Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 623: Lại thăm dò

Chương 622: Lại thăm dò

Phạm Vô Kiếp mang theo Sở Hành Vân trở lại nơi tụ tập của Vạn Kiếm Các. Bên trong lầu các, ngoại trừ Bách Lý Cuồng Sinh cùng Sở Hành Vân, một đám nguyên lão cũng ở chỗ này, mỗi người đều mang vẻ mặt nghiêm nghị.

-Sự việc ngày hôm nay các ngươi không cần phải để trong lòng, phải lấy lục tông thi đấu làm trọng.

Phạm Vô Kiếp nhìn Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh. Tiệc tối hôm nay phát sinh quá nhiều việc, Vạn Tinh Đoạn Thạch cũng bị vỡ vụn, hắn lo lắng hai người bọn họ sẽ phân tâm, cố ý cảnh báo.

Đương nhiên câu nói này của hắn cũng ngầm ý nhắc nhở Sở Hành Vân về việc nguyền rủa, Sở Hành Vân thế nào lại không biết điểm ấy, cũng không nói ra, trên mặt bày ra biểu tình không để ý.

-Thực lực của Thủy Lưu Hương hơn hai người các ngươi rất nhiều, sau khi tiến vào Cổ Tinh Bí Cảnh các ngươi nhất định phải cẩn thận một chút, nếu có thể liên thủ cùng những người khác, đem nữ tử này diệt sát thì tuyệt đối không thể bỏ qua, chẳng qua các ngươi cũng không nên tin những người khác.

Phạm Vô Kiếp chuyển chủ đề, nghiêm nghị cảnh báo.

-Ngũ đại tông môn có kế hoạch, thời điểm đối mặt với Thủy Lưu Hương không được tự giết lẫn nhau, cần phải liên thủ tiêu diệt nữ tử này. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là kế hoạch, không thể đảm bảo chân ý của đối phương cho nên cũng cần đề phòng, đặc biệt là Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn.

Phạm Vô Kiếp nói tiếp.

Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu Điện xưa nay cùng Vạn Kiếm Các không hợp, huống chi thiên tài yêu nghiệt của hai đại tông môn này đều có ân oán với Sở Hành Vân.

Thời điểm lục tông thi đấu không ai được bước vào Cổ Tinh Bí Cảnh, đó sẽ là nơi quyết chiến của mười hai tên thiên tài yêu nghiệt, đối phương cũng sẽ không phải cố kị thân phận, vì vậy hết thảy ân oán sẽ giải quyết ở đó.

Nhất là Sở Hành Vân.

Thiên phú của hắn tuy kinh người nhưng tu vi thấp, kém xa so với những kẻ còn lại, nếu gặp vây công e là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

-Các chủ yên tâm, ta chắc chắn sẽ bảo vệ tốt cho Lạc Vân

Bách Lý Cuồng Sinh nói nhỏ, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, thanh âm tuy nhỏ nhưng vô cùng cương quyết.

Phạm Vô Kiếp gật gật đầu, lại nói:

-Cổ Tinh Bí Cảnh xuất hiện chưa lâu, Tinh Thần Cổ Tông khẳng định nhiều lần điều tra, bọn hắn nói đúng sai không biết được nhưng chắc chắn có điều giấu diếm, nếu có cơ hội các ngươi có thể âm thầm bám theo Cổ Cảnh Thiên cùng Liễu Thi Vận,

-Liễu Thi Vận cùng Cổ Cảnh Thiên đều có thiên phú kinh người vạn người chưa chắc có một, thực lực vô cùng mạnh mẽ, Cổ Cảnh Thiên lại là nhi tử của tông chủ, khẳng định có vô số lá bài tẩy, đối với hắn chúng ta không hiểu rõ, tuyệt đối không được lỗ mãng.

Phạm Vô Kiếp bổ sung.

Vừa rồi ở trong bữa tiệc, Cổ Cảnh Thiên từ đầu đến cuối không hề mở miệng, chỉ yên lặng đứng một bên, cũng chính vì nguyên nhân như thế khiến cho Phạm Vô Kiếp sinh ra cảm giác bất an.

Kỳ thật không chỉ có Cổ Cảnh Thiên cùng Liễu Thi Vận, các đại tông môn thiên tài yêu nghiệt cũng không thể khinh thường, trên người bọn họ không chỉ có vô số lá bài tẩy, còn có trân bảo phòng thân, cường giả Âm Dương cảnh bình thường đều không phải đối thủ của những người này.

Thủy Lưu Hương, chính là một ví dụ điển hình!

-Dặn dò của Các Chủ, Lạc Vân ghi nhớ.

Sở Hành Vân gật đầu. Hắn so với Phạm Vô Kiếp càng hiểu rõ hơn những thiên tài yêu nghiệt này , trong lòng tuyệt đối không xem nhẹ nhưng hắn cũng tuyệt đối không e ngại những kẻ này,ngược lại có cảm giác nóng lòng muốn thử.

Xưa nay, cường giả chân chính sẽ không sợ cường địch. Địch mạnh ta tự cường, càng có thể kích phát ra thiên phú tiềm tang, điều này chính là thứ mà Sở Hành Vân muốn.

Phạm Vô Kiếp nở nụ cười tiếp tục dặn dò vài câu, sau đó để mọi người ai về phòng nấy. Ngày mai lục tông thi đấu sẽ bắt đầu, tất cả mọi người đều muốn nghỉ ngơi dưỡng sức, nghênh đón sự kiện trọng đại này.

Sở Hành Vân tới sân sau, liền trực tiếp tiến vào mật thất tu luyện, hắn chân trước mới bước vào rất nhanh liền tiến vào trạng thái ẩn mình, thần không biết quỷ không hay rời đi đình viện, hướng nơi ở của Cửu Hàn Cung chạy đi.

Hôm nay Cửu HÀn Huyết Mạch của Thủy Lưu Hương đột nhiên mất khống chế, suýt nữa tạo thành thương vong lớn, tuy nói cuối cùng cũng không gặp bất trắc gì nhưng Sở Hành Vân trong lòng vẫn lo lắng, muốn tới xem xét một phen.

Thánh Tinh Thành đêm khuya yên tĩnh, lộ ra cảm giác sự yên tĩnh trước cơn bão.

Sở Hành Vân đi tới nơi tụ tập của Cửu Hàn Cung. Một tòa phủ đệ cực lớn chiếm nơi này, còn chưa bước chân vào hắn đã cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tràn ngập, dường như Thiên Địa Linh Lực cũng trở nên lạnh lẽo hơn nhiều.

-Ngưng cho ta!

Một đạo thanh âm rất nhỏ truyền tới.

Sâu trong phủ đệ, một bóng người xuất hiện, tay nàng tạo ra ấn pháp phức tạp, đánh về phía hư không, một cỗ khí tức âm trầm tà ác liền rơi xuống, chậm rãi phủ lên khoảng đất trống phía trước.

Mà ở trung tâm vị trí đất trống, một nữ tử mặc y phục vàng ngồi xếp chân bằng bằng, hai mắt nàng khép kín, không phát ra nửa tia khí tức, tùy ý để luồng khí kia xâm nhập cơ thể, chín đạo hào quang đỏ tươi lóe lên trên người nàng dần ảm đạm, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Chờ cỗ khí tức tà ác kia hoàn toàn biến mất, Thủy Lưu Hương mở mắt, thân thể cứng nhắc đứng thẳng, hơi khom người hành lễ với Dạ Thiên Hàn, nhàn nhạt nói:

-Đa tạ sư tỷ ra tay.

Dạ Thiên Hàn tùy ý gật đầu, bàn tay không xương xòe ra, một vệt linh lực mỏng manh xuất hiện, giống như tơ nhện lượn lờ ở trên người Thủy Lưu Hương, giống như đang xem xét thân thể của Thủy Lưu Hương, sau một lát nàng mới chầm chậm thu hồi lại, phun ra một ngụm trọc khí như trút được gánh nặng.

-Cửu Hàn Huyết Mạch vốn khó áp chế, lại bị Niết Bàn Chi Khí cưỡng ép, chắc chắn sẽ sinh dị động, hơn nữa còn có ảnh hường của Thiên Hồn Khống Tâm Thạch hơi bất cẩn một chút sẽ dẫn đến hậu quả không thể cứu chữa, Dạ Thiên Hàn tuy là thiên tài của Cửu Hàn Cung nhưng khống chế hai đại dị bảo này vẫn có chút khó khăn.

-Điểm này vừa nguy hiểm lại cũng có lợi, nói không chừng ta có thể tìm được biện pháp để Lưu Hương hoàn toàn khôi phục thần trí.

Sở Hành Vân ẩn mình, thu tất cả hình ảnh vào trong mắt.

Thiên Hồn Khống Tâm Thạch, là một dị bảo hiếm có, lấy thực lực Dạ Thiên Hàn hiện tại khó có thể khống chế, nếu không hôm nay Thủy Lưu Hương cũng sẽ không đột nhiên phát sinh bạo động, cưỡng ép đột phá khiếu huyệt thứ năm.

Để Thủy Lưu Hương thoát khỏi sự khống chế của Thiên Hồn Khống Tâm Thạch tuy khó nhưng lại vẫn có một tia hy vọng.

Ngoài ra Sở Hành Vân vẫn luôn có một loại dự cảm.

Vạn Tinh Đoạn Thạch đột nhiên vỡ vụn, cùng với một đoạn lịch sử quang ảnh, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, sự xuất hiện của nó, khẳng định có một loại ý nghĩa nào đó, chỉ là hiện tại còn chưa tiến vào Cổ Tinh Bí Cảnh, hắn vẫn chưa thể đoán ra được nguyên nhân.

Dù sao một đoạn lịch sử quang ảnh thuộc về Thủy Lạc Thu, mà Cổ Tinh Bí Cảnh, vừa vặn lại có nguồn gốc từ Tinh Thần Tiên Môn.

Mối quan hệ trong này, ắt có ý nghĩa phi phàm!

-Ngày mai chính sẽ chinh thức bước vào lục tông thi đấu, ngươi trở lại nghỉ ngơi thật tốt đi.

Dạ Thiên Hàn âm thanh lần nữa vang lên, nàng khoát tay áo, cho Thủy Lưu Hương rời khỏi đình viện, trở lại trong mật thất tu luyện.

Ngay sau đó Dạ Thiên Hàn lập tức xoay người, con ngươi đột nhiên lóe lên, nhìn về phía vị trí của Sở Hành Vân, khóe miệng nhếch lên lạnh lẽo, lạnh nhạt nói:

-Rình mò lâu như thế, chẳng lẽ ngươi liền không cảm thấy mệt?

Dứt lời, Dạ Thiên Hàn phóng ra linh lực mạnh mẽ, trong phút chốc u quang lạnh giá tràn ngập hư không. Linh lực từng khúc đóng băng, sau đó nứt ra, hóa thành hàng ngàn hàng vạn băng hoa, chói lọi mà tràn đầy cảm giác nguy hiểm.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch