Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 575: Hắn là Lạc Vân

Chương 573: Hắn là Lạc Vân

Ba chữ Cửu Hàn cung này đã bị Sở Hành Vân chôn giấu sâu trong nội tâm.

Hai năm trước, Thủy Lưu Hương bị Lâm Băng Ly bắt đi, bị ép đi tới Cửu Hàn cung, một màn kia mạc mặc dù đã qua đi, nhưng vẫn là ký ức rõ ràng trong nội tâm Sở Hành Vân, một chút cũng chưa từng quên lãng.

Mỗi khi Sở Hành Vân tu luyện, hắn đều nhớ tới khuôn mặt thanh tú của Thủy Lưu Hương, cùng với thần thái bất đắc dĩ lúc rời đi, lửa giận bùng cháy làm hắn không sợ hết thảy khó khăn gian khổ.

Hiện tại, hắn đã đột phát Thiên Linh cảnh, chiếm được nhiều trân bảo, âm thầm bồi dưỡng thế lực, cũng từ từ có chút khởi sắc, không còn là thiếu chủ Sở gia mặc cho người khác chà đạp năm đó.

Tương lai không lâu, hắn sẽ tới thẳng Cửu Hàn cung, cứu Thủy Lưu Hương trở về!

Một luồng suy nghĩ dị dạng nổi lên trong lòng, khiến cho khí tức Sở Hành Vân sóng gió nổi lên, nhưng rất nhanh, hắn đè tâm tình xuống, rất nhanh đã khôi phục dáng vẻ nguyên bản, không để bất luận kẻ nào phát hiện điều bất thường.

“Dạ Thiên Hàn, vì sao ngươi không trả lời?” La Sâm cũng từ lầu các đi ra, hắn đứng ở bên cạnh Lâm Tịnh Hiên, ánh mắt lại chăm chú nhìn Sở Hành Vân, trên người chiến ý lưu chuyển, rất lâu cũng không tiêu tán.

Ở Đại La Kim môn, La Sâm có uy danh cực thịnh.

Người này tinh thông Khí Lực thuật, sức mạnh cơ bắp cực kỳ kinh người, giỏi dùng trọng đao, theo đuổi kiểu tấn công dốc hết sức phá vạn pháp, phong cách bá đạo, vì vậy mọi người gọi là Huyết Phách đao.

Ngoài ra, La Sâm còn là một gã cuồng chiến đấu, cực kỳ hiếu chiến.

Sau hai trận chiến vửa rồi, La Sâm đã tràn đầy hứng thú với Sở Hành Vân, chỉ cần một cỗ chiến ý bùng nổ ở đây, là có thể cảm nhận được hắn muốn đánh với Sở Hành Vân một trận thật thống khoái.

Dạ Thiên Hàn thấy hai người như vậy, cuối cùng lộ ra một nụ cười âm lãnh, bước tiến nhẹ nhàng, trên người tràn ra khí tức, không có vẻ dưới La Sâm cùng Lâm Tịnh Hiên chút nào, mấy luồng khí tức đụng vào nhau, trực tiếp nổi lên một luồng kình phong cuồn cuộn, làm không ít người ngạc nhiên.

Nữ nhân này, thực lực thật mạnh mẽ!

Chỉ thấy Dạ Thiên Hàn đi tới bên cạnh Sở Hành Vân, con ngươi lạnh lùng nhìn xung quanh, đạm mạc nói: “Đã sớm nghe nói Lạc Vân kiếm chủ dung mạo tuấn dật như yêu nghiệt, khiến cả nữ tử cũng phải mặc cảm, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền.”

Lạc Vân kiếm chủ!

Bốn chữ này vừa ra khỏi miệng, La Sâm cùng Lâm Tịnh Hiên ánh mắt ngưng tụ, ở phía sau hai người, hết thảy cao thủ thanh niên trên đình đài cũng sửng sốt một chút, trong miệng không tự chủ nỉ non tên này.

Ánh mắt Liễu Thi Vận cũng lộ vẻ kinh dị, chợt nói: “Hắn là Lạc Vân?”

Người tham gia Lục Tông đại bỉ, đều là thiên tài yêu nghiệt của sáu đại tông môn, mặc dù ở trong cả Bắc Hoang vực, thanh danh cũng là như sấm bên tai, được vô số người biết đến, sùng bái.

Tên Lạc Vân, ở mười tám hoàng triều càng nổi tiếng, có thể nói là không người chẳng biết không người không nghe, nhưng thời gian quật khởi của Sở Hành Vân quá ngắn, chỉ có hai năm mà thôi, mặc dù nổi tiếng ở Vạn Kiếm các, nhưng năm đại tông môn còn lại cũng không có nhiều thông tin, chỉ biết Vạn Kiếm các xuất hiệnt một gã tuyệt thế thiên tài.

Đây chính là lý do, Sở Hành Vân xuất hiện đã lâu nhưng đám người Liễu Thi Vận cùng La Sâm cũng không có nhận ra Sở Hành Vân.

“Là đại sự mười năm một lần ở Bắc Hoang, Lục Tông đại bỉ có ý nghĩa phi phàm, quyết định bài danh mạnh yếu của sáu đại tông môn, xét thấy điểm này, phàm là thiên tài yêu nghiệt tham gia Lục Tông đại bỉ, đều được bảo hộ rất chu toàn.” Dạ Thiên Hàn nhìn Sở Hành Vân từ trên xuống dưới, hàn khí trên người đánh tới, nhưng Sở Hành Vân lại không thèm để ý chút nào, giống như không hề hay biết, điều này làm cho Dạ Thiên Hàn kinh ngạc.

Bất quá, nàng cũng không quá để ý nhiều, tiếp tục nói: “Trước khi Lục Tông đại bỉ bắt đầu, thiên tài tham dự được hưởng đặc quyền, mặc kệ là phạm tội gì, đều có thể bảo toàn tính mệnh, mặc dù muốn khiển trách cũng phải đợi đại bỉ kết thúc, đây là thứ nhất.”

“Thứ hai, trước khi đại bỉ bắt đầu , thiên tài dự thi không được tranh đấu, cho dù là huyết hải thâm cừu, cũng không được động thủ, nếu làm trái sẽ bị nhốt lại một chỗ, thẳng đến khi Lục Tông đại bỉ chính thức bắt đầu.”

“Tuy nói Lạc Vân kiếm chủ cũng không thể hiện thân phận của mình, nhưng ngươi nếu thật sự xuất thủ sẽ bị coi như trái với quy tắc, mặc dù xử lý nhẹ tay, cũng không tránh được bị chỉnh một trận đi?” Trong mắt Dạ Thiên Hàn lóe ra ánh sáng kì dị, giọng nói khiến cho hai tròng mắt Lâm Tịnh Hiên lạnh lùng trừng mắt Sở Hành Vân, cỗ sát ý trên người càng tăng lên.

“Ta ngược lại xem thường ngươi, thiếu chút bị lọt vào âm mưu!” Lâm Tịnh Hiên giận dữ cười lạnh, vung tay lên, khí tức quanh thân thu liễm lại, hiện tại hắn đã biết thân phận của Sở Hành Vân, trận chiến này tự nhiên cũng liền kết thúc.

“Nhưng chuyện ngày hôm nay ta cũng khắc sâu vào trong đầu, trong Lục Tông đại bỉ ta phải giết ngươi, ngươi tốt nhất hưởng thụ mấy ngày cuối cùng của sinh mệnh đi.” Lâm Tịnh Hiên trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, thân hình di động, chớp mắt đã rời khỏi.

Ở phía sau, La Sâm cũng đồng dạng nhìn chằm chằm Sở Hành Vân.

Hắn và Sở Hành Vân cũng không có ân oán, nhưng chiến ý lại trở nên càng ngày càng đậm đặc, mở miệng nói: “Ta nghe nói thiên phú của ngươi tuyệt đối không kém Bách Lý Cuồng Sinh, còn từng một kiếm bức lui cường giả Âm Dương cảnh, trong Lục Tông đại bỉ ta rất chờ mong một trận đánh cùng ngươi.”

Sau khi nói xong, La Sâm chân đạp mặt đất, khí tức kinh khủng dâng lên, khiến cho cả tòa lôi đài lay động, huyết ảnh lóe lên, tới khi tiêu tán đoàn người cũng không còn thấy thân hình La Sâm.

Sau khi hai người này rời đi, không gian lúc này mới trở nên hòa hoãn hơn nhiều, từng tiếng nghị luận truyền ra, tất cả mọi người đưa mắt nhìn lên người Sở Hành Vân, càng thảo luận trong con ngươi càng lóe lên những tia sáng kỳ dị.

“Thảo nào người này tới Không Tinh thành,còn dám bá đạo như vậy, nguyên lai hắn là Lạc Vân kiếm chủ của Vạn Kiếm các.”

“Theo như quy củ Lục Tông đại bỉ, Lạc Vân là thiên tài tham dự đến từ Vạn Kiếm các, được hưởng thụ nhiều loại đặc quyền, sở dĩ trước đó hắn nói những lời như vậy, toàn bộ không phải là nói đùa, Liễu An tuy có địa vị cao, nhưng so với hắn lại xa xa không đủ.”

“Một là thiếu chủ gia tộc, một là thiên tài vạn người đều phải dõi theo, địa vị cao thấp của hai người còn cần so sánh à?”

Đoàn người mặc dù chưa thấy qua Sở Hành Vân, nhưng đối với sự tích trước đây của Sở Hành Vân đã từng nghe được, hôm nay nhìn tận mắt, bọn họ đều bị lời nói thủ đoạn của Sở Hành Vân thuyết phục.

Đồng thời, đoàn người cũng rốt cuộc minh bạch Sở Hành Vân cũng chẳng hề nói lời ngông cuồng chút nào, hôm nay, kể cả là môn chủ Đại La Kim môn tự mình đến, cũng xác thực không có tư cách làm gì hắn!

“Hắn cư nhiên đến từ Vạn Kiếm các, hơn nữa, địa vị còn cao như thế...” Tô Hạ nhìn Sở Hành Vân phía trước, tâm tư lập tức trở nên hỗn loạn.

Ở trong ấn tượng của nàng, phàm là thiên tài yêu nghiệt tham gia Lục Tông đại bỉ, đều là nhân vật chí cao vô thượng, nàng cùng họ có chênh lệch vô cùng, hết cả đời cũng không thể tiếp xúc được.

Không thể ngờ được, từ Phi Dương thành đến Không Tinh thành, người vẫn theo nàng, đồng thời âm thầm bảo vệ nàng, lại là Lạc Vân kiếm chủ đại danh đỉnh đỉnh đỉnh.

Một loại cảm giác này quá mộng ảo, khiến cho trái tim Tô Hạ nhảy lên kịch liệt, hai gò má tinh tế mềm mịn hiện lên hai vệt ửng đỏ, như mật đào thành thục ướt át, mê người không gì sánh được.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch