Lục tông thi đấu, chính là thịnh sự mười năm một lần, quyết định thứ hạng của sáu thế lực lớn trong khu vực Bắc Hoang.
Ngày thi đấu còn chưa tới, võ giả các nơi trong khu vực Bắc Hoang, cũng đã lên đường đi tới Tinh Thần Cổ Tông, trong lúc nhất thời, bóng người như lưu, dòng người đông đúc kéo dài như một dòng sông hướng Tinh Thần Cổ Tông lao đi.
Trong sáu đại thế lực ở Bắc Hoang, Tinh Thần Cổ Tông có lịch sử dài nhất.
Theo như truyền thuyết, mấy ngàn năm trước, toàn bộ khu vực Bắc Hoang đều thuộc cai quản của Tinh Thần Cổ Tông.
Tinh Thần Cổ Tông thực lực mạnh mẽ, cường giả vô số, chẳng qua là sau đó Tinh Thần Cổ Tông dần dần xuống dốc không phanh, luân lạc đến như hiện tại.
Đương nhiên, truyền thuyết này thật giả, đã sớm không cách nào kiểm chứng, ngay cả người của Tinh Thần Cổ Tông cũng không rõ ràng lắm, lâu ngày, cũng không còn ai coi đây là chuyện to tát.
Bất đồng với Vạn Kiếm Các, khu vực bên trong Tinh Thần Cổ Tông Tông, cũng không có các Hoàng Triều, mà là Ngũ Đại Gia Tộc thống nhiếp địa vực rộng lớn, trên Ngũ Đại Gia Tộc, chính là tông tộc.
Liễu Mộng Yên, mẫu thân của Sở Hành Vân , chính là tới từ Ngũ Đại Gia Tộc Liễu gia.
Tinh Thần Cổ Tông, Phi Dương Thành.
Ánh mặt trời nóng bỏng chiếu xuống, bao phủ cả vùng đất, khiến cho không khí mang theo vài phần nóng bức, trên bầu trời, vô số linh thú phi hành mà qua, tạo thành những trận âm thanh phá không.
Lúc này, dưới tầng mây trắng , có một tên thanh niên áo đen từ xa lướt đến.
Tên thanh niên áo đen này mặt mũi anh tuấn vô cùng, tròng mắt đen nhánh thâm thúy, tựa như đã sớm nhìn thấu trăm sự hồng trần, khí chất xuất chúng. Hắn ngồi xếp bằng ở trên lưng Bạch Hổ, hai tròng mắt khép hờ, tiến vào trạng thái tu luyện.
Trong ngực thanh niên áo đen này, là một con mèo con lông mềm như nhung, mèo con hoạt bát lăn lộn trong ngực thanh niên, lăn qua lăn lại, khi thì bật nhảy ra ngoài, khi thì liếm liếm bộ lông, lộ ra vẻ khả ái.
Thanh niên áo đen này, dĩ nhiên là Sở Hành Vân.
Sau khi hắn rời đi Tề Thiên Phong, trực tiếp cưỡi lấy Bạch Hổ bôn ba hai ngày, rốt cuộc tiến vào ranh giới Tinh Thần Cổ Tông.
Bất quá, hắn cũng không có trực tiếp đi Tinh Thần Cổ Tông Tông thành, mà đi về hướng Không Tinh Thành.
Không Tinh Thành, là thành lớn nhất ở Tinh Thần Cổ Tông, do Liễu gia khống chế, lần này Sở Hành Vân đặc biệt đi Không Tinh Thành chính là muốn điều tra tung tích Liễu Mộng Yên.
Từ trong miệng Thường Danh Dương, Sở Hành Vân biết được Liễu Mộng Yên còn sống, chẳng qua là bị giam ở một nơi bí ẩn trong Tinh Thần Cổ Tông, cả ngày lẫn đêm đều bị hành đến sống không bằng chết.
Đây là việc xấu trong nhà của Tinh Thần Cổ Tông, nhất định sẽ không có quá nhiều người biết, vì vậy mục tiêu đầu tiên của Sở Hành Vân là điều tra Liễu gia.
-Xuyên qua Phi Dương Thành, đi thêm ngàn dặm, sẽ đến được Không Tinh Thành.
Sở Hành Vân mở hai mắt ra, ngắm nhìn xa xa phía trước, ngay sau đó ánh mắt hắn dời qua, bất đắc dĩ liếc Tiểu Hồn một cái.
Chỉ thấy bên người Tiểu Hồn có một linh thạch, một cổ linh lực Tinh Thuần từ bên trong Linh Thạch tràn ngập ra, nhưng Tiểu Hồn lại làm như không thấy, tự cố một bên chơi đùa.
Hai ngày qua , sau khi Sở Hành Vân tu luyện, hắn cũng quan sát Tiểu Hồn, lại kinh ngạc phát hiện, Tiểu Hồn không tu luyện, cũng không nuốt thiên địa linh lực, trừ ngủ, chính là chơi đùa chơi đùa, một bộ dáng vô cùng rảnh rỗi.
Đời trước, Sở Hành Vân đọc nhiều cổ tịch, đối Thần Thú tối cao trong truyền thuyết, cũng có nghiên cứu cực kỳ sâu sắc, nhưng cho dù là Thần Thú tối cao cũng phải nuốt thiên địa linh lực để tăng tiến tu vi.
Tu luyện không, nuốt thiên địa linh lực cũng không, Linh Thú kỳ dị như vậy, chưa bao giờ nghe qua!
-Ngươi tên tiểu tử này, rốt cuộc có lai lịch gì?
Sở Hành Vân cười khổ lắc đầu, Tiểu Hồn nghe hiểu lời nói Sở Hành Vân, đầu nhỏ lắc lư, trong đôi mắt cũng tràn đầy nghi hoặc, tình cảnh như vậy , khiến cho Sở Hành Vân càng cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Tiểu Hồn mới sinh ra, không cách nào mở miệng nói tiếng người, nếu không, hắn cũng sẽ không khổ não như thế.
Ê a!
Lúc này, Tiểu Hồn truyền tới thanh âm.
Chỉ thấy nó đột nhiên nhảy đến trên đầu Bạch Hổ, hai con mắt to chết nhìn chòng chọc phía dưới, móng vuốt nhỏ không ngừng vung, trên mặt lộ ra thần sắc có mấy phần nóng nảy.
Sở Hành Vân ngưng mắt, lập tức nhìn phía dưới, nơi đó là một ngọn núi cao nguy nga, ở sườn núi là một tòa phủ đệ cao vút, lầu các mọc như rừng, đình đài vô số, lộ ra vẻ khí phái.
Nơi Tiểu Hồn chỉ, là một mảnh Dược Viên rộng lớn, đủ loại thiên địa linh quả trồng ở đây, dù là cách mấy dặm xa, cũng có thể ngửi được mùi thơm Linh Quả cỏ cây rõ ràng.
-Ngươi muốn ăn những Linh Quả đó?
Sở Hành Vân mở miệng đặt câu hỏi, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy bộ dáng Tiểu Hồn như thế.
Ánh mắt Tiểu Hồn nhìn chằm chằm vào phía dưới, khiến cho Sở Hành Vân không khỏi cười khổ, gõ xuống đầu Tiểu Hồn, lại cười nói:
- Được, ta đây liền mua cho ngươi.
Sau khi nói xong, Sở Hành Vân tỏ ý để Bạch Hổ hạ xuống Dược Viên kia.
Tuy nhiên hắn còn chưa đến gần Dược Viên, lại thấy lần lượt từng bóng người từ phía dưới cấp tốc vọt tới, chắn trước mặt hắn, mỗi một người ánh mắt đều lộ ra lạnh lùng, trên người tản mát ra ác ý.
Người cầm đầu, là một vị nam tử trung niên, hắn mặc trọng khải đen nhánh, tay cầm trường đao, lộ ra khí chất anh vũ, từ khí tức trên người hắn có thể phán đoán, tu vi của hắn đã đạt tới Thiên Linh Nhất Trọng cảnh.
Đứng bên cạnh nam tử trung niên là một cô gái xinh đẹp, nàng mặc trắng tuyền, mặt mũi tinh xảo thanh tú, có cảm giác đại gia khuê tú, tu vi không kém, đã là Địa Sát Cửu Trọng Thiên.
Xung quanh hai người cũng không thiếu võ giả, bọn họ tay cầm lưỡi dao sắc bén, thần sắc nghiêm túc, con mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân phía trước, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.
Cục diện như vậy, khiến ánh mắt Sở Hành Vân đọng lại, hắn tiến vào Tinh Thần Cổ Tông không bao lâu, chưa trêu chọc qua bất luận kẻ nào, vì sao những người này lại lộ ra vẻ căm thù như vậy.
Đang lúc Sở Hành Vân nghi ngờ, vị nam tử trung niên phía trước bước ra một bước, hướng về phía Sở Hành Vân nói:
-Tiểu nữ Tô Hạ còn tấm bé, ăn nói mạo phạm đến Liễu An thiếu gia, xin thông cảm nhiều hơn, để nhận lỗi, Tô gia ta nguyện ý xuất ra nửa số tài nguyên, mong các hạ hồi bẩm Liễu An thiếu gia, để hắn bỏ qua cho Tô Hạ.
-Liễu An?
Sở Hành Vân đầu tiên là sững sờ, rồi sau đó lập tức bừng tỉnh, khó trách những người này nghiêm chỉnh như vậy, nguyên lai là đắc tội người Liễu gia, hơn nữa còn nhận lầm người.
Trầm ngâm giây lát, Sở Hành Vân lắc đầu cười một tiếng, vừa mới chuẩn bị lên tiếng giải thích, nam tử trung niên này lại lên tiếng, có chút nổi nóng nói:
-Ta Tô Thần đã nói đến vậy, chẳng lẽ các hạ còn không nguyện thu tay lại, Liễu gia thân là một trong năm đại gia tộc, mặc dù gia nghiệp to lớn, nhưng cũng không thể vô pháp vô thiên như thế!
Tiếng nói vừa dứt, vị nam tử trung niên kia lại lần nữa cất bước về phía trước, cánh tay đưa ra, đem cô gái tuổi thanh xuân bảo hộ ở sau lưng, trường đao nắm chặt, một mình trực diện đối mặt với Sở Hành Vân.
Cùng lúc đó, võ giả xung quanh cũng không do dự dậm chân tiến lên, đem Sở Hành Vân bao vây lại, chiến ý từ trên người tràn ra, hiển nhiên là chuẩn bị đánh một trận!