Băng hoa rơi đầy trời, Âm Hàn Chi Khí khiến bầu trời đêm cũng như bị đóng băng lại.
Sở Hành Vân có thể cảm nhận được khí tức âm hàn này, rất bá đạo, có thể đóng băng linh lực dễ dàng, nhưng hắn cũng không có động, đứng yên như cũ, tùy ý để băng hoa không ngừng tới gần.
Răng rắc, rang rắc!
Tiếng vỡ nát vang lên không ngừng, không chờ Sở Hành Vân có động tác, ở sau người hắn, một vệt ánh sáng đỏ phóng lên cao, đem những băng hoa này đánh tan, khí lạnh lập tức tiêu tán.
Vù!
Một nam tử mặc áo đen xuất hiện, khắp người hắn bao phủ bởi huyết quang. Hắn đứng cách Sở Hành Vân không xa, chỉ thấy trong mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc, chăm chú nhìn Dạ Thiên Hàn, cũng không có ra tay ác chiến, xoay người liền lập tức rời đi.
-Nếu đã đến đây rồi thì liền để mạng lại đây đi!
Dạ Thiên Hàn mở miệng, từng thanh âm lạnh lẽo vang lên trong đêm tối tĩnh mịch, trong phút chốc vô số đạo quang hoa u tử xuất hiện, so với vừa rồi càng thêm chói lọi.
Trong nháy mắt tiếp theo, một màn quỷ dị xuất hiện.
Băng sương xuất hiện bao trùm không gian, sau đó ngưng tụ thành nhiều yêu thú khổng lồ, hoặc là mãnh hổ, hoặc là đại bằng, hay lại là sói cô độc,.. lập tức phong tỏa hết thảy đường đi.
-Chút tài mọn, ngươi cho rằng ngươi có thể ngăn được ta?
Nam tử áo đen tự tin nói, khí tức trên người hắn cũng lập tức tăng vọt, cấp tốc ngưng tụ thành một thanh kiếm sắc bén, không ngừng đâm tới những thú ảnh băng sương kia, khí tức hủy diệt khủng bố.
Sở Hành Vân trong nháy mắt phán đoán được tu vi của kẻ này đã đạt tới Âm Dương Cảnh tầng thứ hai, đến từ Thần Tiêu Điện, thực lực xem như cường hãn.
Trong lục đại tông môn, Thần tiên Điện là tầng lớp trung cấp, tông môn này thờ phụng võ quyền thần thụ chi đạo, phàm là công pháp tu luyện đều mơ hồ ẩn chứa thần khí.
Mấy ngày trước đây Sở Hành Vân cùng Cố Thiên Kiêu phát sinh xung đột, Cố Mãng giậm chân mà lên, vọng tưởng có thể lấy khí thế trấn áp được Sở Hành Vân, võ học mà Cố Mãng dùng chính là Sát Thần Cửu Kình.
Ý nghĩa như tên, Sát Thần chính là cực hạn của Sát Lục Chi Đạo, lực sát thương mạnh nhất, một bước xoay, chín bước là đỉnh núi. Nếu tu luyện tới cực hạn chỉ cần hơi động, sát niệm phát ra cực kỳ khủng bố.
Nam tử áo đen trước mắt này cũng tu luyện Sát Thần Cửu Kình, từ khí tức trên người hắn phán đoán, có lẽ cũng đã đạt tới tầng thứ bảy, một kiếm hạ xuống liền muốn chém đoạn sức mạnh của trời đất.
Ầm ầm ầm!!
Từng đạo tiếng nổ vang lên, băng sương thú ảnh nổ tung, nam tử áo đen kia không khỏi lộ ra nụ cười đắc ý. Nhưng hắn vừa quay người liền thấy băng sương thú ảnh lần nữa ngưng tụ, hơn nữa linh lực trên người hắn cũng hóa thành tầng tầng băng sương, đem kinh mạch cùng linh hải đều triệt để đóng băng.
Mà đáng sợ hơn chính là, thứ sức mạnh mà bấy lâu nay hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo, cũng hoàn toàn bị khống chế, biến thành hàn khí, hóa thành thú ảnh, từng cái giương nanh múa vuốt bổ nhào tới hắn.
-Từ khi ngươi bước vào đình viện, ta liền phát hiện ra sự tồn tại của ngươi, chẳng qua ngươi dường như lại không để ta vào mắt, ánh mắt của ngươi hết thảy đều tập trung trên người Thủy Lưu Hương. Mà có lẽ không chỉ mình ngươi, phàm là võ giả Thánh Tinh Thành e là đều như thế.
Dứt lời Dạ Thiên Hàn lao ra.
Bóng người của nàng biến mất trong hư không, cả một vùng không gian gió lạnh gào thét, bên trong băng sương ngưng tụ, bóng người Dạ Thiên Hàn đột ngột xuất hiện trước mặt nam tử mặc áo đen, khắp toàn thân đều là hàn khí lạnh giá.
Thấy thế, nam tử mặc áo đen sắc mặt tái xanh, tinh thần tràn đầy kinh ngạc, một màn vừa rồi, hắn hoàn toàn không có nhìn thấu, chỉ cảm thấy Dạ Thiên Hàn hóa thành sương lạnh, có thể tùy ý lướt đi trong hư không!
-Thủ đoạn thật quỷ dị
Sở Hành Vân cũng âm thầm kinh ngạc.
Từ khi hắn bước vào đình viện hắn đã có cảm giác cổ quái, hàn khí trong không gian giường như ẩn chứa một cỗ khí tức kỳ dị, mà luồng khí tức này bắt nguồn từ Dạ Thiên Hàn, nàng dường như dung nhập một phần vào không gian.
Mà vừa rồi, Dạ Thiên Hàn cũng làm được điểm ấy, trong một ý nghĩ, thân thể hóa sương lạnh, di chuyển giữa hư không, ngay cả linh lực cùng sức mạnh thiên địa kia, nàng đều khống chế cực kỳ dễ dàng.
-Giết!
Nam tử mặc áo đen nổi giận gầm lên một tiếng, sát ý trên người hắn dâng trào ra, chân đạp nhẹ, sau người mơ hồ hiện ra một vị sát thần, bàn tay đỏ ngòm hướng Dạ Thiên Hàn ầm ầm rơi xuống.
Khí tức sát thần cùng sương lạnh va chạm, trong chớp mắt, nam tử áo đen chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, phảng phất như bị kết thành băng, tầng tầng lớp lớp băng kết lại, khiến ý thức của hắn cũng dần dần đóng băng.
Trong khoảnh khắc, trên mặt hắn hiện lên vẻ tuyệt vọng, Sát Thần Chi Ảnh vẫn còn, một vệt ánh sáng màu đỏ ngòm chiếu xuống, khiến khuôn mặt của hắn càng thêm ghê người.
-Người khác chỉ biết là Cửu Hàn Chi Khí của Thủy Lưu Hương lợi hại, lại không biết rằng ta Dạ Thiên Hàn Băng Yêu Lĩnh Vực, cũng đồng dạng cực kỳ bá đạo, giết chết hai tên Âm Dương cảnh tầng thứ hai, dễ như ăn bánh!
Dạ Thiên Hàn cất giọng, đây cũng là câu nói cuối cùng mà nam tử áo đen được nghe!
Chờ lời này vừa dứt, thân thể nam tử mặc áo đen đột nhiên run lên, từng đạo băng hoa từ bên trong thân thể của hắn nổ tung, huyết dịch đóng băng, gan đông triệt, thân thể cứ như vậy hóa thành vụn băng đầy trời, phảng phất chưa từng tồn tại.
Trong nháy mắt nam tử áo đen kia nổ tung, trái tim Sở Hành Vân cũng run rẩy. Hắn dù chưa tiếp xúc trực tiêp với băng hoa nhưng luồng khí lạnh này cũng khiến long tơ trên người hắn dựng hết lên, cảm giác mạnh liệt khí tức hủy diệt.
Đùng đùng đùng!
Băng hoa từ giữa không trung rơi xuống, sau khi chạm đất, vỡ thành một mảnh băng nhỏ, hàn khí bên trong chảy ra, hội tụ thành dòng dung nhập vào thân thể Dạ Thiên Hàn, nàng ta cũng không để ý chút nào phảng phất như giết chết một cường giả Âm Dương Cảnh tầng hai, chỉ là một việc nhỏ nhặt không đáng kể.
Sở Hành Vân không có tiếp tục ở lại, hắn toàn lực lặng lẽ rời khỏi phủ đệ.
-Băng Yêu Lĩnh Vực, đây cũng lá bài tẩy của Dạ Thiên Hàn?
Sở Hành Vân trong lòng tràn đầy khiếp sợ, đồng thời hắn cũng âm thầm phỏng đoán thực lực của Dạ Thiên Hàn.
Dạ Thiên Hàn nói không sai, qua sự việc phát sinh mấy ngày nay, tất cả mọi người đều biết Thủy Lưu Hương mạnh mẽ, hàng ngàn hàng vạn ánh mắt đều chỉ tập trung vào nhất cử nhất động của Thủy Lưu Hương.
Chính vì vậy sự tồn tại của Dạ Thiên Hàn hoàn toàn bị Thủy Lưu Hương che lấp, cũng không có người để ý tới nàng.
Nhưng xét cho cùng, Dạ Thiên Hàn mới là thiên tài Cửu Hàn Cung bồi dưỡng, thực lực của nàng tuyệt đối không đơn giản, hơn nữa thân là môn đồ của cung chủ Cửu Hàn Cung, nàng có vô số tài nguyên tu luyện, ngay cả bí mật Thiên Hồn Khống Tâm Thạch nàng cũng biết, còn nắm chắc rất nhiều bí pháp khống chế Thủy Lưu Hương.
Sự tồn tại như thế, ẩn sau hào quang của Thủy Lưu Hương, khiến người khác không cách nào nhìn thấu sự tồn tại của nàng, rồi lại như hình với bóng, khiến người ta khó lòng phòng bị.
-Lục đại tông môn bên trong Bắc Hoang Vực, Cửu Hàn Cung vốn là sự tồn tại thần bí nhất, hiện tại tiếp xúc, càng thêm cảm giác quỷ dị khó lương. Chẳng qua là bốn chữ Băng Yêu Lĩnh Vực này, ta là lần đầu tiên nghe được. Nữ tử này tới cùng là thần thánh phương nào?
Sở Hành Vân ở trong đầu tìm kiếm lai lịch Dạ Thiên Hàn, cuối cùng vẫn là không có kết quả, tuy nhiên tiềm thức nói cho hắn biết, nữ tử này tuyệt đối không phải bình thường, chỉ riêng cuộc chiến vừa rồi, thực lực nàng nắm giữ, cũng đủ để cho hắn phải kiêng kỵ.
Hơn nữa, đây có phải là tất cả thực lực của Dạ Thiên Hàn hay không, Sở Hành Vân cũng không biết, hết thảy đều chỉ có thể phỏng đoán!