Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 622: Nhớ kĩ khí tức

Chương 621: Nhớ kĩ khí tức

Nghe một câu nói này, long mày của đám người ngôi ở đây lập tức nhíu lên, tròng mắt lộ ra phong mang.

Trước khi bắt đầu tiệc tối, cao tầng ngũ đại tông môn đã thương nghị muốn liên thủ nhằm vào Cửu Hàn Cung, chính là vì nguyên nhân này mới xuất hiện cảnh tượng Mạc Đình Uy ra tay thăm dò.

Mười tên thiên tài yêu nghiệt đều là hạng người thông minh, không cần nói rõ bọn hắn đều nhận ra được điểm ấy. Đối với lời nói của Cổ Phồn Tinh cũng dễ dàng nghe hiểu, trong lòng trầm ngâm.

Sau khi Cổ Phồn Tinh nói xong, Phạm Vô Kiếp nói tiếp:

-Thủy Lưu Hương này thực lực cao thâm khó dò, vừa nãy hàn khí phóng ra đã cực kỳ mạnh mẽ, nhưng ta cảm giác mơ hồ đây vẫn chưa phải là cực hạn của nàng ta.

Thình thịch!

Đám người trái tim đồng thời run rẩy, nhất là Mạc Đình Uy, hô hấp của hắn như đình trệ, trong đầu lại nghĩ tới tình cảnh vừa rồi, tâm lý liền lâm vào cảm giác khủng hoảng, nếu không có Cổ Phồn Tinh ra tay có lẽ hắn đã biến thành một cái xác.

-Lực lượng của một người mà có thể đối đầu với Mạc gia chủ, nữ tử này hiển nhiên là che giấu tu vi, đồng thời trên người nàng nhất định cũng có vô số lá bài tẩy, bằng không không thể đạt tới cảnh giới như vậy, không biết các ngươi có chú ý tới cố hàn khí quỷ dị kia, dường như Thủy Lưu Hương cũng không thể hoàn toàn khống chế nó.

Quý Uyên xen vào, hắn từ đầu tới cuối đều quan sát nhất cử nhất động của Thủy Lưu Hương, bất kỳ chút nhỏ nhặt gì phát sinh đều không qua được mắt hắn.

-Đối với việc này ta cũng phát giác ra, không biết Phó cốc chủ có cao kiến gì?

Cổ Phồn Tinh dừng lại một chút, đột nhiên nhìn về nam tử trung niên áo xanh bên cạnh.

Người này chính là chủ nhân Thất Tinh Cốc, Phó Khiếu Trần.

Phó Khiếu Trần nhìn Cổ Phồn Tinh gật gật đầu lên tiếng đáp:

-Trên người Thủy Lưu Hương có một luồng ánh sáng đỏ tràn ra, ánh sáng đỏ này càng mạnh thì luồng khí lạnh càng khủng bố, nhưng sau khi đạo ánh sáng thứ năm xuất hiện nàng ta không có cách nào khống chế hàn khí, ngay cả bản thân cũng bị ảnh hưởng.

-Theo suy đoán của ta, cực hạn của Thủy Lưu Hương chính là mở ra bốn đạo ánh sáng đỏ, thực lực đại khái tương đương với cường giả Âm Dương cảnh tầng thứ năm, lên trên nữa tuy mạnh nhưng bản thân lại không cách nào khống chế, có thể sẽ bị phản phệ.

Đám người nghe không khỏi hít một ngụm khí lạn. Một nữ tử không tên tuổi chưa đầy hai mươi, thiên phú dù có mạnh hơn nữa cũng có giới hạn, luồng khí lạnh kia chính là một thanh kiếm hai lưỡi, vừa là át chủ bài cũng vừa là điểm yếu của Thủy Lưu Hương.

-Lục tông thi đấu đối với chúng ta có ý nghĩa vô cùng lớn, Cửu Hàn Cung phái ra Thủy Lưu Hương, hơn nữa còn muốn chiếm vị trí đầu bảng, vì thế ngũ đại tông môn chúng ta nhất định phải hợp lực, tuyệt đối không thể tàn sát lẫn nhau, bằng không chúng ra tuyệt không hi vọng.

Quý Uyên nhìn về phía Sở Hành Vân, giọng nói mang theo mấy phần ý vị sâu xa.

Sư tôn Cổ Thiên Kiêu râu dài trắng bạch, không nói lời nào nhưng thần sắc rõ ràng cũng tập trung trên người Sở Hành Vân.

Hiển nhiên bọn họ đều biết ân oán của đám người Sở Hành Vân, muốn khiến hai bên tạm thời buông bỏ thành kiến, cùng hợp sức nhằm vào Thủy Lưu Hương, dù sao lục tông thi đấu trước mắt, hết thảy ân oán đều không đáng tính toán, không đáng để tàn sát lẫn nhau.

Thực lực có thể so sánh với cường giả Âm Dương cảnh tầng năm, Thủy Lưu Hương quá gai góc, nhất định phải trừ khử không thể lưu lại.

-Ân oán cá nhân mà thôi, đại sự trước mắt, đương nhiên sẽ không tính toán.

Thâm âm của Phạm Vô Kiếp vang lên, hắn quay qua Cổ Phồn Tinh nói:

-Nếu chúng ta đã là minh hữu không biết Cổ tông chủ có thể đem một chút tân bí của Cổ Tông Bí Cảnh chia sẻ cùng minh hữu một chút!?

-Lời này nói không sai, nếu đã là minh hữu vậy thì nên chia sẻ tân bí, vậy mới là biết người biết ta.

Quý Uyên cùng Phạm Vô Kiếp trước nay quan hệ không tốt nhưng giờ khắc này hắn cũng tán thành Phạm Vô Kiếp.

Nhất thời ánh mắt của mọi người đều tập trung lại, hô hấp hơi đình trệ, dường như không tình nguyện bỏ sót bất cứ chi tiết nhỏ nào, còn đám cao tầng của Tinh Thần Cổ Tông sắc mặt thoáng khó coi, âm thầm phỉ nhổ Phạm Vô Kiếp giảo hoạt.

Lần này lục tông thi đấu cử hành ở Cổ Tông Bí Cảnh.

Cổ Tông Bí Cảnh ở trong Tinh Thần Cổ Tông, phàm là tin tức liên quan tới bí cảnh đều bị Tinh Thần Cổ Tông phong tỏa, bất kỳ thế lực nào cũng khó nhận được tình báo, đây là ưu thế của Tinh Thần Cổ Tông, có thế khiến bọn hắn lớn tiếng dọa người.

Hiện tại, Phạm Vô Kiếp dùng hai chữ minh hữu để đổi lấy thông tin trong Cổ Tông Bí Cảnh tự nhiên khiến những người trong Tinh Thần Cổ Tông không thích, đem thông tin chia sẻ ra ngoài, chính là làm mất đi ưu thế của bọn hắn.

Nhưng nếu không chia sẻ, vậy liên minh như thế, chẳng phải là thùng rỗng kêu to.

Khuôn mặt Cổ Phồn Tinh bình tĩnh, dường như không bởi vì lời nói vừa rồi làm dậy sóng, hắn lạnh nhạt trả lời:

-Liên quan tới Cổ Tông Bí Cảnh chúng ra cũng biết rất ít, chỉ biết rằng nó đến từ một tông môn cổ xưa có tên là Tinh Thần Tiên Môn, nơi đó dường như là chỗ ở của Tinh Thần Tiên Môn.

Tinh Thần Tiên Môn!

Nghe tới bốn chữ này, trái tim của Sở Hành Vân run lên, hắn nhớ kĩ đoạn lịch sử thuật lại trong quang ảnh, Thủy Lạc Thu rõ ràng chính là tiên chủ của Tinh Thần Tiên Môn.

-Sau đó thì sao?

Phạm Vô Kiếp liên tục truy hỏi, hắn cũng không chú ý tới Sở Hành Vân dị dạng. Trên thực tế, lực chú ý của tất cả mọi người đều đặt trên người Cổ Phồn Tinh, muốn bức thiết nghe ngóng những thông tin liên quan tới bí cảnh.

-Không có sau đó.

Cổ Phồn Tinh lắc đầu, thanh âm bất đắc dĩ nói:

-Cổ Tinh Bí Cảnh xuất hiện không lâu, chúng ta cũng chưa có cơ hội dò xét, chỉ biết một chút thông tin, nhưng có thể xác định bí cảnh này không tầm thường, bên trong tồn tại tạo hóa vô cùng vô tận nhưng đồng thời cũng có hàng ngàn hàng vạn nguy hiểm.

Phạm Vô Kiếp biểu tình âm trầm lại, cười khan mấy tiếng, hiển nhiên hắn không tin câu trả lời của Cổ Phồn Tinh, những người còn lại cũng giống như thế, thậm chí còn có vài người cười lạnh, giữa đôi bên lập tức xuất hiện khoảng cách.

-Cổ tông chủ đã không tình nguyện nhiều lời vậy ta cũng không hỏi thêm nữa, thời gian không còn sớm, ta rời đi trước.

Quý Uyên hơi ôm quyền, xoay người , trực tiếp mang theo Lâm Tịnh Hiên cùng La Sâm rời đi, không chần chờ thêm chút nào.

-Thất Tinh Cốc ta cũng cáo từ.

Phó Khiếu Trần biểu tình cũng không được tự nhiêu, sau khi hắn rời đi, Thần Tiên Điện cùng Vạn Kiếm Các cũng lập tức rời đi, trên người đều tỏa ra ý lạnh cùng khinh thường, hoàn toàn không còn cảm giác cùng chung mối thù như vừa nãy.

Cổ Phồn Tinh đem những ánh mắt này tất cả đều thu vào trong mắt, hắn nhìn chăm chú phía trước, sau khi tất cả mọi người rời đi mới mở miệng nói:

-Cảnh Thiên, khí tức của mười người kia, ngươi đều nhớ kỹ sao?

-Bẩm phụ thân, hết thảy đều nhớ kỹ, nhất là Thủy Lưu Hương, hài nhi hoàn toàn nhìn thấu hàn khí trên người nàng, nếu như ta tương ngộ với nàng nhất định có thể ra tay hạ thủ.

Cổ Cảnh Thiên khom người đáp, kim mang trong mắt không ngừng lập lòe, liên tục vận chuyển, cuối cùng ngưng tụ thành một đạo đồ văn sáu cánh, ẩn chứa huyền diệu quỷ bí.

-Ta biết thực lực của ngươi nhưng tuyệt đối không được lơ là mất cảnh giác.

Cổ Phồn Tinh cảnh báo, Cổ Cảnh Thiên hơi khom người, cao giọng nói:

-Hài nhi đã rõ, nhất định không khiến phụ thân thất vọng.

Tuy nói như thế nhưng trên mặt Cổ Cảnh Thiên tràn đầy vẻ tự tin ngạo mạn,đạo kim sắc lục mang trong con ngươi lúc hiện lúc mất khắp nơi lộ ra cổ quái khó diễn tả bằng lời.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch