Thân mặc trường bào bạch ngân, thắt lưng có trường kiếm, áo bào bay phần phật, khuôn mặt tuấn dật, lộ ra vẻ cười nhạt, khiến cho khí chất của hắn, trở nên tiêu sái không gì sánh bằng.
Người này chính là Bách Lý Cuồng Sinh.
-Không nghĩ tới, lại gặp Cuồng Sinh kiếm chủ ở chỗ này, ta và ngươi thật hữu duyên.
Hồ Thân trêu ghẹo một tiếng, nụ cười đầy trên mặt, tựa hồ quên mất lời trào phúng vừa rồi.
Không bao lâu sau, Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh sẽ tham gia lục tông đại bỉ.
Địa vị của hai người lúc này, cực cao, có Phạm Vô Kiếp là chỗ dựa vững chắc.
Nhưng đối với Sở Hành Vân, Hồ Thân không chút kiêng kị.
Trong mắt hắn, nội tình Sở Hành Vân quá cạn, tiến nhập Vạn kiếm các còn chưa đầy 1 năm, tuy nói làm ra nhất nhiều đại sự oanh động, nhưng tu vi cùng thwucj lực, vẫn chưa cao lắm.
Đấy chính là lý do, lúc Hồ THân thấy Sở Hành Vân, khuôn mặt vẫn đam mạc.
Nhưng là, Bách Lý Cuồng Sinh lại không giống vậy.
Bách Lý Cuồng Sinh chính là đệ tử thân truyền của Phạm Vô Kiếp, từ lúc nhập môn tới nay, liền cho thấy thiên phú không ai sánh bằng, thực lực mạnh mẽ, không người nào biết hắn đến trình độ nào.
Thậm chí, quan hệ của hắn cùng chấp pháp nhất mạch rất tốt, mặc dù là Phạm vô Trần, đều rất chiếu cố với hắn.
Thấy Bách Lý Cuồng Sinh xuấ thiện, trong tâm Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, tuôn ra dự cảm bất thường.
Hai người bọn họ còn chưa mở miệng nói, chợt nghe thấy giọng gióng của Bách Lý Cuồng Sinh truyền đến, quay nhìn Hồ Thân nói:
-Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu, tuy bị sư tôn phế bỏ chức kiếm chủ, nhưng thực lừng cùng thế lực vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần phải sửa sai, trong thời gian không lâu, bọn họ hoàn toàn có thể quay về chức kiếm chủ.
-Xét thấy điểm ấy, Hồ Thân kiếm chủ đối với hai người này, cũng không có cười trào phúng, ngược lại chiếu cố, mục đính là gì, đưa than sưởi ấm ngày tuyết, âm thầm kết tình nghĩa, những thứ này có phải không?
-Cuồng Sinh kiếm chủ, lời này của ngươi, ta nghe không hiểu.
Hồ Thân giả vờ nghi ngờ hỏi lại một tiếng, kỳ thực, Bách Lý Cuồng Sinh đã nói ra tim đen của hắn.
Phải biết rằng, dệt hoa trên gấm chỉ là thừa, đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi mới khó quên.
Hành động của Hồ Thân lúc này, chính là một lần đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi, tương lai, chỉ cần Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc khôi phục lại chức vụ ban đầu, như vậy hắn sẽ được nhiều chỗ tốt.
Thấy Hồ Thân không thừa nhận, Bách Lý Cuồng Sinh cũng không thèm để ý, tiếp tục nói:
-Vì kiếm chác lợi ích, việc này không đáng trách, nhưng Hồ Thân kiếm chủ lại quên một việc, hai người này có rất nhiều ân oán cùng Lạc Vân, nếu ngươi giúp đỡ bọn họ, thì cũng vô tình kéo lên ân oán với Lạc Vân kiếm chủ.
-Đồng thời, cũng kéo lên ân oán với ta!
Nghe được nửa câu đầu của Bách Lý Cuồng Sinh, biểu tình của Hồ Thân cũng không biến hoa, hắn không để Sở Hành Vân vào mắt, đặc tội cũng không có việc gì lớn.
Nhưng, nửa câu sau, lại làm cho vẻ mặt hắn đọng lại, con ngươi co rút, hô hấp ngừng, tựa hồ có tiếng gì nổ vang trong đầu.
Cùng Lạc Vân kết thành ân oán, với cùng Bách Lý Cuồng Sinh kết ân oán?
Khuôn mặt Hồ Thân co quắp, hắn có thể cảm thụ được lời này của Bách Lý Cuồng Sinh, cực kỳ chân thật, lộ ra một tia lãnh ý.
Nghe thấy thế, Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu cũng bị hoảng sợ/
ở đỉnh vạn kiếm sơn, bọn họ biết, Bách Lý Cuồng Sinh có quan hệ không tầm thường với Sở Hành Vân, nhưng hai người lại không nghĩ rằng, Bách Lý Cuồng Sinh lại che chở Sở Hành Vân như vậy.
thần sắc Sở Hành Vân cũng có chút dại ra, nhưng rất nhanh hắn phục hồi lại tinh thần, ánh mắt nhìn về phía Bách Lý Cuồng Sinh, không khỏi lộ một tia cười khổ.
-Hồ Thân kiếm chủ.
Dừng lại một lát, Bách Lý Cuồng Sinh lên tiếng lần nwuax, lúc này đây, không đợi hắn tiếp tục nói, Hồ Thân vội vàng đáp:
-CUồng Sinh kiếm chủ nói, ta đã biết, bất quá, ta có việc cần xử lý, tạm thời cáo từ.
Lời này vừa hết, hắn lập tức xoay người, trực tiếp ly khai bách khí điện.
Trong toàn bộ quá trình, Hồ Thân chưa từng liếc mắt nhìn Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, một cảnh như vậy, khiến cho khuôn mặt hai người xấu xí, trong lòng âm thầm chửi Bách Lý Cuồng Sinh.
-Hiện tại xem ra, chúng ta còn đánh giá thấp Lạc Vân.
Thường Xích Tiêu truyền âm nói, nếu không phải hai người gặp phải loại sự tình này, hắn tuyện đối sẽ không tin người trời sinh tính quái gở như Bách Lý Cuồng Sinh sẽ thiên vị một người như vậy.
-càng làm hắn bất đắc dĩ là, người Bách Lý Cuồng Sinh thiên vị lại là cừu địch của hắn.
-Hảo hán không ăn thua thiệt trước mắt, chúng ta nên rời đi trước.
Thường Xích Tiêu tràn ngập bất đắc dĩ, trong các kiếm chủ của Vạn kiếm các, hắn không tình nguyện trêu chọc Bách Lý Cuồng Sinh nhất.
Hai người âm thầm câu thông, bước ra chuẩn bị rời đi.
-Dừng lại
Vừa mới bước vai bước, Bách Lý Cuồng Sinh dời mắt qua, quay nhìn hai người nói:
-Chuyện vừa rồi, các ngươi còn chưa hành lễ xin lỗi, chẳng lẽ muốn ta báo việc này lên Vô Trần kiếm chủ?
Lộp Bộp!
Lời vừa ra, làm hai người lập tức dừng bước lại, tròng lòng trào ra hận ý, suýt nữa không áp chế được, hai mắt gắt gao nhìn Bách Lý Cuồng Sinh.
Bách Lý Cuồng Sinh căn bản không để ý, lạnh lùng nói:
-Nói!
Một chữ hạ xuống, cả không gian trở nên cứng ngắc, trên người Bách Lý Cuồng Sinh phóng ra uy áp, không hế cố kỵ mà áp bách lên hai người, thái độ kiên quyết.
Với uy áp này, lấy thực lực của Thường Xích Tiêu tự nhiên không sợ, nhưng cỗ uy áp ngày càng rtafn ra, càng nhiều người chông lại, cẩn thận đi tới, một lúc thì có tiếng nghị luận truyền ra.
-Việc này nếu làm lướn truyện, đối với chúng ta tuyệt đối không có chỗ tốt.
Thanh âm Tần Thu Mạc vang lên, cuối cùng lộ ra một tia thỏa hiệp, làm Thường Xích Tiêu càng thêm tức giận.
Nhưng mà cuối cùng hắn vẫn không có bạo phát lửa giận, xoay người, cắn răng, khó khắn cúi người trước Sở Hành Vân, gằn giọng nói:
-Việc vừa rồi, xin Lạc Vân kiếm chủ bỏ qua.
Một câu nói thật đơn giản, nhưng lại rút hết khí lực của Thường Xích Tiêu, sau khi nói xong, hắn lắc mình một cái, hận không thể biến mất luôn.
Lần này, có thể nói là hắn đã mất hết mặt mũi, sao dám ở đây nữa?
Thấy Thường Xích Tiêu rời đi, Tần Thu Mạc cũng vội vàng cúi mình, sau đó nhanh nhẹn theo sau, trong quá trình này, hắn vẫn cúi mình.
Ba ba ba ba!
đợi khi hai người rời đi, Sở Hành Vân vỗ tay, đi tới trước mặt Bách Lý Cuồng Sinh, vừa cười vừa nói:
-CUồng Sinh kiếm chủ, không hổ là thiên tài trong thiên tài, không chỉ có thiên phú kinh người, ngay cả ngôn ngữ nói chuyện, cũng sắc bén như vậy, thực sự làm ta bội phục.
Lời này của Sở Hành Vân, không phải nịnh hót.
Trước tiên lý gián Hồ Thân, lại bức Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, hai điểm này, Bách Lý Cuồng Sinh xử lý rất tốt, khiến cho Sở Hành Vân càng thán phục Bách Lý Cuồng Sinh.
Hiện tại, trong lòng Sở Hành Vân có chút may mắn, nếu như Bách Lý Cuồng Sinh là địch, mà không phải bằng hữu, mặc dù là hắn cũng đều có cảm giác vướng tay vương chân.
-Vừa rồi ta chỉ là đùa rỡn, múa rìu qua mắt thợ mà thôi, sợ rằng nếu ngươi nói hai người kia càng thêm lúng túng.
Bách Lý Cuồng Sinh hướng phía Sở Hành Vân nhìn lại, ánh mắt trở nên nhu hòa, đã không còn tư thái sắc bén vừa rồi.
Nghe được câu này, Sở Hành Vân chỉ cười cười, cũng không tiếp tục nói tiếp đề tài này nữa, lời vừa nói ra, hỏi phía Bách Lý Cuồng Sinh:
-Chẳng biết Cuồng Sinh kiếm chủ tới bách khí điện để làm gì?
Bách Lý Cuồng Sinh xuất thủ hai lần, đều giúp Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân muốn biết Bách Lý Cuồng Sinh có phiền não gì hay không, để ra tay tương trợ.
Thế nhưng, Bách Lý Cuồng Sinh lắc đầu, hồi đáp:
-Ta đang chờ ngươi.
Hắn dừng trước Sở Hành Vân, giọng nói mang tiếu ý, biểu hiện chăm chú trên mặt.