Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 578: Một chưởng như vậy

Chương 576: Một chưởng như vậy

Là người chấp chưởng Không Tinh thành, Liễu gia phủ đệ tự nhiên rộng lớn, một tòa lại thêm một tòa cung điện song song, một lầu các lại thêm một lầu các đứng vững, giống như một cái thành nhỏ vậy, lộ ra cảm giác mênh mông to lớn.

Lúc này, trong Liễu gia giăng đèn kết hoa, bóng người chạy ra chạy vào, có vẻ rất náo nhiệt.

Lục tông đại bỉ sắp diễn ra, thiên tài yêu nghiệt các thế lực lớn đều đổ xô lao tới Tinh Thần Cổ tông, trước khi tới nơi, hơn phân nửa sẽ dừng chân ở năm đại chủ thành.

Là chủ nhà, năm đại gia tộc tự nhiên muốn khoản đãi nhiệt liệt, không dám có chút chậm trễ nào.

Liễu gia, trong phòng đón khách.

Ở đây có rất nhiều bàn ghế, trên đó, món ngon đủ màu đã được chuẩn bị sắp xếp, cách xa vài trăm thước cũng có thể ngửi thấy được mùi thơm thức ăn, mà ở trong đại sảnh thì xây một đài cao, từng giai nhân thân mặc váy dài đang nhẹ nhàng khiêu vũ.

Sở Hành Vân cũng đi tới Liễu gia.

Hắn tới Không Tinh thành có mục đích là vì điều tra nơi ở của Liễu Mộng Yên, mà Liễu gia, lại là nơi sinh trưởng của Liễu Mộng Yên, tự nhiên là không thể bỏ qua chuyện tới đây một chuyến.

Được tùy tùng dẫn đường, Sở Hành Vân bước chân vào phòng đón khách.

Mới vừa vào trong, hắn liền thấy một gã nam tử trung niên mặc trường bào màu tím, ngũ quan tuấn dật, cử chỉ thong dong, lúc đang nói chuyện tự nhiên tản mát ra thái độ khiêm tốn, chẳng có vẻ ngạo khí chút nào, rất dễ làm người khác sinh lòng hảo cảm.

Người này chính là gia chủ đương đại của Liễu gia —— Liễu Cổ Khung.

Tình báo liên quan tới Liễu gia Sở Hành Vân từ lâu sai người âm thầm sưu tầm, thế nhưng, phàm là là tin tức liên quan tới Liễu Mộng Yên là không thể tra, nàng phảng phất vốn không tồn tại trên đời này, một chút dấu vết cũng tìm không được.

Xét thấy điểm ấy, Sở Hành Vân mới đích thân đến đây, điều tra trực tiếp thực địa một phen.

“Vị này hẳn là Lạc Vân kiếm chủ đi?” Liễu Cổ Khung thấy được Sở Hành Vân, hắn giơ chén rượu, bước nhanh tới chỗ Sở Hành Vân, ngưng giọng nói: “Từ lâu nghe nói uy danh Lạc Vân kiếm chủ, hôm nay i, quả nhiên là rồng phượng trong cõi người!”

Nói xong, hắn giơ thật cao chén rượu lên, quay sang Sở Hành Vân ra vẻ mời mọc, sau đó ngửa đầu cạn sạch.

Rượu vào cổ họng, một cỗ mùi thơm mát lạnh tràn ngập ra ngoài, khiến cho toàn bộ không gian đều lộ ra cảm giác hòa hoãn, không thể không nói, đối nhân xử thế của gia chủ Liễu gia không chê vào đâu được.

“Liễu gia chủ nói quá lời, cũng chỉ là hư danh mà thôi.” Sở Hành Vân ôm quyền trả lời, nhìn quét một vòng, phàm là võ giả đến chỗ này đều là đại nhân vật trong Không Tinh thành, bên phải bên cạnh chính Dạ Thiên Hàn cùng Thủy Lưu Hương.

Dạ Thiên Hàn âm lãnh, không nói lời thừa, đám người chung quanh cũng không dám tùy ý tới gần, vẫn âm thầm duy trì một khoảng cách, mà Thủy Lưu Hương thì trước sau như một vẫn luôn trầm mặc như pho tượng, chẳng chút hòa hợp cùng bầu không khí gì cả.

Sở Hành Vân chỉ nhìn lướt qua đã thu hồi ánh mắt lại, hiện tại, hắn không thể giao lưu nhiều với Thủy Lưu Hương, cho dù là mắt nhìn mắt cũng không được, rất có thể làm người khác hoài nghi.

Dưới sự hướng dẫn của Liễu Cổ Khung, Sở Hành Vân đi tới giữa đại sảnh.

Phía trước, giai nhân khiêu vũ, thanh nhạc nhẹ nhàng, không ít người đều say sưa thưởng thức, khi thì nói chuyện với nhau, khi thì cười to, nhưng Sở Hành Vân lại lẳng lặng ngồi ngay ngắn ở tại chỗ, trong đầu không ngừng suy nghĩ sâu xa.

“Lạc Vân kiếm chủ!” Lúc này, âm thanh Liễu An từ bên cạnh vang lên.

Sở Hành Vân dời mắt, đã thấy Liễu An cầm chén rượu, vẻ mặt tươi cười đi thẳng tới trước mặt của Sở Hành Vân mới dừng bước lại, mở miệng nói: “Ta thấy Lạc Vân kiếm chủ rầu rĩ không vui, chẳng lẽ là bởi chiêu đãi không chu toàn?”

Nghe vậy, Sở Hành Vân không thèm để ý tới, giơ ly rượu lên, đem rượu ngon uống một hơi cạn sạch.

Thấy Sở Hành Vân không thèm để mắt đến mình, sắc mặt Liễu An có chút tức giận, nhưng nghĩ đến thân phận của đối phương, không thể không đem tức giận đè xuống, ha hả cười nói: “Lạc Vân kiếm chủ, ta và ngươi giữa có lẽ có chút hiểu lầm, ở đây, Liễu An ta sẽ xin nhận lỗi một lần.”

Sau khi nói xong, Liễu An hơi khom người với Sở Hành Vân, cước bộ tới gần, có chút thần bí nói rằng: “Lạc Vân kiếm chủ, ngươi và ta có mâu thuẫn đến từ một nữ nhân, chỉ cần ngươi mở miệng, bên trong Không Tinh thành, mặc kệ loại người nào, xuất thân làm sao, ta đều giúp ngươi bắt tới, bảo đảm làm cho ngươi thoả mãn.”

Sở Hành Vân vừa nghe, hai tròng mắt lập tức nhìn lại Liễu An, hỏi: “Bất kỳ cô gái nào cũng có thể bắt tới?”

“Đó là tự nhiên!”

Liễu An ngẩng đầu lên, có chút đắc ý nói: “Ta chính là thiếu chủ Liễu gia , chỉ cần là nữ nhân ta xem trọng, thì sao có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta, nếu không hay là như vậy, ta và ngươi cùng nhau đứng dậy, vào trong thành sưu tầm một phen?”

Thấy Liễu An nói thao thao bất tuyệt, khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng của Sở Hành Vân đột nhiên nở nụ cười nhạt.

Lập tức, hắn chậm rãi đứng lên, thân bất động, tay phải đã mạnh mẽ đánh ra.

Ba!

Một chưởng cực kỳ mạnh mẽ, không có bất kỳ dấu hiệu nào tát lên mặt Liễu An, lực lượng kinh khủng bạo phát, làm khuôn mặt Liễu An trở nên vặn vẹo, hai mắt trừng lớn, hai gò má đỏ hồng, hai cái răng xen lẫn máu tươi bắn tung tóe ra ngoài.

Thanh âm ùng ùng vang lên, Liễu An giống như một đống cát, ở giữa không trung xẹt qua theo một đường vòng cung, đụng ngã mấy bàn tiệc rượu, sau khi ngã xuống đất lăn hơn mười mét, mới khó khăn lắm dừng lại.

Ngắn ngủn trong nháy mắt, Liễu An đã không còn dáng dấp công tử văn nhã như lúc nãy, trên áo dính máu tươi, rượu, thức ăn cùng bụi, những thứ này hỗn tạp cùng một chỗ, phát sinh mùi gay mũi , làm hắn nhìn qua vô cùng chật vật.

Đồng thời, toàn bộ không gian cũng yên lặng lại, mọi người trợn to hai mắt, tràn ngập nghi hoặc nhìn hai người này.

“Lạc Vân!” Một tiếng rống giận dữ từ trong miệng Liễu An phun ra.

Chỉ thấy khuôn mặt hắn đã trở nên méo mó, sau đó phẫn nộ, dữ tợn như ma quỷ, trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, hận không thể cắn xé Sở Hành Vân thành phấn vụn!

“Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Liễu Cổ Khung cùng một đám trưởng lão Liễu gia đã đi tới, bọn họ thấy thảm trạng Liễu An thì ánh mắt đều co quắp, từ biểu hiện mà phán đoán, sợ rằng sống mũi Liễu An đã bị đánh gãy, trầy da tróc thịt, xương khớp cũng có vẻ gãy ít là mười cái.

Sở Hành Vân xuất một chưởng rất độc ác, có thể nói là không lưu tình chút nào!

“Vừa rồi hài nhi chịu tội với Lạc Vân kiếm chủ, đồng thời đưa ra lời mời du ngoạn, nào ngờ, Lạc Vân kiếm chủ không nói hai lời, trực tiếp một chưởng tát tới, mong phụ thân giúp ta chủ trì công đạo!” Liễu An cắn răng nghiến lợi nói, hắn lớn như vậy mà đây là lần đầu tiên bị người tát mặt, lại còn ở trước mặt nhiều người như vậy.

Cục tức này, Liễu An không nuốt trôi!

Liễu Cổ Khung nhíu chặt lông mày, lập tức nhìn sang Sở Hành Vân, lại nghe được thanh âm của Sở Hành Vân chậm rãi nói: “Nhận lỗi là không sai, nhưng Liễu thiếu chủ ngoài nói chuyện du ngoạn, còn rủ ta mạnh mẽ bắt nữ tử, làm ra một ít việc dơ bẩn không bằng cầm thú.”

“Liễu thiếu chủ tuổi còn trẻ, đã lầm đường lạc lối, ta nhất thời áy náy, đành giúp Liễu gia chủ quản giáo hộ, một chưởng này, ta cũng là vì Liễu thiếu chủ, càng là vì Liễu gia.”

“Khổ tâm của Lạc mỗ, chẳng lẽ, Liễu gia chủ không muốn tiếp thu?” Ngôn ngữ Sở Hành Vân mang theo bất đắc dĩ, nhưng khi nói chuyện, trên mặt lại lộ ra một tia lạnh lùng cao ngạo.

Từ thần thái của hắn, đám đông có thể đọc lên tám chữ: Một chưởng như vậy, thích thì tát thôi!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch