Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 577: Gặp lại

Chương 575: Gặp lại

“Lưu Hương...”

Sở Hành Vân nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, đôi mắt đờ ra, trong miệng run rẩy nỉ non hai chữ.

Cô gái này, lại là Thủy Lưu Hương!

Một người làm hắn tưởng niệm hai năm, mỗi ngày khó có thể quên lãng!

Trong khoảnh khắc đó, tâm tư chôn sâu dưới đáy lòng Sở Hành Vân ầm ầm bừng lên như bão lũ, trái tim rung động, con ngươi co rút lại, bên trong viền mắt thậm chí còn bóng lên ẩm ướt mờ mờ.

Từ xưa nói, nam nhi không có nước mắt, nhưng, đây chẳng qua là chưa chạm vào chỗ thương tâm!

Với Sở Hành Vân mà nói, Thủy Lưu Hương là nghịch lân của hắn.

Vì võ đạo, Sở Hành Vân có thể lật tung trời đất, đạp bể hàng vạn hàng nghìn hư không, đẫm máu trải đầy ba ngàn dặm.

Vì thân tình, Sở Hành Vân có thể ngủ đông hơn mười năm, ở trong lòng tính tính toán toán, giết vạn người không nháy mắt.

Nhưng vì Thủy Lưu Hương, Sở Hành Vân có thể dỡ sát ý xuống, buông bỏ âm lãnh, như một người bình thường thường mang nàng du sơn ngoạn thủy, sống những ngày nhàn hạ bình thản.

Trong hai năm qua, Sở Hành Vân lúc nào cũng nhung nhớ Thủy Lưu Hương, thậm chí ở trong lòng còn tưởng tượng, sau này làm cách nào gặp lại, không biết bộ dạng nàng lúc đó có thay đổi gì không.

Hàng vạn hàng nghìn tâm tư quanh quẩn trong lòng, mà khi Thủy Lưu Hương đi ra, Sở Hành Vân cảm thấy đầu trống rỗng, hắn chẳng bao giờ nghĩ tới, hai người gặp lại nhanh như vậy, đột nhiên như vậy.

Thậm chí, trong con ngươi Sở Hành Vân xuất hiện ba động cường liệt, hận không thể lập tức tiến tới chỗ Thủy Lưu Hương!

“Vị này là tiểu sư muội của ta, tên là Thủy Lưu Hương.” Lời nói Dạ Thiên Hàn vang lên, khiến cho Sở Hành Vân từ trạng thái thất thần phải hoàn hồn, tâm thần cả kinh, lập tức đem hết thảy niệm tưởng đều thu liễm vào trong tâm.

Tuy nói hiện tại hắn đã thay hình đổi dạng, hóa thân làm Lạc Vân kiếm chủ Vạn Kiếm các, nhưng vì bảo mật..., hắn không thể phớt lờ, phải từng bước cẩn thận.

Liễu Thi Vận ánh mắt đảo qua Thủy Lưu Hương, khẽ gật đầu, mở miệng nói: “Thủy cô nương tuổi còn rất trẻ mà tu vi đã đạt đến Thiên Linh tứ trọng cảnh, thực sự khiến người khác khâm phục.”

“Khen trật rồi.” Thủy Lưu Hương đáp lại nói, trên mặt cũng không nửa phần biểu tình, dù đang nói chuyện nhưng ngay cả ánh mắt cũng không có một tia ba động, giống như người máy vậy, không hề cảm thấy sức sống linh động.

Thấy thế, trái tim Sở Hành Vân rung lên, từ lúc bắt đầu hắn đã cảm thấy Thủy Lưu Hương có chút cổ quái, nhất cử nhất động đều có vẻ khô khan cứng ngắc, so với trước đây khác biệt vô cùng.

Liễu Thi Vận cũng cảm thấy cổ quái, đang chú ý nhiều hơn thì Dạ Thiên Hàn đã mở miệng, âm thanh tùy ý nói: “Lưu Hương sư muội của ta tính tình hơi quái gở, ngày thường cũng trầm mặc ít nói, xin Liễu tiểu thư chớ để tâm.”

“Không sao.” Liễu Thi Vận khoát tay áo, quét mắt liếc chung quanh, nói: “Quần Anh hội cũng đã đến lúc kết thúc, ta sẽ thông báo gia tộc chuẩn bị yến hội, để làm tiệc cho chư vị tẩy trần.”

“Làm phiền.” Dạ Thiên Hàn khom người tạ ơn, cước bộ hướng về phía trước, đi theo phương hướng Liễu gia.

Ở sau lưng của nàng, Thủy Lưu Hương chăm chú đi theo, trước sau như một không có nói gì, khí chất càng giống như một tòa băng sơn, quái gở trầm mặc, từ chối người khác từ ngoài ngàn dặm.

Sở Hành Vân nhìn Thủy Lưu Hương rời đi, biểu hiện trên mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng từ lâu nhấc lên cơn sóng gió động trời.

“Ngắn ngủi hai năm, tu vi Lưu Hương đã đạt tới Thiên Linh tứ trọng, tốc độ tăng lên cỡ này tuyệt đối không tầm thường, chẳng lẽ Cửu Hàn cung đã kích hoạt được Cửu Hàn tuyệt mạch trong cơ thể nàng?” Sở Hành Vân trong tâm dâng lên hàn ý lạnh giá, trong đầu cấp tốc suy nghĩ.

Cửu Hàn tuyệt mạch không phải chuyện đùa, ẩn chứa lực lượng kinh khủng, cho dù là thời kỳ toàn thịnh thì Sở Hành Vân cũng phải kính nhi viễn chi.

(kính nhi viễn chi: hiểu nôm na là kính sợ từ xa)

Năm đó, Cửu Hàn cung mạnh mẽ đoạt lấy Thủy Lưu Hương, hình như vì nhìn trúng lực lượng của Cửu Hàn tuyệt mạch, về phần Cửu Hàn cung cuối cùng có đạt được ý muốn hay không, Sở Hành Vân chẳng thể rõ ràng rồi.

Hiện tại Thủy Lưu Hương đột nhiên xuất hiện, lấy thân phận đệ tử Cửu Hàn cung tham gia Lục Tông đại bỉ sắp diễn ra, đồng thời từ thần thái của nàng mà phán đoán, tựa hồ đã thuận theo Cửu Hàn cung.

Kết quả như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Sở Hành Vân, bất luận trước giờ hắn chưa từng nghĩ chuyện xảy ra theo chiều hướng như vậy!

Tựa hồ cảm thấy Sở Hành Vân đang phiền não, Tiểu Hồn nhảy lên vai Sở Hành Vân, lè lưỡi, khẽ liếm khuôn mặt hắn, thanh âm êm dịu như đang an ủi vậy.

“Yên tâm, ta không sao.” Sở Hành Vân nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu hồn đầu, bàn tay vừa lộn, lấy Hư Hồn quả ra.

Vừa nhìn thấy Hư Hồn quả, trong mắt Tiểu Hồn phát ra tia sáng, không đợi Sở Hành Vân tiếp tục, nó nhảy lên một cái, đoạt lấy Hư Hồn quả, cũng không khách khí, lập tức gặm gặm cắn cắn.

Liễu Thi Vận từ phía sau đã đi tới, chuẩn bị mời Sở Hành Vân làm khách Liễu gia, miệng của nàng mới vừa mở, liền thấy Tiểu Hồn đang gặm ăn Hư Hồn quả, cả người như bị sét đánh, sững sờ đứng đơ tại chỗ.

Lúc này, đám người chung quanh cũng trông lại bên này, dáng dấp đều giống Liễu Thi Vận y đúc, dại ra đứng thẳng, miệng há to thật lớn.

“Lạc Vân kiếm chủ, ngươi...” Tô Hạ hít một hơi khí lạnh, lời nói cũng có chút không lanh lẹ.

Hư Hồn quả này giá trị rất kinh người, tương đương với một món tam văn vương khí, vì vật ấy Sở Hành Vân ở trước mặt mọi người đối nghịch Liễu An, còn nổi giận chém cánh tay phải Vương Đức Xuyên.

Nàng cho rằng, Hư Hồn đối với Sở Hành Vân nhất định có ý nghĩa vô cùng trọng yếu, nếu không thì đâu thể quyết liệt như vậy.

Nào ngờ, vật trân quý thế mà Sở Hành Vân trực tiếp cho Tiểu Hồn ăn, dáng dấp dễ dàng, thái độ tùy ý, trên mặt, càng không có vẻ đau lòng, rất tự nhiên.

“Ngươi đoạt Hư Hồn quả chẳng lẽ chỉ để linh sủng của ngươi ăn no?” Liễu Thi Vận rốt cục mở miệng, nàng đã không còn đoan trang ngày thường, trên mặt có một tia phát điên.

Hư hồn quả giá trị tương đương tam văn vương khí , vậy mà trực tiếp đi nuôi nấng linh sủng, cử động điên cuồng như vậy, cho dù là Liễu gia tài cao thế lớn, cũng vô pháp làm ra.

Thậm chí, đến Tinh Thần Cổ Tông cũng không thể, quá xa xỉ!

“Có chuyện gì sao?” Sở Hành Vân nhún vai, tùy ý hồi đáp, cánh tay duỗi một cái, ôm Tiểu Hồn vào trong lòng, tên tiểu tử này còn đang gặm ăn hồn quả, phát ra âm thanh răng rắc răng rắc.

Chỉ là, cái thanh âm này rơi vào tai mọi người, lại làm vẻ mặt của bọn họ trở nên phức tạp khôn cùng, ánh mắt nhìn về phía Sở Hành Vân cũng đã xen lẫn một tia tâm tình cảm khái.

Vị Lạc Vân kiếm chủ của Vạn Kiếm các này quả nhiên không hề tầm thường, chiến lực vô song, thủ đoạn ùn ùn, ngay cả đối đãi linh sủng, cũng tuyệt nhiên không giống với người khác, thảo nào chỉ mất hai năm đã chiếm được thanh danh hiển hách.

Liễu Thi Vận dùng đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Sở Hành Vân.

Trên khuôn mặt tươi cười lóe lên thần sắc hơi giận dữ, ở trong lòng oán hận nói: “Thà nuôi nấng linh sủng cũng không chịu nhường Hư Hồn quả cho ta, lẽ nào ta đường đường là Liễu Thi Vận còn kém một linh sủng nho nhỏ?”

Nghĩ tới đây, Liễu Thi Vận tức giận đến dậm chân.

Lần đầu tiên, lần đầu tiên nàng thấy một nam tử thần bí khó dò đến mức này, cùng với thiên tài yêu nghiệt nàng từng tiếp xúc trước đây, hoàn toàn bất đồng!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch