Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 579: Ngươi không xứng

Chương 577: Ngươi không xứng

Thân là gia chủ Liễu gia, Liễu Cổ Khung lòng dạ thâm sâu, tự nhiên cũng có thể nhìn ra ý nghĩ chân thật của Sở Hành Vân.

Nhưng hắn nhưng không có cách nào phát tiết tức giận.

Thứ nhất, Sở Hành Vân là người tham gia Lục Tông đại bỉ, dựa theo quy củ sáu đại tông môn, việc này không đáng truy cứu, mặc dù có phạm đại sai lầm đi nữa cũng phải đợi sau khi kết thúc so đấu.

Thứ hai, thái độ làm người của Liễu An, mọi người đều biết, mạnh mẽ bắt nữ tử về cũng không phải ít lần, Sở Hành Vân nắm điểm ấy, chẳng khác nào nắm gót chân Achilles(*), lại phối hợp một màn ngôn ngữ chính khí hiên ngang, làm Liễu Cổ Khung giận tím mặt nhưng khó mà phản bác.

Hết thảy phẫn nộ, hết thảy hận ý, đều phải nuốt vào trong bụng, sau đó, trên mặt còn phải bày ra một bộ dáng cười làm lành.

Đây, chính là Liễu Cổ Khung hiện tại!

“Lạc Vân kiếm chủ thật có hảo ý, ta dùng tâm lĩnh.” Một đạo thanh âm từ kẽ răng Liễu Cổ Khung phun ra, khiến cho cả người Liễu An nhảy dựng lên, hô lớn: “Cha, lẽ nào ta...”

“Câm miệng!” Liễu Cổ Khung lạnh giọng quát, trừng mắt Liễu An nói: “Ngươi cái đồ nghịch tử này, ngày thường làm xằng làm bậy cũng thôi đi, lại còn dám xui khiến người khác, lập tức cút trở về phòng cho ta, không có mệnh lệnh của ta, không được rời nửa bước!”

Nói xong, hắn vung tay lên, lập tức có hai gã trưởng lão Liễu gia đi ra, đưa Liễu An rời khỏi nơi đây.

“Chuyện vừa rồi, hết thảy đều là do ta quản giáo không chu toàn, khiến Lạc Vân kiếm chủ chê cười.” Ngực Liễu Cổ Khung từ lâu đã tuôn ra lửa giận hừng hực, Liễu An là con hắn, cũng đại biểu cho mặt mũi Liễu gia, Sở Hành Vân đánh một chưởng kia, quả thực là tát mặt Liễu gia.

“Nếu như Liễu gia chủ cần, lần sau ta không ngại giúp ngươi quản giáo một phen nữa.” Sở Hành Vân cười nhạt một tiếng, nhưng giọng nói lại làm cho Liễu Cổ Khung biểu tình cứng lại, nụ cười trở nên vô cùng miễn cưỡng.

Thấy vậy, đám người chung quanh đều đưa mắt nhìn sang, trong lòng âm thầm ngợi khen.

Liễu gia chấp chưởng Không Tinh thành, tác phong bá đạo, hành sự không hề cố kỵ, thật lâu chưa từng ăn qua thua thiệt, Sở Hành Vân mới xuất hiện đã hai lần bày tỏ uy thế trước mặt Liễu gia.

Một là ở trong Quần Anh hội, thứ hai là ở trong Liễu gia.

Hành vi như vậy, thực sự làm người khác phải chú ý.

Đương nhiên, trong toàn bộ đám người, có một người từ đầu tới cuối không thèm liếc Sở Hành Vân cái nào, đó chính là Thủy Lưu Hương.

Chỉ thấy nàng tĩnh tọa tại chỗ, ánh mắt trống rỗng vô hồn, chỉ có khi Dạ Thiên Hàn nói chuyện, nàng mới có thể nói chuyện vài câu, điều này làm Sở Hành Vân càng ngày càng nghi hoặc, cũng càng ngày càng lo lắng, bức thiết muốn biết đã xảy ra chuyện gì.

Bất quá, hắn cuối cùng vẫn nhịn được, đè cỗ tình cảm này xuống, một lần nữa trở lại vị trí của mình.

Vốn yến hội dự định kéo dài đến đêm khuya, nhưng sau màn nháo sự của Sở Hành Vân, Liễu Cổ Khung đã chẳng còn hứng thú, uống xong mấy chén rượu nhàm chán, yến hội liền kết thúc một cách qua loa.

Đình viện cho Sở Hành Vân được chuyên môn chuẩn bị ở chỗ sâu trong Liễu gia, xung quanh cây xanh bóng mát, ngay sát ven hồ, hoàn cảnh vô cùng tốt.

Sở Hành Vân mới vừa bước vào phòng khách, liền thấy Tô Hạ từ sau lưng đi ra.

“Tiểu Hồn tỉnh chưa?” Sở Hành Vân lên tiếng nói.

Sau khi nuốt chửng Hư Hồn quả, trên người Tiểu Hồn tản mát ra một cỗ khí tức huyền diệu, không bao lâu đã mơ màng ngủ say, Sở Hành Vân đưa nó đến đình viện để Tô Hạ chiếu cố.

Tô Hạ lắc đầu trả lời: “Vẫn đang ngủ say, bất quá từ khí tức mà phán đoán, hẳn sẽ không có chuyện gì.”

“Vậy là tốt rồi.” Sở Hành Vân cười nhạt, ánh mắt chuyển đi, quay sang Tô Hạ nói: “Hiện tại Liễu An bị giam lại, nhiều ngày nữa không được rời khỏi Liễu gia, lực chú ý của hắn bây giờ đều đặt lên ta, chắc là quên lãng ngươi từ lâu, sau này ngươi trở về Phi Dương thành không cần lo lắng Liễu An trả thù.”

Liễu An cùng Tô Hạ, thân phận chênh lệch cách xa, trước đây Liễu An xuất thủ nhằm vào Tô Hạ, cũng chỉ là muốn dùng Tô Hạ lập uy mà thôi, căn bản chưa có thâm cừu đại hận.

Sự kiện kia rất nhỏ, Liễu An cũng không để ở trong lòng, không mất mấy ngày chắc cũng quên đi.

“Đa tạ Lạc Vân kiếm chủ.” Tô Hạ thấy trong lòng cảm động, quay sang vái Sở Hành Vân một cái thật sâu, lập tức, nàng trầm ngâm chốc lát, hàm răng cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, có chút thấp thỏm nói: “Đại ân Lạc Vân kiếm chủ, Tô Hạ không thể hồi báo, nếu Lạc Vân kiếm chủ không ngại...”

“Không cần.” Còn chưa nói xong, Sở Hành Vân đột nhiên cắt đứt.

Hắn quay sang Tô Hạ nở nụ cười nhẹ nhàng, trả lời: “Ở bên ngoài Không Tinh thành ta đã nói với ngươi, ngươi đem Tinh Ngọc quả giao cho ta, ta liền giúp ngươi giải trừ nguy cơ, để ngươi có thể bình yên trở lại Phi Dương thành, ta hiện tại chỉ là thực hiện hứa hẹn mà thôi, ngươi không cần báo đáp.”

“Chỉ là Tinh Ngọc quả, há có thể báo ân!” Tô Hạ cau mày lắc đầu, mãnh liệt muốn báo ân.

“Trở về đi.” Sở Hành Vân cước bộ bước qua, sau khi đứng sát Tô Hạ, âm thanh nhàn nhạt truyền đến: “Ngươi rời nhà mặc dù không lâu, nhưng trên dưới Tô gia hẳn đều rất nhớ ngươi, ngươi bây giờ bình yên trở lại, bọn họ chắc chắn mừng rỡ như điên.”

“Mấy ngày nữa, ta muốn đi Tông thành tham gia Lục Tông đại bỉ, sau khi đại bỉ kết thúc, cũng có trăm sự quấn thân, chúng ta bây giờ nói lời từ biệt đi.” Sở Hành Vân giọng nói hiền hoà, mạnh mẽ ôm quyền với Tô Hạ.

Tô Hạ ánh mắt ngưng tụ, ngẩng đầu, nhìn thẳng hai mắt thâm thúy của Sở Hành Vân, cuối cùng mím môi một cái, cũng ôm quyền: “Đã như vậy, chúng ta sau này còn gặp lại.”

Nói xong lời này, Tô Hạ xoay người, chậm rãi đi ra ngoài.

Cũng ngay sau cái xoay người này, một giọt nước mắt nóng hổi từ gò má Tô Hạ chảy xuống, nhỏ xuống mặt đất, dưới ánh trăng chiết xạ tản mát ra ánh sáng trong suốt.

Sở Hành Vân thấy hết thảy, trên mặt lại không có biểu tình.

Hắn sống nghìn năm, ánh mắt tự nhiên sắc bén khôn cùng, làm sao không biết Tô Hạ đang bị lay động trái tim.

Thế nhưng, hắn cùng với nàng căn bản là người của hai thế giới, thực sự khó mà cùng xuất hiện, nên Sở Hành Vân mới có thể quyết tuyệt như vậy, để Tô Hạ cứ vậy rời đi, triệt để chặt đứt niệm tưởng của nàng.

Cách làm như thế mặc dù tàn nhẫn, nhưng có thể giảm thương tổn xuống thấp nhất.

Bên ngoài đình viện, Tô Hạ ngừng cước bộ, xoay người đi tới đại sảnh, nước mắt trên mặt đã khô, nhưng trong lòng còn đang đau đớn.

“Ta cùng với hắn, chung quy chỉ là bèo nước gặp nhau, có lẽ, hiện tại liền rời đi trái lại là một chuyện tốt.” Tô Hạ tự an ủi lòng mình, đưa tay lau đi giọt nước mắt, khuôn mặt từ từ trở nên kiên cường.

Lạch cạch!

Đúng lúc này, một tiếng bước chân truyền đến.

Tô Hạ quay đầu nhìn lại, ánh mắt nhất thời cứng lại, người tới, là một gã nam tử trung niên lưng đeo trường kiếm, tên nam tử này cánh tay phải đã đứt, ống tay áo bị gió đêm thổi bay, phát sinh tiếng vù vù.

Tên nam tử trung niên này, rõ ràng là Vương Đức Xuyên.

“Đồ nhi, ngươi muốn đi nơi nào?” Vương Đức Xuyên trên mặt mang dáng tươi cười, nụ cười mang theo ý lấy lòng, Tô Hạ ở Kim Phong Vũ phủ ba năm qua, cho tới bây giờ cũng chưa từng nhìn thấy.

“Vương phủ chủ tựa hồ hiểu lầm, ta hiện tại đã không phải đệ tử Kim Phong Vũ phủ, càng không phải đồ nhi của ngươi.” Tô Hạ bình tĩnh nhìn Vương Đức Xuyên, dứt lời, tiếp tục giẫm chân đi về phía trước.

“Tình thầy trò ba năm qua, lẽ nào ngươi nói bỏ liền bỏ sao?” Vương Đức Xuyên ngăn cản Tô Hạ, âm thanh mang theo một tia tức giận.

“Tình thầy trò?”

Tô Hạ lạnh lùng cười, mặt không chút thay đổi nói: “Vương phủ chủ, ngươi từng dạy ta võ học, cũng từng dạy ta đạo tu hành, càng dạy ta thái độ làm người, nhưng thời điểm ta đối mặt nguy hiểm, ngươi lại không thèm để ý, thậm chí còn coi ta trở thành công cụ dùng để lấy lòng Liễu An, nếu không có Lạc Vân kiếm chủ cứu giúp, có phải hiện tại ta đã sống không bằng chết rồi?”

Trước đây, Tô Hạ coi Vương Đức Xuyên là tấm gương, vẫn luôn học tập hắn, nhưng sự việc phát sinh mấy ngày nay làm cho nàng triệt triệt để để thấy rõ khuôn mặt đáng ghê tởm của Vương Đức Xuyên.

“Ta làm như vậy cũng là hành động bất đắc dĩ, dù sao, ta phải bảo trụ toàn bộ Kim Phong Vũ phủ.” Vương Đức Xuyên đáp trả, ánh mắt trở nên mềm nhẹ: “Ngươi chẳng lẽ không thể thông cảm khổ tâm của ta?”

“Ta đương nhiên có thể thông cảm.” Ánh mắt Tô Hạ cũng từ từ trở nên lạnh lẽo, quay sang Vương Đức Xuyên cười nhạt một tiếng: “Cho nên, ta mới càng phải rời khỏi Kim Phong Vũ phủ, bởi vì nói không chừng lúc nào đó ta sẽ bị ngươi bán thêm lần nữa!”

Ánh mắt chậm rãi thu hồi lại, thần sắc Tô Hạ trở nên bình tĩnh, nhạt nhẽo nói: “Cái gì nên nói ta đều nói xong, ta và ngươi không còn gì để nói, loại người chỉ ham lợi ích như ngươi, căn bản không có tư cách làm sư phụ, ngươi không xứng!”

Nói xong, Tô Hạ xoay người rời đi, để lại Vương Đức Xuyên đứng ngẩn ngơ tại chỗ, trong óc nổ vang một trận.

Hôm nay hắn tìm Tô Hạ, mục đích chính vì lấy lòng Tô Hạ, để Tô Hạ có thể trở về Kim Phong Vũ phủ, chỉ có như vậy, hắn mới có thể tiếp cận Sở Hành Vân, từ đó nói lời xin lỗi.

Sau trận đánh lần trước, Vương Đức Xuyên bị Sở Hành Vân chặt đứt cánh tay phải, mà hắn là kiếm tu, cánh tay cầm kiếm không còn làm thực lực của hắn cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Lúc này khẩn yếu quan đầu, nếu không thể tìm được chỗ dựa vững chắc, Kim Phong Vũ phủ chắc chắn sẽ bị thế lực khác ăn mòn.

Chỉ là, Tô Hạ trải qua chuyện này, đã nhìn thấu ấm lạnh nhân thế, căn bản không để ý tới Vương Đức Xuyên, điều này làm cho tia hi vọng cuối cùng của Vương Đức Xuyên triệt để tan biến.

Nhắm hai mắt lại, sâu trong nội tâm Vương Đức Xuyên nhất thời hối hận, bất quá, bây giờ hối hận không có tác dụng gì, chỉ có thể nói hết thảy là hắn tự làm tự chịu.

Một màn này ở ngoài đình viện đều được Sở Hành Vân nhìn ở trong mắt.

Lúc này, hắn đưa mắt rời đi, lộ ra một nụ cười hài lòng.

“Trải qua chuyện này, Tô Hạ cùng Tô gia đã bình an, không còn phải lo lắng đề phòng nữa.” Sở Hành Vân nhìn mặt trăng đang chậm rãi mọc lên, trong miệng mặc dù nói ra lời ấy, nhưng trong lòng phảng phất đang cất giấu tâm sự, thật lâu không thể giãn ra lông mày.

Thời gian từng chút trôi qua, Liễu gia vốn ồn ào từ từ trở nên an tĩnh lại.

Nửa đêm đã tới, không ít người đều tiến vào mộng đẹp.

Ông!

Một đạo thân ảnh đen kịt, từ bên trong đình viện Sở Hành Vân chạy ra, hắn như một u linh xuất hiện lúc nửa đêm, ở trong Liễu gia chạy nhanh như sấm chớp, tốc độ thật nhanh, nhưng không gây chút tiếng động, càng không để người nào có thể phát hiện sự hiện hữu của hắn.

Chỉ thấy hướng đi của bóng đen, là phía Nam Liễu gia.

Đình viện Thủy Lưu Hương, chính là được an bài ở nơi đây!

gót chân Achilles(*):còn được gọi là gót chân Asin, là một câu ngạn ngữ nổi tiếng nói về điểm yếu của mỗi con người. Achilles là con trai của Peleus- một chiến binh mạnh mẽ với Thetis- nữ thần biển cả. Mẹ chàng nắm gót chân chàng nhúng vào nước Styx - con sông của sự bất tử vĩnh hằng, từ đó chàng có thân thể mình đồng da sắt, đao thương bất nhập ngoại trừ gót chân-phần cơ thể duy nhất còn giống như phàm nhân vì chưa được nhúng xuống. Sau này chàng đã bị giết bởi điểm yếu này.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch