩ, thậm chí càng có xu thế to hơn.

-Đây là có chuyện gì?

Thanh âm của Sở Hành Vân trầm xuống.

Sắc mặt đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng cũng có chút xấu hổ, nhìn nhau, đều có cảm giác khó có thể mở miệng, cuối cùng, Hạ Khuynh Thành mở miệng nói:

-Đêm qua, sau khi ngươi quay vào đình viện, Thủy Thiên Nguyệt vẫn quỳ gối ở dưới đây, thời gian này, ta cũng nói lời khuyên can, nhưng nàng vẫn không dể ý.

-Quỳ một đêm?

Vùng xung quanh lồng mày Sở Hành Vân co rút, lập tức chân hắn nhảy qua, ngay lập tức tiêu thất tại chỗ.

Lúc này, phía dưới ngọn núi cao nhất.

Càng ngày càng nhiều đệ tử Vạn kiếm các tụ tập ở đây.

Tuy bọn họ không biết chuyện gì xảy ra, nhưng những đệ tử này cũng không ngu dốt, khi bọn hắn thấy kiếm bia thứ ba bị phá vỡ, trong lòng cũng có vô số phỏng đoán.

Những âm thanh nghị luận này, hướng bốn phương tám hướng truyền đi, cũng không laau lắm, khắp nơi đều tụ tập thân ảnh của đệ tử Vạn kiếm các, thậm chí, có không ít chấp sự cùng trưởng lão nghe tin mà đến.

Bất quả, những âm thanh nghị luận kia, cũng không ảnh hưởng đến Thủy Thiên Nguyệt, nàng chỉ ở nơi này?

Quỳ bất động, không nói một lời, đôi mắt nhìn phía trước, chỉ có kiên quyết cùng kiện nghị.

-Ngươi quỳ ở chỗ này, có ý nghĩa sao?

Một giọng nói truyền đến cuồn cuộn, rõ ràng như vậy, làm đám người xung quanh dừng lại âm thanh, vô ý hướng chỗ phát ra tiếng nói nhìn lại.

Thân thể Thủy Thiên Nguyệt run lên, ngẩng đầu, đã thấy Sở Hành Vân từ trong hư không đáp xuống, cắp con ngươi đen kịt kia vẫn lộ ra lạnh lùng, từ trối người từ ngàn dặm.

-Nếu ta không quỳ ở chỗ này, ngươi sẽ thấy ta?

Quỷ thẳng một đêm, trên mặt Thủy Thiên Nguyệt đầy mệt mỏi, nhưng nàng lập tức hiện một vẻ tươi cười, mỉm cười nhìn Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân biến sắc, lạnh lùng nói ra:

-Đêm qua, ta đã nói rất rõ ràng, cho dù ngươi phá vỡ kiếm bia, ta cũng không thu ngươi làm đồ đệ, cho dù ngươi quỳ đến chết, ta cũng không thay đổi.

Lúc này, đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Thanh Tuyền cũng hạ xuống, bọn họ nghe thấy thế, không khỏi thở dài một hơi, thái độ Sở Hành Vân biểu hiện ra, rất cứng rắn, hầu như không thể vãn hồi.

Mặc dù làm xong chuẩn bị tâm lý, nhưng nghe Sở Hành Vân nói, thân thể Thủy Thiên Nguyệt vẫn không ngừng run rẩy.

Nàng hít sâu một hơi, tiếp tục hỏi:

-Có thể thỉnh Lạc Vân kiếm chủ nói ra nguyên nhân được hay không?

-Lúc lập bảy tòa kiếm bia này, Lạc Vân kiếm chủ từng nói qua, chỉ cần là người phá vỡ kiếm bia, không bàn tu vi, không bàn thân phận, ngươi đều thu làm đệ tử thân truyền, nhưng vì sao, ngươi lại không nhận ta?

Dứt lời, làm Sở Hành Vân á khẩu.

Lời nói này, đúng là hắn đã nói ra.

Bất đắc dĩ là, lý do hắn cự tuyệt THủy Thiên Nguyệt, không cách nào nói ra khỏi miệng, nếu không, thân phận thật của hắn, rất có thể tiết lộ ra ngoài, sau đó đưa tới họa sát thân.

Cảm thụ được sự kiên quyết của Thủy Thiên Nguyệt, tâm thần Sở Hành Vân lạnh lùng, hắn chợt thu hồi mắt, chuẩn bị rời đi.

Một giây khi hắn xoay người, thanh âm Thủy Thiên Nguyệt lần thứ hai truyền đến:

-Nếu như Lạc Vân kiếm chủ không cho ta lời giải thích, ta sẽ quỳ ở nơi này, đến khi có câu trả lời thỏa đáng!

-Ngươi uy hiếp ta?

Sở Hành Vân đột nhiên quay đầu lại, lúc đang nói chuyện, một lãnh ý nhàn nhạt từ trên người Sở Hành Vân trần ngập ra, khiến cho đoàn người ở đây rùng mình một cái, cảm giác có một thanh kiếm vô hình, treo trên đầu, tùy thời có thể hạ xuống.

Cỗ lãnh ý bao phủ Thủy Thiên Nguyệt, làm thân thể của nàng càng thêm run rẩy, nhưng nàng vẫn căn răng thật chặt, từng chữ nói ra:

-Ta chỉ muốn một cái cơ hội mà thôi.

Lộp bộp!

Những lời này, như một tiếng sét đánh xuống, làm tâm thần Sở Hành Vân hơi rung động, hắn nhìn Thủy Thiên Nguyệt thật sâu, vẫn không mở miệng nói ra, sau đó cũng không quay đầu lại mà đi thẳng lên đỉnh nói.

Sau khi Sở Hành Vân rời đi, cỗ lãnh ý, từ từ tiêu tán, tâm thần đám võ giả xung quang buông lỏng, lập tức thở hổn hển từng ngụm, lại có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Sau đó, bọn họ không dám ở chỗ này lâu, từng cái rời đi tan tác.

Rất nhanh, mọi chuyện ở đây được truyền đi khắp Vạn kiếm các.

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người đều có ánh mắt hiếu kỳ.

Bọn họ đều biết, tính cách Sở Hành Vân, từ trước đến nay, đều nói một không hai.

Trước đây, đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng phá vỡ kiếm bia, hắn không chút do dự nào, trực tiếp thu làm đệ tử thân truyền, tặng cho cửu huyền phá dương đan trân quý, chỉ đạo dẫn lối.

Nhưng bây giờ, với Thủy Thiên Nguyệt cũng phá vỡ kiếm bia lại cự tuywwtj, không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, làm cho lòng người miêng man bất định.

Đối mắt với những nghi hoặc này, Sở Hành Vân cũng không giải thích, không nhìn thẳng.

ở dưới ngọn núi cao nhất, Thủy Thiên Nguyệt vẫn quỳ, nàng không tranh cãi ầm ĩ, cũng không có lên tiếng, giống như bàn thạch, kiên định làm cho người ta kinh ngạc.

thời gian trôi qua từng ngày.

Năm ngày chớp mắt trôi qua.

Tiếng nghĩ luận, từ lâu đã không gặp, đoàn người cũng từ từ mất đi hiếu kỳ với chuyện này, một lần nữa trở lại tu luyện khô khan.

Một ngày này, nắng gặt khắp nơi, ánh sáng chiếu rọi khắp chốn.

Thủy Thiên Nguyệt quỳ gối ở dưới ngọn núi cao nhất, đã không còn cảm giác xinh đẹp như ngày thường, cả gương mặt nàng trở nên trắng bệch như tờ giấy, đôi môi trắng bệch, ánh mắt vô hồn, như một gốc cây héo rũ, tùy thời có thể ngã xuống.

-Sư tôn đã quyết, ngươi làm như vậy, chỉ phí công mà thôi.

Lục Thanh Tuyền đứng ở trước Thủy Thiên Nguyệt, trên người toán ra ánh sáng ngọc, chuẩn bị đỡ Thủy Thiên Nguyệt lên, ánh sáng còn chưa hạ xuống đã bị Thủy Thiên Nguyệt cự tuyệt.

-Ý tốt của Lục Sư tỉ, ta xin nhật, mười ngươi trở về đi.

Thanh âm nói chuyện của Thủy Thiên Nguyệt rất suy yếu, nhưng nàng vẫn nhìn lại đỉnh núi, không chút dao động.

-Nhưng nếu ngươi cứ tiếp tục nhưu vậy, thân thể sẽ..

Lục Thanh Tuyền rất lo lắng cho thân thể Thủy Thiên Nguyệt, lời nàng còn chưa nói xong, Thủy Thiên Nguyệt quỳ trên mặt đất, có dấu hiệu ngã xuống.

Lục Thanh Tuyền biến sắc, lập tức đỡ lấy, trên mặt cười khổ.

Nàng có thể cảm nhận được, thân thể Thủy Thiên Nguyệt đã đến cực hạn, linh hải trong người, đã triệt để khô kiệt, nếu như tiếp tục quỳ, sợ rằng tổn hao căn cơ, tạo thành vết thương không thể vãn hồi.

-Tại sao ngươi phải làm vậy chứ?

Lục Thanh Tuyền thở dài một hơi, nàng mừa mới chuẩn bị đem Thủy Thiên Nguyệt lên, một thân ảnh xuất hiện, rơi xuống trước mặt nàng.

Người tới, chính là Sở Hành Vân.

Nhưng trong con ngươi của hắn, không có lạnh lùng như xưa, dừng ở trước Thủy Thiên Nguyệt, lộ ra vẻ bất đắc dĩ, nói chậm:

-Đem nàng lên ngọn núi cao nhất đi.

Nghe được Sở Hành Vân nói, khuôn mặt Lục Thanh Tuyền lộ ra vẻ kích động, cho rằng Thủy Thiên Nguyệt được Sở Hành Vân nhận rồi.

Nhưng tiếp theo một cái chớp mắt, Sở Hành Vân nói tiếp:

-Ngươi không nên hiểu nhầm, ta cũng không có ý chấp nhận Thủy Thiên Nguyệt, nếu nàng đã quỳ ở chỗ này, ta đây liền ho nàng một cơ hội.

Team: Vạn yên Chi sào.

Nguồn: Truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch