Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 551: Treo đầu dê bán thịt chó

Chương 551: Treo đầu dê bán thịt chó

Thời gian rời khỏi huyền kiếm cốc, đã là hoàng hôn

Mọi người tụ tập ở bên ngoài Vạn kiếm các đều đã tự tản đi, khổ tu như những ngày bình thường, hoàn toàn không cảm nhận có gì khác thường.

Sở Hành Vân đứng trên không trung, đôi mắt rũ xuống, quan sát cả toàn Vạn kiếm các.

Ông!

Trên người của hắn phát ra dị quang, lập tức, hắn mất tăm trong tầm mắt Vạn kiếm các, hóa thành hư vô, thay vào đó, là từng đạo ánh sáng lưu quang, trải rộng cả mảnh không gian.

Giây lát sau, trong mắt Sở Hành Vân đã không còn cảnh Vạn kiếm các, có một cổ thụ lưu quang, nó ở sâu trong Vạn kiếm các, thô to, nhiều cành nhánh, không ngừng tản ra ánh sáng ngọc.

Kỳ thực, gốc lưu quang cố thụ này, chính là do linh mạch cấu thành.

Vạn kiếm các truyền thừa nghìn năm, nội tình hùng hồn, tự nhiên có chứa nhiều linh mạch.

Lục lượng cổ thủ lưu quang này, là một linh mạch địa cấp, giấu kin ở dưới vạn kiếm điện, dài đến hơn sáu trăm mét, sau đó còn có mười tám nhánh cây, mỗi nhánh đều là linh mạch huyền cấp, được chia xuống dưới mười tám tòa kiếm chủ phong.

Từ đó trải rộng ra các hoàng cấp linh mạch, đến các ơi ở Vạn kiếm các.

Chính bởi vì có nhiều linh mạch, Vạn kiếm các mới thành thánh địa tu luyện, mới có thể duy trì hàng nghìn kiếm trận vận chuyển, đồng thời từ những linh mạch nào tạo nên cơ sở cho Vạn kiếm các.

Lúc Sở Hành Vân nhìn kĩ linh mạch, ở phía sau hắn đột nhiên xuất hiện một thân ảnh cao to.

Đó là một con mãng xà, thân dài một trượng, toàn thân màu sắc tối tăm, nhìn qua không thấy chỗ nào huyền diệu, rất phổ thông.

Con mãng xà này, chính là thái hư phệ linh mãng,

Từ lúc ở tẩy kiếm trì, Sở Hành Vân vô ý phát hiện ra thái hư phệ linh mãng, đồng thời cùng nó ước hẹn, dùng cách thần không biết quỷ không hay, mang nó ra khỏi tẩy kiếm trì.

Giờ khắc này, bản thân thái hư phệ linh mãng bị trọng thương, Sở Hành Vân liền đem nó thu vào nhẫn trữ vật, khiến cho nó an tâm dưỡng thương.

Khoảng thời gian gần đây, thái hư phệ linh mãng rốt cục khỏi hẳn, chỉ vì thế cục, nên Sở Hành Vân không cho nó đi ra.

Thái hư phệ linh mãng là dị thú viễn cổ, nó có linh trí không dưới nhân loại.

Lúc này, nó nhìn chằm chằm vào linh mạch, trong con ngươi phát ra thần sắc hưng phấn, tựa hồ không thể chờ đợi thêm nữa, muốn thôn phệ linh mạch này vào bụng, do đó đề cao tu vi cùng thực lực của mình.

Nhưng, thái hư phệ linh mãng cũng không dám có động tác.

Nó có thể cảm hận được, những thứ linh mạch này, đều có nhiều kiếm trận bó trí quanh, nhất là địa cấp linh mạch, có tòa kiếm trận thất cấp thủ hộ, cực kỳ nguy hiểm.

Bây giờ, nó vẫn còn nhỏ, chỉ có tu vi thiên linh tam tọng, nếu tới gần những linh mạch này, kết cục sẽ thảm không gì sánh đưuọc, thậm chí có thể bỏ mình.

Chính vì điều này, thái hư phệ linh mãng phải bất đắc dĩ mà thu hồi ánh mắt, quay đều dùng ánh mắt quái dị nhìn Sở Hành Vân, đầu rắn không ngừng lay động như đnag thúc dục.

Cảm giác được ánh mắt thái hư phê linh mãng, Sở Hành Vân nói:

-Đi thôi.

Dứt lời, thân thể Sở Hành Vân hóa thành lưu quang, hướng phía dưới vạn kiếm điện tới ở phía sau hắn thái hư phệ linh mãng theo sát với tốc độ kinh người.

Không bao lâu sau, một người, một xà đi tới vạn kiếm điện.

Tuy nói là Phạm Vô Kiếp đã ly khai nơi này, nhưng bên tong vạn kiếm ddiejn vẫn có vô số cận vệ áo xám, có khí thế sắc bén, để cho người khác không dám tới gần.

Sở Hành Vân rơi xuống trong vạn kiếm điện, ở dây không chỉ là trung ương của Vạn kiếm các, cũng là nơi khởi nguồn của linh mạch địa cấp, phía dưới nó có địa cấp linh mạch.

-Chuẩn bị xong chưa?

Sở Hành Vân quay đầu nhìn lại thái hư phệ linh mãng, làm thái hư phệ linh mãng sửng sốt một chút, nó ngẩn cao đầu, đôi mắt nhìn Sở Hành Vân đầy châm chọc.

Một màn này, làm Sở Hành Vân dở khóc dở cười.

Giữa hắn và thái hư phệ linh mãng, là khế ước bình đẳng, địa vị song phương bình đằng, không phải quan hệ chủ tớ, cho nên thái hư phệ linh mãng vẫn giữ lấy kiêu ngạo.

Hắn đột nhiên bước ra một bước, thân thể Sở Hành Vân nổi lên cao, ở trên người của hắn, linh lực nổi ra như thủy triều, lấy hắn làm trung tâm, hướng bốn phương tám hướng lao đi, nhưng một vòng xoáy, mang tất cả thiên địa hư không đi

-Tán!

Sở Hành Vân phun ra một tiếng, hay tay của hắn không ngừng tạo những trận văn phức tạp, ấn ký chạy ra khoảng không, rơi vào địa cấp linh mạch, khiến cho cái linh mạch phát ra âm thanh oanh minh.

Răng rắc!

Đúng lúc này, địa cấp linh mạch ở chỗ sâu đột nhien run rẩy một chúng, phảng phất như có sinh mệnh.

Quang mang trong mắt Sở Hành Vân đại thịnh, hay tay đưa ra hư không, lực lượng vô ảnh vô hình làm cho địa cấp linh mạch như bị lấy ra!

Một cảnh này, nếu người khác nhìn thấy sẽ bị chấn kinh tột đỉnh.

Sở Hành Vân lại có thể rút ra địa cấp linh mạch!

-Còn chưa động thù?

Sở Hành Vân đem địa cấp linh mạch nắm trong tây, quay nhìn thái hư phệ linh mãng quát một tiếng.

Con ngươi thái hư phệ linh mãng khẽ run, từa hộ có chút bất mãng, nhưng động tác của hắn không chậm chễ chút nào, thân thể hóa thành lưu quang trực tiếp nhập vòng lòng đất hướng tới địa cấp linh mạch.

Thời gian nó tiếp xúc với địa cấp linh mạch, thân thể thái hư phệ linh mãng chợt biến hóa, trở nên dài chừng sáu trăm mét, thân thể nhúc nhích, không còn là xà hình, mà bắt trướng hình thái địa cấp linh mạch, chôn thật sâu dưới nền đất.

Thấy thế, Sở Hành Vân cười thỏa mãn, hay tay chợt phát lực, đem cái địa cấp linh mạch rút ra, ngay lajapt ức nhét vào luân hồi thạch.

-Ngươi có cảm giác được dị dạng hay không?

Lúc này, gã cận vệ áo xám tựa hồ như cảm nhận được cài gì, đột nhiên dò hỏi.

-Dị dạng?

Gã áo xám bên cạnh hỏi, hai tròng mắt khép kín, cẩn thận cảm nhận tinh thế, cuối cùng lắc đầu:

-Mọi thứ như thường, không có dị dạng dì.

-Có thể là ta vừa mới tiến nhập trạng thái tu luyện nên gặp aaro giác.

Tên cận vệ kia gãi đầu một cái, lập tức không suy nghĩ nhiều, lần nữa vào trạng thái tu luyện.

Sở Hành Vân thấy màn này, đồng thời cũng nhìn lại cách nơi trong Vạn kiếm các, thấy không có người nhận ra dị dạng, lúc này mới hài lòng gật đầu.

Hắn để thái hư phệ linh mãng ngụy trang thành địa cấp linh mạch, trong lòng thầm nói:

-Không hổ là dị thú trong truyền thuyết, thần thông quả nhiên kinh người, nó có thể ngụy trnag thành địa cấp linh mạch, cả Phạm Vô Kiếp ở đây cũng không thể phát hiện địa cấp linh mạch đã bị ta rút ra.

Trong tầm mắt, thái hư phệ linh mãng ngụy trang thành địa cấp linh mạch, hình thái tương tự, ngay cả khí tức cũng không khác gì.

Tuy nói Sở Hành Vân sớm biết điểm này, nhưng tận mắt nhìn thấy một màn này, vẫn không nhịn được than thở.

Một lát sau, Sở Hành Vân phục hồi lại tinh thần.

Hắn không có đợi lâu, mà ngự không phi hành, hướng phía kiếm chủ phong đi.

Địa cấp linh mạch đã bỏ vào túi, đương nhiên là mười tám huyền cấp linh mạch cũng không bỏ qua, ngược lại khôn gian luân hồi thạch bao la, cho dù nhiều linh mạch hơn nữa, cũng chứa được.

Về phần hoàng cấp linh mạch, Sở Hành Vân cũng không muốn lấy ra.

Mọi người đều biết, những thứ này là căn cơ Vạn kiếm các, du trì hàng nghìn kiếm trận vận chuyển, đồng thời cũng không ngừng tu dưỡng cả tòa vạn kiếm sơn, cung cấp tài nguyên tu luyện cho mọi người.

Sau khi địa cấp linh mạch cùng huyền cấp linh mạch bị rút ra, Vạn kiếm các nhất định sẽ bị ảnh hưởng to lớn, nếu hoàng cấp linh mạch cũng bị rút ra, thì cả vạn kiếm sơn sẽ thành ngọn núi tầm thường.

Hành động như vậy, rất ngu xuẩn, rất dễ làm mọi người hoài nghi.

Xét thấy điểm ấy, Sở Hành Vân cố ý lưu lại những hoàng cấp linh mạch này.

Thứ nhất, có thể lợi dụng hoàng cấp linh mạch đề thăng tu vi của thái hư phệ linh mãng.

Thứ hai có thể tạo biểu hiện giả dối, duy trì Vạn kiếm các nguyên dạng.

Đợi những hoàng cấp linh mạch này bị thái hư phệ linh mãng nuốt, đã là chuyện rất lâu sau, không ai hoài nghi đến Sở Hành Vân, coi như là Phạm Vô Kiếp cũng không tìm ra tung tích.

Dù sau, tâm tư Phạm Vô Kiếp sâu thơn, cũng chỉ là cường giả niết bàn cảnh, không phải đối thủ Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân làm việc bí ẩn, hoàn mĩ không vết sước!

hút ra mười tám đầu huyền cấp linh mạch, sắc trời đã về tối, ánh sáng lên cao, ánh trăng chiêu dọi.

Trong Vạn kiếm các, đen đuốc sáng trưng, sương mù linh quang cùng với ngày xưa không khác chút này, hết thảy đều an tĩnh như vậy.

Sở Hành Vân đứng ở định vạn kiếm sơn, gió đêm vi vu đảo qua, làm áo hắn nổi lên cuồn cuộn, phát ra âm thanh phần phât, nhưng hắn không để ý, một đôi mắt ngưng thần tinh tế đánh giá hết.

Hắn như đnag suy tư, lại lạnh lùng, khiến cho người khác nhìn không thấu.

Sau một hồi, cánh tay Sở Hành Vân huy động, đem bách hổ triệu hoán ra.

Thân thể khẽ động, vững vàng leo lên lưng bạch hổ, nhìn Phạm Vô Kiếp rồi quay lưng nói:

-Bạch hổ, chúng ta về nhà.

Team: vạn yên chi sào.

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch