Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 584: Tương kế tựu kế

Chương 582: Tương kế tựu kế

Người Tinh Thần Cổ tông, chủ yếu tu luyện Tử Vi Tinh Thần thuật, ngoài ra, đối với linh trận, cũng có nghiên cứu rất sâu.

Linh trận, do mắt trận ngưng tụ mà thành, mắt trận bố trí càng huyền diệu, linh trận cũng càng mạnh mẽ, mà điểm ấy, vừa vặn có thể dung nhập Tử Vi Tinh Thần thuật.

Bởi vậy, ở mảng linh trận, Tinh Thần Cổ tông dù ở toàn bộ Bắc Hoang vực cũng có tiếng tăm lừng lẫy.

Hắc Sơn trưởng lão trong miệng Liễu Quang Ưng, tên là Liễu Hắc Sơn, người này tu vi không cao, chỉ có Thiên Linh ngũ trọng, nhưng tạo nghệ mặt linh trận lại rất sâu, có thể bố trí linh trận lục cấp, là đệ nhất linh trận đại sư của Liễu gia.

Nghe vậy, Liễu Cổ Khung đôi mắt sáng ngời, vui vẻ nói: “Linh trận thay đổi liên tục, có thể mạnh có thể yếu, đích xác có thể dưới tình huống không làm thương tổn Lạc Vân, thử được thực lực lớn nhất của hắn, phương pháp này có thể nói tuyệt diệu!”

“Chỉ bất quá...”

Dừng một chút, Liễu Cổ Khung lại nói: “Phải như thế nào mới có thể khiến Lạc Vân tiến vào linh trận, đồng thời dùng toàn lực phá trận, đây là một cái nan đề không nhỏ, người này cũng không phải hạng người ngu xuẩn, hắn có lòng dạ thâm hậu.”

“Cho dù lòng dạ sâu hơn, bất quá cũng chỉ là một thanh niên mười tám tuổi.” Lời nói Liễu Quan Ưng mang theo một tia khinh thường, giọng nói tùy ý: “Chỉ cần là thanh niên, khó tránh khỏi lòng có ngạo khí, đôi khi hơi nói khích mấy câu là rất dễ rơi vào bẫy của chúng ta.”

“Hôm nay, hành động của hắn ở Bàn Sơn, chính là chứng minh điểm ấy, một lời không hợp liền xuất thủ, còn ở trước mặt mọi người, trắng trợn nhục nhã Liễu gia chúng ta, nếu như hắn thực sự lòng dạ thâm trầm, tuyệt đối sẽ không làm những hành vi như vậy.”

Nghe đến đó, trong lòng Sở Hành Vân tuôn ra tiếu ý cường liệt.

Tên Liễu Quan Ưng này quỷ kế đa đoan, tâm tư giả dối, là tâm phúc của Liễu Cổ Khung, quản lý nhiều công việc chung của Liễu gia, nhưng nguyên nhân chính vì vậy, hắn mới có tính tình kiêu căng, cho rằng có thể đem mọi người đùa giỡn trong bàn tay.

Ở trong mắt hắn, những hành vi của Sở Hành Vân ở Vạn Kiếm các cũng chỉ toàn lời tâng bốc, một thanh niên mười tám tuổi, lòng dạ có sâu hơn, cũng còn lâu mới là đối thủ của hắn.

“Trọng yếu hơn là, Lạc Vân đơn cô thế cô, bên người cũng không có đồng bạn, chúng ta lúc này xuất thủ, xác xuất thành công cực cao.” Liễu Quan Ưng càng nghĩ càng hưng phấn, nếu như có thể ở thời điểm trước Lục Tông đại bỉ, hoàn toàn thử được thực lực Lạc Vân, hắn sẽ nhận được ngợi khen rất lớn từ gia tộc.

Liễu Cổ Khung suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy khá có đạo lý.

Huống hồ, hôm nay phát sinh chuyện làm hắn mất hết mặt mũi, hắn cũng muốn tìm biện pháp hung hăng cho Sở Hành Vân ăn hành, để hắn không còn dám tùy ý làm bậy nữa.

Sử dụng linh trận vây khốn Sở Hành Vân, đồng thời thử được thực lực của hắn, đây không thể nghi ngờ là một mũi tên trúng hai con nhạn.

“Thủy Lưu Hương kia cũng có chút thần bí, thế nhưng bên người còn Dạ Thiên Hàn, nếu muốn tính toán nàng, độ khó lớn lao, nhưng Lạc Vân chỉ có một mình, có thể dễ dàng ra tay.” Liễu Quan Ưng lại nói một câu khiến cho Liễu Cổ Khung càng thêm động tâm.

“Được, chuyện này giao cho ngươi đi làm, nếu có thể thành công, ta nhất định xuất ra phần thưởng lớn!” Liễu Cổ Khung rốt cục quyết định, bất quá, hắn lại cẩn thận dặn dò: “Thử tất nhiên là trọng yếu, nhưng cũng không thể quá phận, dù sao hắn là người dự thi, chúng ta tuyệt đối không thể mạo hiểm.”

Liễu Quan Ưng lộ ra vẻ đa mưu túc trí, cười nói: “Ta làm việc gia chủ không cần phải lo lắng.”

Nhìn Liễu Quan Ưng mỉm cười, Liễu Cổ Khung dần dần yên tâm, hắn quay đầu, nhìn trăng sáng tỏ tường giữa đêm đen, không tự chủ được toát ra thái độ đắc ý.

Hết thảy mọi thứ, đều ở trong kế hoạch của hắn!

Thấy hai người trầm mặc không nói gì nữa, Sở Hành Vân lặng yên lui ra, rời khỏi nơi này.

Thời khắc này, gió đêm gào thét không ngớt, lãnh ý xuyên thấu lòng người.

Nhưng trên mặt Sở Hành Vân vốn là một mảnh băng hàn, càng thêm âm lãnh so với môi trường xung quanh, đối thoại hai người Liễu Cổ Khung cùng Liễu Quan Ưng, hắn đã ghi tạc trong đầu, mỗi chữ mỗi câu đều không quên lãng chút nào.

Lần này thu hoạch khả quan, hắn không chỉ biết nơi giam giữ Liễu Mộng Yên, còn biết lòng dạ độc ác của Liễu Cổ Khung, điều này đối với hắn trong tương lai khi nghĩ cách cứu viện Liễu Mộng Yên, có trợ giúp to lớn.

Không bao lâu, lãnh ý trên mặt Sở Hành Vân từ từ tiêu tán.

Hắn phảng phất đã nghĩ xong đối sách, nơi khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, thấp giọng nỉ non nói: “Liễu gia đối đãi mẹ như vậy, ta thân làm con, tuyệt đối không thể đơn giản bỏ qua, nhưng bây giờ cũng không phải thời cơ tốt nhất, bất quá ta có thể tương kế tựu kế, từ trên người bọn họ thu hồi một chút lợi tức.”

“Chỉ hy vọng tên Liễu Quan Ưng cũng đừng quá coi thường ta, bằng không thì thật không thú vị...”

Khóe miệng càng cong lên, Sở Hành Vân sau khi lên kế hoạch xong, tốc độ đề thăng tới cực hạn, rất mau đã trở về đình viện.

Hưu!

Mới vừa bước vào đình viện, một thân ảnh đột nhiên chạy tới.

Trên mặt đất, Tiểu Hồn ngửa đầu nhìn Sở Hành Vân, cặp mắt linh động mở thật lớn, tựa hồ đối với việc Sở Hành Vân trở về, biểu hiện cực kỳ kinh hỉ, móng vuốt nhỏ không ngừng vung vẩy.

“Tiểu gia hỏa này không ngờ tỉnh lại nhanh quá.” Sở Hành Vân cười nhạt một tiếng, hắn còn tưởng rằng Tiểu Hồn sau khi nuốt vào Hư Hồn quả phải trải qua một đoạn thời gian ngủ say rất dài.

Tinh tế cảm ngộ một hồi, Sở Hành Vân phát hiện, thân thể Tiểu Hồn vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, khả ái mềm mại, nhưng trên người phát ra khí tức lại trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, cùng trước đây có chút bất đồng.

Nhưng bất đắc dĩ là, Sở Hành Vân vẫn như trước vô pháp phán đoán chính xác tu vi Tiểu Hồn, tiểu tử này phảng phất là một ngoại tộc, lấy lẽ thường phán đoán với nó căn bản là vô dụng.

Lúc này, tốc độ vung vẩy móng vuốt của Tiểu Hồn nhanh hơn, thần sắc có chút lo lắng, ở trước mặt hắn gọi tới gọi lui, còn nhiều lần chỉ vào chiếc nhẫn trữ vật, cử động có vẻ cổ quái.

“Ngươi nói ta đưa Bạch Hổ ra?” Trên mặt của Sở Hành Vân lộ ra vẻ kinh dị, vừa dứt lời, Tiểu Hồn lập tức không ngừng gật gật cái đầu nhỏ.

“Được rồi.” Sở Hành Vân bất đắc dĩ nói, vung tay lên, một mũi nhọn màu bạc nở rộ, một Bạch Hổ cả người phát sáng, xuất hiện trong đình viện.

Tiểu Hồn hai mắt sáng ngời, nhảy lên thật cao, ngay lập tức nhập vào thân thể Bạch Hổ.

Sau đó, dưới cái nhìn kỹ càng của Sở Hành Vân, thân thể Bạch Hổ tuôn ra một tia sáng màu ngọc, trong cơ thể, từng đạo quang mang tràn ngập ra ngoài, sức mạnh bí ẩn của Tiểu Hồn tựa hồ đang gầm gào.

“Linh hồn lực?” Sở Hành Vân thần sắc cứng đờ, hắn biết, Tiểu Hồn chính là ngoại tộc, có thể nắm giữ linh hồn lực, nhưng nó khi còn nhỏ lực lượng cực kỳ có hạn, chỉ có thể miễn cưỡng nắm trong tay, nhưng lúc này, linh hồn lực trong cơ thể Tiểu Hồn đã tăng lên mấy lần!

Lẽ nào sau khi nó nuốt chửng Hư Hồn quả, linh hồn tiến hóa, từ từ dẫn động huyết mạch linh thú?

Ong ong ông!

Linh hồn quang mang nhấp nháy không ngớt, một đạo lại thêm một đạo, hoàn toàn bao phủ thân thể Bạch Hổ, trải qua từng đám ánh sáng liên tục bao phủ đã hình thành vô số minh văn, thoáng nhìn kỹ một chút sẽ làm người khác cảm giác đầu váng mắt hoa.

Một lát sau, linh hồn quang mang đến đây tiêu tán.

Lúc Sở Hành Vân thấy rõ hoàn cảnh trước mắt, thần sắc hoảng hốt, hai mắt co rút như kim châm, giống như vừa thấy được vật không thể tưởng tượng nổi!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch