Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 562: Hoàn khố bá đạo

Chương 562: Hoàn khố bá đạo

“Chư vị, nói vậy thì các ngươi đang hiểu lầm, ta chỉ trùng hợp đi ngang qua mà thôi, thấy phía dưới có một vườn thuốc nên định mua một ít linh quả.” Sở Hành Vân không muốn tranh đấu, lập tức nói rõ ý đồ.

Nghe như thế, nam tử trung niên ánh mắt sửng sốt, võ giả xung quanh cũng như vậy, mắt lớn trừng mắt nhỏ, thần sắc trên mặt có chút ngây người.

“Ngươi thật sự không phải người Liễu gia?” Trung niên nam tử hỏi.

“Không phải.” Sở Hành Vân lắc đầu trả lời.

Trung niên nam tử lại sửng sốt.

Hắn tỉ mỉ đánh giá Sở Hành Vân, người trước mắt này cực kỳ trẻ tuổi, sợ là không đủ hai mươi, nhưng một thân tu vi lại cực kỳ kinh khủng, đã đạt đến Thiên Linh Tam Trọng, thiên phú như vậy thì mặc dù ở Liễu gia cũng không có nhiều.

Nghĩ đến đây, trung niên nam tử thấy xấu hổ, vội vàng quay sang Sở Hành Vân chắp tay nói: “Tại hạ Tô Thần, dưới tình thế cấp bách nhận lầm người, thật có lỗi với công tử, mong được tha thứ.”

Sở Hành Vân tuy còn trẻ tuổi, nhưng thiên phú kinh người, tu vi mạnh mẽ, nói vậy cũng là nhân vật phi phàm, Tô Thần tự nhiên không dám đắc tội.

“Hiểu lầm mà thôi, cũng không có gì.” Sở Hành Vân khoát khoát tay, lúc này, Tiểu Hồn trong ngực hắn có chút không nhẫn nại được, trực tiếp nhảy lên trên vai hắn, móng vuốt nhỏ không ngừng chỉ vào phía vườn thuốc.

Thấy thế, Tô Thần nhẹ nhàng cười, nói: “Vườn thuốc dưới đó chính là sản nghiệp Tô gia ta, nếu công tử muốn mua một ít linh quả, ta đương nhiên hoan nghênh, chỉ bất quá ta có chuyện quan trọng quấn thân, không thể tự mình tiếp đãi.”

Đang nói chuyện, ánh mắt của hắn hướng về một lão giả phía sau, thấp giọng nói: “Trước tiên mang vị công tử này tới vườn thuốc.”

“Vâng!” Lão giả kia gật đầu, bước nhanh tới trước mặt Sở Hành Vân, khom người nói: “Công tử, xin mời theo ta.”

“Làm phiền.” Sở Hành Vân lên tiếng nói tạ ơn, lập tức theo lão giả đi tới vườn thuốc, về phần Tiểu Hồn đã sớm gấp không chờ được vọt xuống, tốc độ cực nhanh, khiến Sở Hành Vân cũng phải chậc lưỡi.

“Công tử, chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm, mong rằng ngươi không để ở trong lòng.” Lão giả mang Sở Hành Vân đi vào vườn thuốc, giọng nói mang theo vài phần áy náy.

“Không có gì.” Sở Hành Vân lắc đầu, có chút tò mò hỏi: “Từ thái độ vừa rồi của các ngươi mà phán đoán, tựa hồ thanh danh Liễu gia ở Tinh Thần Cổ Tông cũng không tốt, còn Liễu An kia là người nào?”

“Công tử đến từ thế lực khác?” Lão giả kinh ngạc.

Sở Hành Vân gật đầu, cũng không có nói tỉ mỉ.

Thấy vậy, lão giả lại không dám chậm trễ, chậm rãi nói rằng: “Trong năm đại gia tộc Liễu gia có thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng hành vi tác phong lại để cho người khác khinh thường, chỉ cần là có lợi cho gia tộc, bọn họ đều có thể không chút do dự chấp hành, dù cho đả thương người vô tội cũng mặc kệ, hai chữ thanh danh này Liễu gia từ lâu đã không cần.”

Sở Hành Vân nghe xong thấy tim lạnh giá, mười tám năm trước, Liễu gia vì tư lợi của họ mà gả Liễu Mộng Yên cho con của tông chủ Tinh Thần Cổ Tông, sau khi việc không thành lại muốn đem Liễu Mộng Yên gả cho con Phạm Vô Kiếp.

Chuyện như vậy xảy ra, nguyên lai cũng không phải ngẫu nhiên, Liễu gia từ trước đến nay đều độc hành bá đạo như vậy!

“Về phần Liễu An, là một gã ăn chơi trác táng, hắn ở Liễu gia có địa vị cực cao, bình thường làm ra một vài chuyện thương thiên hại lý, nhưng ngại quyền thế trong tay hắn nên không ai dám nói, không ai dám phản đối, mấy ngày trước, Tô Hạ tiểu thư không chịu được hành vi của Liễu An, âm thầm mắng nhỏ một tiếng, nào ngờ bị Liễu An nghe được, liền tuyên bố muốn trừng phạt nghiêm khắc tiểu thư.”

Lão giả thở dài, tiếp tục nói: “Vì tránh né khiển trách, tiểu thư suốt đêm trở về Phi Dương thành, nhưng Liễu An vẫn không muốn buông tha, đêm qua, hắn truyền tin tới Phi Dương thành, bảo là muốn phái người truy nã tiểu thư...”

Nghe đến đó, ánh mắt Sở Hành Vân hơi co lại, Liễu An này, hành sự rất bá đạo, chỉ bởi vì một câu chửi nhỏ lại muốn trừng phạt nghiêm khắc người khác, thậm chí còn phái người truy nã.

Răng rắc răng rắc...

Ngay lúc hai người nói chuyện, từng đạo âm thanh thanh thúy truyền đến.

Sở Hành Vân nhìn lại nơi phát ra âm thanh, đã thấy Tiểu Hồn nằm trên mặt đất, đang từng ngụm từng ngụm gặm một linh quả trong suốt, trong một cái nháy mắt, ở chung quanh thân thể của nó đã xếp không ít cặn bã.

“Tiểu gia hỏa này...” Sở Hành Vân nhất thời không biết nói gì.

Lão giả kia ngược lại cũng không thèm để ý, cười nói: “Linh quả này tên là Tinh Ngọc quả, trong phương viên mấy trăm dặm chỉ có Tô gia chúng ta nuôi được, quả này linh tài cấp ba, một quả giá trị 500 linh thạch.”

“Trong vườn thuốc này tổng cộng có bao nhiêu Tinh Ngọc quả?” Sở Hành Vân hỏi lão giả.

“Đại khái trăm quả.” Lão giả trả lời ngay, lời mới vừa nói ra, Sở Hành Vân tức thì đưa ra một cái nhẫn trữ vật, nói: “Nơi này có sáu vạn linh thạch, cũng đủ mua hết thảy Tinh Ngọc quả đi?”

Lão giả ngẩn người, hắn không nghĩ tới Sở Hành Vân sảng khoái như vậy, vì một con linh sủng, cư nhiên trực tiếp xuất ra sáu vạn linh thạch, tài lực như vậy quả thật kinh người.

“Thiếu sao?” Thấy lão giả trầm mặc, Sở Hành Vân mở miệng.

“Đủ, vậy là đủ rồi.” Lão giả vội vàng tiếp nhận nhẫn trữ vật, nhìn lướt qua sau đó lập tức xuất ra công cụ hái quả, bắt đầu hái xuống Tinh Ngọc quả.

Chỉ là, đang lúc hắn ngắt quả, Tiểu Hồn cũng hăng hái ăn uống, người ta ngắt nhẹ nhàng, nó thì ngụm lớn nuốt lấy, dáng dấp như lang như sói, làm Sở Hành Vân có chút trợn mắt há hốc mồm.

“Hả?”

Lúc này, Sở Hành Vân ánh mắt ngưng tụ, lập tức nhìn lên khoảng không bên trên.

Hưu!

Một đạo tiếng rít vang lên, trong hư không, một gã trung niên áo xám từ đằng xa chạy tới, khuôn mặt của hắn cương nghị, lộ ra khí tức lợi hại, lưng đeo trường thương đen kịt, thân thể phát ra uy áp bá đạo, áp bách đám người Tô gia.

Người này tu vi đạt đến Thiên Linh tam trọng, uy áp mạnh mẽ, lộ ra lãnh ý đáng sợ, làm người Tô gia sắc mặt tái nhợt, ngay cả Tô Thần cũng có chút khó mà thừa nhận, thân thể không ngừng run rẩy.

“Xem ra người này đến từ Liễu gia.” Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng, người này vừa xuất hiện đã lấy uy thế áp bách người khác, thủ đoạn bá đạo như vậy, hơn phân nửa là người Liễu An phái tới.

Trung niên áo xám ánh mắt đảo qua, cuối cùng rơi vào trên người Tô Hạ, giọng nói lạnh như băng nói: “Đi theo ta.”

Câu nói mang theo cảm giác bá đạo không cho cãi lời, tên này hoàn toàn không nhìn Tô Thần, cũng căn bản không thèm đem Tô gia để vào mắt, cử chỉ cuồng vọng.

“Tại hạ Tô Thần, là...” Tô Thần biết mình cũng không phải đối thủ trung niên áo xám, hai tay ôm quyền, chuẩn bị hảo hảo đàm phán với người này một phen, tìm cơ hội hóa giải tai họa.

Nhưng ngay lúc hắn mở miệng, một cỗ thương mang kinh khủng bén nhọn nở rộ, bao phủ khắp hư không, trường thương sau lưng trung niên áo xám phát ra âm thanh ù ù xé gió, dù chưa xuất thủ đã tản mát ra sát ý.

“Ngươi dám cãi lại mệnh lệnh của Liễu An thiếu gia?” Trung niên áo xám khuôn mặt vô tình, lời ra khỏi miệng, khí tức trường thương đen kịt càng ngày càng thịnh, áp bách Tô Thần đến mức khó có thể nhúc nhích.

“Đừng động thủ, ta nguyện ý đi theo ngươi.” Lúc này, Tô Thần bên cạnh Tô Hạ đứng dậy.

Tô Thần mặt lộ vẻ thống khổ, gắt gao nắm lấy Tô Hạ, lắc đầu nói: “Hạ nhi, ngươi nếu đi, sợ rằng...”

“Cha, ta phải đi, xin thứ cho nữ nhi bất hiếu.” Tô Hạ vẻ mặt tuyệt vọng, nàng biết rõ tính tình Liễu An, nếu nàng không gánh chịu việc này, toàn bộ Tô gia có thể bởi vậy mà diệt vong.

“Còn có chút tự hiểu lấy mình.” Trung niên áo xám lạnh lùng cười, bàn tay hắn huy động, thương mang trên đỉnh đầu càng thêm mãnh liệt, đánh bay Tô Thần ra xa, đồng thời, cũng bao vây lấy Tô Hạ, mang nàng ly khai Tô gia.

Một màn này đều thu ở trong mắt Sở Hành Vân, nhưng trên mặt hắn cũng không có biểu lộ gì.

Thế giới này vốn thực lực vi tôn, từ trước đến nay kẻ yếu chỉ làm mồi cho kẻ mạnh.

Nếu như thực lực Tô gia đủ mạnh, đối mặt với cử chỉ bá đọa của Liễu An tự nhiên sẽ không sợ hãi, thế nhưng, Tô gia xa xa không bằng Liễu gia, cũng chỉ có thể nhẫn nại.

Việc như vậy trên đời nhiều lắm, đây chính là lý do, hết thảy võ giả đều muốn leo lên đỉnh võ đạo, trở thành tuyệt thế cường giả oai phong một cõi.

Chỉ có thực lực cường đại mới có thể tự bảo vệ mình, mới có thể không chịu bất công.

Ê a!

Ngắn ngủi chỉ chốc lát, Tiểu Hồn đã nuốt chửng gần trăm Tinh Ngọc quả, nó nhảy lên vai Sở Hành Vân, móng vuốt nhỏ vẫn không ngừng huơ huơ, tựa hồ có chút chưa thỏa mãn.

“Ở đây đã không còn Tinh Ngọc quả, đợi tới Không Tinh thành ta sẽ mua cho ngươi.” Sở Hành Vân vuốt ve bộ lông mềm mại của Tiểu Hồn, không biết có phải ảo giác không, hắn cư nhiên cảm giác khí tức trên người Tiểu Hồn hơi có chút mạnh lên.

Sau khi nghe xong, Tiểu Hồn cực kỳ nhân tính hóa bĩu môi, móng vuốt nhỏ vươn lên, chỉ vào phương hướng Tô Hạ ly khai đã xa, đầu tiên là giơ giơ, sau đó lại chỉ chỉ cặn bã của Tinh Ngọc quả trên đất, thần sắc hơi lộ ra gấp gáp.

“Ngươi nói trên người Tô Hạ còn có Tinh Ngọc quả, ngươi muốn ta đuổi theo?” Sở Hành Vân hỏi, Tiểu Hồn lập tức gật đầu, móng vuốt vung vẩy nhanh hơn, thậm chí còn không ngừng nhảy nhót trên đất.

Sở Hành Vân lập tức ôm lấy Tiểu Hồn, trừng mắt nhìn, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Tiểu gia hỏa này, ngươi thật đúng là không an phận, bất quá nếu vừa lúc tiện đường, ta sẽ chiều ngươi một lần.”

Đang nói chuyện, thân hình hắn lóe lên, biến mất ngay tại chỗ.

VạnVạn






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch