Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 614: Sống không quá 20 tuổi!

Chương 613: Sống không quá 20 tuổi!




- Chẳng lẽ có thể không?

Lâm Tịnh Hiên cười, tư thái kiêu ngạo, khiến cho không ít người cau mày, nhưng không ai nói thêm gì, lấy thực lực của Lâm Tịnh Hiên, hắn có tư cách kiêu ngạo.

- Bàn về ngu xuẩn, hai người các ngươi hơn hơn xa, rối loạn bởi vì một cạ sùng bái ngu xuẩn, trải qua vài câu xích mích của người khác, sẽ cắn ta đến chết không tha, mà người còn lại không ngừng châm ngòi, biết không, thủ đoạn của hắn quá vụng về, bất luận kẻ nào cũng có thể xem thấy, hai người các ngươi thật là ta mở rộng tầm mắt.

- Trường hợp bây giờ, cường giả hội tụ, các ngươi đều đại diện cho môn phái của mình, trên thân đều có danh thiên tài, nhưng cử động ngu xuẩn như vậy, các ngươi phát tiết lửa giận trong lòng hay là làm tông môn hỏ thẹn.

Giọng nói sắc bén của Sở Hành Vân, trực tiếp làm Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu đau nhói, sắc mặt của hai người trở nên trầm trọng, cực kỳ khó coi.

-Được, hạng ngưởi xảo biện.

Cố Thiên Kiêu hừ lạnh một tiếng, cử chỉ thong dong như trước.

-Không dám không dám, chỉ là đối thủ vô cùng ngu dốt mà thôi!

Sở Hành Vân trào phúng một tiếng, nhìn Cố Thiên Kiêu nói:

- Dù sao cũng có vài người tự cho mình siêu phàm, có thể nắm trong tay mọi việc, như thực ra từ đầu đến cuối chỉ làm trò cười.

Sở Hành Vân nói chuyện đồng thời, mắt như lợi kiếm, xuyên qua đoàn người, hạ xuống trên người Dạ Thiên Hàn, đồng thời nói:

- Hơn nữa, người như vậy còn không ít.

Ông!

Một cỗ hàn ý đột nhiên hạ xuống, khiên cho không gian như bị đóng băng, đoàn người cứng ngắc, có thể cảm nhận được cỗ hàn ý đang nở rộ, hướng phía Sở Hành Vân lao đến.

-Lạc Vân kiếm chủ, lời của ngươi, sẽ làm chúng ta thành kẻ địch.

Dạ Thiên Hàn lạnh lùng mở miệng nói nàng cảm thấy rất khó chịu, vừa rồi, ánh nhìn kia của Sở Hành Vân, như hoàn toàn xem thấu nàng.

-Lại một cái tự cho là mịn siêu phàm.

Sở Hành Vân nhìn lướt qua chỗ Dạ Thiên Hàn lẩm bẩm.

-Người ngu xuẩn, quả nhiên không ít.

-Lạc Vân!

Dạ Thiên Hàn lãnh ngạo nhẹ băng sương, đôi mắt lộ ra sát ý lạnh nhìn thẳng Sở Hành Vân, thậm trí trên người lộ ra ánh sáng võ linh, muốn giết chết Sở Hành Vân.

-Ngươi gọi tên ta, ngươi dám ra tay với ta?

Ánh mắt Sở Hành Vân mang châm biếm, trực tiếp chậm rãi ngồi xuống, cầm chén rượu ngon, uống một hơi hết sạch, tựa như chưa từng nghe thấy lời Dạ Thiên Hàn nói.

Lộp bộp

Chén rượu rơi vỡ, ở trong không gian, một mùi rượu thơm và tinh khiết từ trên người Sở Hành Vân tản mát ra.

Hắn quét mắt nhìn đám người Dạ Thiên Hàn, không che dấu sự mỉa mai, tiếp tục thưởng thức rượu, lộ ra vẻ tiêu sái và cảm giác dũng cảm.

Đoàn người im lặng nhìn màn này, lại có điểm dở khóc dở cười, đám người Dạ Thiên Hàn cùng Lâm Tịnh Hiên đều là rồng trong loài người, nhưng bị Sở Hành Vân trào phúng.

-Người này lợi hại, một người đối mắt với ba người lại chiếm thế thượng phong.

Tô Tĩnh An có chút tán thưởng, trong con ngươi xinh đẹp hiện qua một tia kinh ngạc.

Trong mắt Liễu Thi Vận cũng mang theo kinh ngạc, ở sâu bên trong còn nhấc lên vẻ kinh dị, nhưng chỉ trong nháy mắt cũng trở nên bình tĩnh, mặt không đổi sắc nhìn về phía trước.

-Lục Tông đại bỉ lấy thực lực vi tôn, thức lực yếu kém thì chỉ vất đi.

Cố Thiên Kiêu cảm giác biệt khuất thốt lên, hắn biết ẩn nhẫn, không tiếp tục đấu tranh mà xoay người ngồi xuống.

Sở Hành Vân vẫn ngồi ngay ngắn ở đó, tay cầm chén rượu nhìn Cố Thiên Kiêu nói:

-Có thực lực hay không, còn chưa tới phiên ngươi bình luận.

Một tiếng hừ nhẹ phát ra, Lâm Tịnh Hiên có chút thẹn quá hóa giận:

-Cho dù ngươi không chết thì tính sao, chung quy ngươi vô pháp chạy khỏi trớ chú.

Tiếng nói của hắn vừa dứt, khiến thần sắc không ít người biến đổi, biểu tình cổ quái, mà cường giả còn lại của Vạn kiếm các lại là mặt trắng xám, tựa hồ nghe thấy vật gì đáng sợ.

-Trớ chú hắn nói, là vật gì?

Sở Hành Vân quay đầu nhìn về Bách Lý Cuồng Sinh, nhưng lúc này, biểu tình Bách Lý Cuồng Sinh cũng không được tự nhiên, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Tịnh Hiên.

-Ngươi lại không biết trớ chú Vạn kiếm các?

Thấy mặt Sở Hành Vân nghi hoặc, Lâm Tịnh Hiên mừng rỡ trong lòng, cỗ biệt khuất vừa rồi liền biến mất, hiện lên một cảm giác thư sướng.

-Lâm công tử, sự tình này nên kết thúc đi, nhìn thơi gian thì tiệc tối sắp bắt đầu.

Một gã trưởng lão Vạn kiếm các nói ra, không nhắc đến việc trớ chú, cẩn thận chút một.

-Ngươi là thá gì lại giám uy hiếp ta?

Đôi mắg Lâm Tịnh Hiên đảo qua, huyết quang nở rộ , bàn tay giơ lên, trong sát na, tinh hồng như máu, tràn đầy sát ý.

Ông!

Bàn tay Lâm Tịnh Hiên như đao, trực tiếp đánh ra, nghiền ép tiên trưởng lão, linh lực hóa thành một thanh huyết sắc trường đao, chém tới, mang theo khí tức hủy diệt hết thảy.

Thần sắc tên trưởng lão hoảng hốt, hắn không nghĩ tới Lâm Tịnh Hiên lại đột nhiên hạ sát thủ, ánh sáng võ linh nở rộ, con ngươi bị huyết sắc dọa dẫm, chỉ một sát na, thân thể hắn vỡ vụn, không gian tràn ngập mùi huyết tinh hôi tanh, biểu tình mọi người cứng ngắc, bầu không khí đọng lại.

Yến hội tối nay còn chưa bắt đầu, Lâm Tịnh Hiên chỉ vì một lời không hợp trực tiếp ra tay giết người, cử động như vậy, quả thật có chút làm lòng người chán ghét.

Sở Hành Vân lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Tịnh Hiên, thần sắc có chút ngưng đọng, không phải vì việc tên trưởng lão bị chết.

Mà hắn âm thầm kinh ngạc thực lực Lâm Tịnh Hiên, tu vi trưởng lão kia đã đạt đến thiên linh cửu trọng, cũng coi là cường giả đứng đầu, nhưng cuối cùng lại không chịu đựng được một chiêu.

Võ linh của Lâm Tịnh Hiên là quỷ lâu đao, lấy giết chóc làm chủ, đao chưa ra, liền có thể chém giết thiên linh cửu trọng dễ dàng, có thể thấy được thực lực của hắn mạnh mẽ như thế nào.

-Ở Lục tông đại bỉ, thực lực đại la kim môn ở tầm trung, từ đó suy ra thực lực những người còn lại không kém hơn Lâm Tịnh Hiên.

Sở Hành Vân âm thầm thu biểu tình của mọi người vào trong mắt, mười một thiên tài ở đây, trừ hắn và Bách Lý Cuồng Sinh ra thì đều không có biến hóa quá lớn.

Thậm chí, có chút người như Cố Mãng cùng La Sâm, trên người ngập tràn chiến ý.

Thấy Sở Hành Vân trầm mặc không nói,

Lâm Tịnh Hiên có chút khó chịu, lạnh lùng nói:

-Rõ ràng là việc mọi người đều biết, lại còn muốn giấu diếm, lẽ nào có cái bí mật gì?

Lời này vừa nói ra, làm sắc mặt đệ tử Vạn kiếm các càng trở nên khó coi, nhưng lần này không ai có can đảm đứng ra nói, đều có thể thấy được sự sợ hãi trong mắt đối phương.

Sở Hành Vân vẫn trầm mặc như trước, Lâm Tịnh Hiên sinh ra tức giận, hừ lạnh một tiếng rồi nói:

-Nói đến trớ chú cũng lưu truyền đã lâu mấy thập biên qua, Vạn kiếm các từng xuất hiện thiên tài tuyệt diễm, có thiên tài không kém người, thậm chí còn hơn ngươi nửa bậc.

-Bất quá, những người này đều không thể làm việc lớn, không thể trưởng thành nổi, đều chết non, tử trạng thê thảm, không quá 20 tuổi.

-Dần dà, được gọi là trớ chú Vạn kiếm các, mà ngươi cùng Bách Lý Cuồng Sinh, đều là thiên tài cực mạnh, rất nhanh sẽ ứng nghiệm với trớ chú.

Team Vạn Yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch