Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 615: Nghiệm chứng

Chương 614: Nghiệm chứng




Trong lời nói của Lâm Tịnh Hiên có chứa đe dọa mãnh liệt, theo như lời của hắn, trớ chú lập tức sẽ đến nhưng Sở Hành Vân lại chú ý tới các ánh mắt của đệ tử Vạn kiếm các, tràn đầy mịt mờ.

-Cho nên, lục tông đại bỉ lần này, ngươi có thể may mắn sống sót, nhưng sẽ không tránh khỏi kết cục bi thảm, số phận thật trớ trêu.

Thanh âm của Lâm Tịnh Hiên dõng dạc, hắn nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, như muốn thấy được sự khủng hoảng từ Sở Hành Vân phát ra.

Nhưng thần thái Sở Hành Vân vẫn không sợ hãi, Bách Lý Cuồng Sinh vẫn im lặng mà đứng, hai người thờ ơ, nhất thời làm Lâm Tịnh Hiên có cảm giác cực kỳ khó chịu.

- Tịnh Hiên, việc nag không nói cũng được.

Đang lúc mọi người xôn xao, lão giả mặc trường bào đen đạp không mà đến, thần hình hắn khôi ngô, lưng đeo trường đeo, thanh âm lúc nói truyện cũng tràn ngập cảm giác bạo tạc.

Người này tên là Quý Uyên, là phó môn chủ đại la kim môn, đồng thời là người dẫn đội Đại La Kim Môn.

Hắn rơi xuống giữa đám người, ánh mắt nhìn về Lâm Tịnh Hiên nói:

-Yến hội tối nay sắp mở, không tiện nói những thứ tin đồn này, ngồi xuống đi!

Lông mày Lâm Tịnh Hiên hơi nhíu lại, có chút nghi hoặc nhìn Quý Uyên, ở sâu trong đôi mắt toát ra cảm giác khó hiểu, hắn biết Quý Uyên có ý định dẹp loạn

Nhưng Lâm Tịnh Hiên không phải người ngu, mặc dù nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu quay về vị trí của mình.

Hưu hưu hưu!

Khi hắn xoay người, từng đạo thân ảnh từ trên không hiện lên tầm mắt mọi người, mỗi một đạo thân ảnh đều có thiên địa lực hùng hậu quấn quanh, hiển nhiên đều là cường giả âm dương cảnh.

Sở Hành Vân thấy được Phạm Vô Kiếp, đám Thường Xích Tiêu và Tần Thu Mạc, bất quá, bọn họ không ở vị trí đầu não, mà người dẫn đầu là gã trung niên mặc trường bào máu tim uy nghiêm, chân mày ẩn chưa hàng nghinh vạn ánh sáng tinh thần.

Thấy nên trung niên này, Sở Hành Vân có chút giật mình, người này chính là tông chủ của Tinh Thần cổ tông- Cổ Phồn Tinh!

Hai mươi năm trước, Cổ Phồn Tinh là con của tông chủ, thiên phú kinh người, thầm ái mộ Liễu Mộng Nhiên, nhưng khi Liễu Mộng Nhiên tẩu thoát thì tràn đầy hận ý đối với nàng.

Giờ phút này, hắn đã trở thành tông chủ cao cao tại thượng, nhưng hận ý vẫn chưa tiêu tán, thậm chí càng sâu nặng hơn, muốn hành hạ nàng đến chết.

-Niết Bàn ngũ trọng!

Sở Hành Vân nhìn thấu tu vi củ Cổ Phồn Tinh, ánh mắt lạnh giá như nhìn người đã chết.

Bên cạnh của Cổ Phồn Tinh là một thanh niên mặc áo trắng, khuôn mặt tuấn dật, chân mày như kiếm bên trong ẩn chứa ánh sáng cơ trí, phảng phất bụng đầy kinh văn, ánh mắt thâm thúy xuyên qua, có thể cảm nhận được tư thái ngạo nghễ bên trọng.

Người này là Cổ Cảnh Thiên, con trai Cổ Phồn Tinh.

Truyền thừa Tinh Thần cổ tông từ xưa đến nay, nên Sở Hành Vân không xa lạ gì Cổ Cảnh Thiên, tương lai hắn trở thành tông chủ, một kiêu hùng không kém gì Cố Thiên Kiêu.

Sở Hành Vân quét mắt xung quanh, chân mày đột nhiên nhíu lại.

Ở trong đám người này, hắn không thấy bóng người Liễu Vấn Thiên.

- Chẳng lẽ còn không có xuất quan?

Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng, hắn đối với Liễu Vấn Thiên chỉ có hàn ý, hơn nữa vì Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc hắn phải chủ ý mọi lúc.

Từ cục diện trước mắt mà nói, Liễu Vấn Thiên chưa xuất quan.

-Thiên Kiêu, ngươi cũng trở lại ghế ngồi đi.

Một gã trung niên gầy yếu nói, hắn đến từ Thần Tiêu điện, là sư tôn Cố Thiên Kiêu.

Cố Thiên Kiêu hiểu ra trong lòng, im lặng xoay người, không tiếp tục nói.

Hai người này thu liếm khí tức, không gian nguyên bản đang cứng ngắc vô cùng, đột nhiên hòa hoãn rất nhiều, đám người đều trở lại vị trí của mình, thần sắc ung dung, làm bầu không khí trở nên hòa hợp.

- Việc phát sinh vừa rồi, chớ để trong lòng, nhất là trớ chú Lâm Tịnh Hiên nói, chỉ là lời đồn đoán, chớ để ảnh hưởng đến tâm lý.

Trong đầu Sở Hành Vân đột nhiên hiện lên âm thanh Phạm Vô Kiếp.

- Các chủ yên tâm, ta sẽ không bị Lâm Tịnh Hiên ảnh hưởng.

Sở Hành Vân lập tức trả lời, ngôn ngữ không sợ hãi mang theo cảm giác coi thường vạn vật, làm Phạm Vô Kiếp không phát hiện được dị dạng, thỏa mãn gật đầu.

Trên thực tế mà nói, cái gọi là trớ chú này, đích xác không có gì giật mình.

Đây cũng không phải là nói hắn không tin, mà ngược lại hắn càng vững tin nhận thức của mình về Phạm Vô Kiếp.

Thiên tài yêu nghiệt của Lục Tông đại bỉ này, Sở Hành Vân đều nhận biết, chỉ có duy nhất Bách Lý Cuồng Sinh là hắn không nhận ra.

Thiên phú kiếm đoạn của Bách Lý Cuồng Sinh rất cao, cùng Sở Hành Vân sàn sàn, nhưng ở đời trước, tên Bách Lý Cuồng Sinh, Sở Hành Vân chưa từng nghe nói quá, không có nửa điên truyền lưu.

Khi đó, Sở Hành Vân hoài nghi, có phải thực lực Bách Lý Cuồng Sinh quá mạnh mẽ, làm Phạm Vô Kiếp âm thầm giết chết để củng cố địa vị của mình.

Cử động như vậy mặc dù vô lý, nhưng lạo phù hợp với hùng tâm chả Phạm Vô Kiếp.

Nghe lời Lâm Tịnh Hiên nói vừa rồi, Sở Hành Vân có thể nhạy cảm thấy được, đoàn người ở đây trừ hắn ra, đều biết nguyền rủa tồn tại.

Bởi vậy không khó nhận ra thật giả của trớ chú này, cũng có thể phỏng đoán chính xác suy nghĩ trong lòng Phạm Vô Kiếp.

- Nếu mọi người đã đến đủ, vậy dạ yến chính thức bắt đầu.

Cổ Phồn Tinh quay nhìn mọi người, ánh mắt đảo qua cường giả các tông môn, nhàn nhạt nói:

- Về phần chư vị tuấn kiệt, bạn tốt từ đường xa mà đến, điều quen biết nhau, ta sẽ không giới thiệu nữa, đều ngồi xuống đi.

Lời vừa nói ra, đoàn người chậm rãi ngồi xuống, bọn họ đều có thể cảm giác, các đại tông môn có ý tránh tranh chấp, lập tức không nói nhiều, từng tiếng cười truyền ra hoàn toàn không có khẩn trường như vừa rồi.

Cổ Phồn Tinh tủm tỉm nhìn màn này, ánh mắt đột nhiên trở nên phong duệ, cao tầng các đại tông môn nháy mắt, lập tức hắn nhìn về Thủy Lưu Hương, giọng nói có chút lạnh giá:

- Lưu Hương tiểu hữu có thể bước ra khỏi hàng hay không, ta có một sốt việc muốn hỏi ngươi.

https://truyenyy.com/truyen/linh-kiem-ton/chuong






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch