Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 576: Mỹ nhân âm hiểm

Chương 574: Mỹ nhân âm hiểm

Nghe chung quanh cảm thán, trên mặt của Sở Hành Vân cũng không có biến hóa nào.

Hắn thu hồi Hư Hồn quả, bàn tay vung khẽ, Tiểu Hồn lập tức từ trong ngực nhảy ra, như ảo ảnh nhảy lên trên đôi tay Sở Hành Vân, hai cái mắt đen lúng liếng đảo qua đảo lại, tựa hồ đang rất khao khát đồ ăn.

Thấy thế, Sở Hành Vân vuốt vuốt bộ lông mềm mại của Tiểu Hồn, trên mặt xuất hiện một nụ cười nhạt, chân nhấc lên, chuẩn bị cứ như vậy rời đi.

“Lạc Vân Kiếm Chủ xin dừng bước.”

Một giọng nói vang lên bên tai, chỉ thấy Dạ Thiên Hàn nhẹ nhàng bước tới, đứng ở trước mặt Sở Hành Vân, thần sắc trên mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng khóe miệng nở nụ cười khẽ, ngưng giọng nói: “Ta vừa rồi giúp Lạc Vân Kiếm Chủ giải quyết tình thế nguy hiểm, chẳng lẽ, Lạc Vân Kiếm Chủ không có lời gì muốn nói với ta sao?”

Vừa nói, Dạ Thiên Hàn nhìn thẳng Sở Hành Vân, chân mày của nàng cực đẹp, nhưng giấu giếm một vòng dị quang, làm người không thể đoán được trong tâm của nàng suy nghĩ gì, càng thần bí khó lường.

CHÍU... U... U! Một tiếng!

Thời khắc này, một vòng kiếm quang cực hạn đột nhiên nở rộ, in vào trong tròng mắt của Dạ Thiên Hàn, ngay lập tức đã lao đến trước người của nàng.

Dạ Thiên Hàn kinh hãi, thân hình lập tức lui về sau, bàn tay mềm mại không xương đánh ra, trong nháy mắt tiếp xúc kiếm quang lập tức đóng băng nó lại, một vòng nộ khí nổi lên trên khuôn mặt tuyệt mỹ, lạnh lùng nói: “Ngươi muốn lấy oán báo ân?”

Đám người cũng bị màn này dọa nhảy lên, không ít người đều dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, vừa rồi sự xuất hiện của Dạ Thiên Hàn đích xác giúp Sở Hành Vân giải quyết tình thế nguy hiểm, tránh cho một trận khổ chiến, giờ phút này, Sở Hành Vân lại đánh lén Dạ Thiên Hàn, cách làm như vậy, thật là lấy oán báo ân.

“Diễn kịch rất giỏi đó nhỉ?” Sở Hành Vân nhìn Dạ Thiên Hàn hồi lâu, chậm rãi nói chuyện.

Dạ Thiên Hàn sững sờ, sâu trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, trong miệng lại nói: “Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.”

Liễu Thi Vận đứng ở sau hai người, nàng nghe được lời nói của Sở Hành Vân, trong đôi mắt đẹp dịu dàng lập tức tuôn ra một đạo tinh mang lợi hại, tựa hồ đã hiểu được chuyện gì.

“Ngươi không cần giả bộ nữa.” Sở Hành Vân lại lần nữa mở miệng, lạnh nhạt quét mắt nhìn Dạ Thiên Hàn, nói: “Cử động vừa rồi của ngươi cũng không phải là muốn giúp ta hóa giải tình thế nguy hiểm, trái lại, ngươi muốn hãm hại ta, để cho ta cùng Lâm Tịnh Hiên triệt để đối lập, thậm chí câu dẫn ra sát ý của Lâm Tịnh Hiên, để cho hắn quyết giết chết ta.”

“Chỉ cần ta cùng Lâm Tịnh Hiên kết thù, tại Lục Tông Đại Bỉ hắn chắc chắn sẽ truy sát ta khắp nơi , mà ngươi lại không phí nhiều sức giảm bớt mấy đối thủ, điều này đối với Cửu Hàn Cung mà nói, chính là trăm lợi mà không có một hại, càng có cơ hội chiến thắng Lục Tông Đại Bỉ, ta nói những thứ này, không sai chứ?”

Nói xong, mọi người đều cả kinh!

Sau khi Sở Hành Vân giải thích như vậy, đám người lúc này mới ý thức được, từ khi Dạ Thiên Hàn nói ra mấy lời kia, thái độ của Lâm Tịnh Hiên đối với Sở Hành Vân, trở nên càng thêm âm lệ, mà chiến ý dày đặc của La Sâm cũng càng thêm hùng hậu.

Tuy nói bổn ý bất đồng, nhưng chỉ cần Lục Tông Đại Bỉ bắt đầu, hai người này chắc chắn sẽ không mặc kệ buông tha Sở Hành Vân, tất có một trận chiến.

Hơn nữa, ở trong vô hình, Sở Hành Vân cũng đã thành một tiểu nhân khoe khoang thủ đoạn, dưới hình tượng như vậy, rất dễ dàng lọt vào châm ngòi thổi gió của kẻ khác, đưa tới những tranh chấp không cần thiết.

Sở Hành Vân nửa cười nửa không nhìn Dạ Thiên Hàn, lắc đầu nói: “Ngươi suy cho cùng vẫn còn quá trẻ, dám chơi thủ đoạn trước mặt ta, chẳng qua là tự rước lấy nhục mà thôi.”

“Ngươi...” Bị Sở Hành Vân vạch trần tất cả âm mưu, Dạ Thiên Hàn đã có chút tức giận, bây giờ nghe những lời này của Sở Hành Vân, càng phẫn nộ từ sâu trong lòng, khuôn mặt tuyệt mỹ lập tức trở nên có chút dữ tợn.

Bất quá, Dạ Thiên Hàn rất nhanh đã bình phục tâm tình, nàng cười lạnh nói với Sở Hành Vân: “Xem ra, ta vẫn còn coi thường ngươi, nhưng, cho dù ngươi có vạch trần ta lại như thế nào, ân oán của ngươi cùng Lâm Tịnh Hiên đã tồn tại, mục đích của ta cũng đã đạt đến, tất cả hành động của ngươi không có nửa điểm ý nghĩa.”

“Có ý nghĩa hay không còn chưa tới phiên ngươi đánh giá.” Sở Hành Vân mỉa mai một tiếng, làm cho Dạ Thiên Hàn lại lần nữa lộ ra vẻ giận dữ, đồng thời, nàng cũng oán hận ngậm miệng lại, Sở Hành Vân dùng ngôn từ quá sắc bén, nàng căn bản không chiếm được tiện nghi.

Giữa không khí giương cung bạt kiếm, Liễu Thi Vận chậm rãi tiến lên, thanh âm hòa nhã nói: “Hai vị đều là khách quý đường xa tới đây, nếu không ghét bỏ, đêm nay hãy ở lại Liễu gia ta, mấy ngày nữa, chúng ta cùng nhau đi chung.”

“Vậy làm phiền Liễu tiểu thư rồi.” Nghe lời nói này, nộ khí trên mặt Dạ Thiên Hàn tản đi, thần sắc trở về bình tĩnh, thái độ chuyển đổi nhanh hơn lật sách, để đoàn người âm thầm líu lưỡi.

“Nàng ta không chỉ có khí tức âm lãnh, hơn nữa nội tâm cũng độc như rắn rết, tuyệt đối không nên tới gần, bằng không mà nói, chỉ sợ chết thế nào cũng không biết!” Mọi người đang thầm nghĩ trong lòng, nhao nhao nhìn chỗ khác, không còn dám nhìn Dạ Thiên Hàn nữa.

Liễu Thi Vận cũng khẽ nhíu mày, trên mặt lại chuyển sang tươi cười, nói: “Gặp được chính là khách, như thế nào lại là làm phiền, ngoại trừ Dạ cô nương ra, còn có những người khác không?”

Mỗi một tông môn đều phái ra hai đệ tử dự thi, hiện tại Dạ Thiên Hàn xuất hiện, người còn lại không biết ở nơi nào.

“Đương nhiên, sư muội của ta cũng tới.” Dạ Thiên Hàn nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt nhìn lên một chỗ trên cao, khẽ gọi: “Sư muội!”

Tiếng nói này vừa bật thốt lên, hàn ý vốn tràn ngập trong thiên địa càng thêm rét thấu xương, những bông tuyết rơi xuống rõ ràng xen lẫn một chút băng tinh thật nhỏ, cái hàn ý lành lạnh kia làm cho Sở Hành Vân cũng không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ “Hàn khí thật quỷ dị!”

Đúng như tên của nó, Cửu Hàn Cung, đệ tử đều tu luyện Băng Hàn chi pháp.

Hàn khí càng mạnh mẽ, liền đại biểu thực lực của người nọ càng cao thâm, một luồng hơi lạnh mới xuất hiện, liền làm Sở Hành Vân phải âm thầm vận chuyển linh lực để chống đỡ, có thể thấy người này thực lực mạnh mẽ vô cùng.

Hô!

Gió lạnh cuồn cuộn đảo qua, cuốn lên tuyết sương đầy trời.

Trong hư không, có một đạo thân ảnh khổng lồ lướt đến, bay xuyên bầu trời đầy tuyết, phát ra tiếng xé gió chói tai.

Đây là một con Tuyết Dực Ngân Điêu, chính là là linh thú phi hành vô cùng hiếm thấy , có thể ngày đi mấy vạn dặm.

Tại trên lưng con Ngân Điêu có một tòa nhà gỗ, hàn ý lành lạnh chính là xông ra từ bên trong tòa nhà gỗ này, mà nhà gỗ không ngừng tới gần, hàn ý lại càng mạnh hơn, tựa hồ có thể thấm vào nội tạng xương cốt, muốn ngăn cũng khó mà ngăn được.

Đám người lại bắt đầu thảo luận, đối với người này rất tò mò, thiên tài dự thi số hai của Cửu Hàn Cung, đến cùng là thần thánh phương nào?

“Sư muội, còn không xuất hiện sao?” Dạ Thiên Hàn lại thúc giục một tiếng.

Thời khắc này, dưới sương lạnh bao trùm trong nhà gỗ, một bàn tay trắng nõn mềm mại duỗi ra, chậm rãi nhấc lên màn che nhà gỗ, sau đó, một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Một thiếu nữ rất đẹp, khoảng mười tám tuổi, khí chất linh hoạt kỳ ảo, đôi mắt như bảo thạch sáng chói, nhưng hơi có vẻ hơi đờ đẫn, tựa hồ có tâm sự vậy.

Ánh mắt của Sở Hành Vân cũng nhìn sang, khi thấy khuôn mặt này thân thể của hắn đột nhiên run lên, toàn bộ người đều cứng ngắc...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch