Cổ Phồn Tinh cảm giác được bầu không khí biến hóa vi diệu, cũng không cố ý kéo dài thời gian, trực tiếp phất phất tay, mở miệng nói:
-Chúng ta xuất phát đi.
Mọi người dồn dập gật đầu, từng bóng người lần lượt biến mất giữa trời.
Một đám người thanh thế cuồn cuộn đi về phía Bắc Thánh Tinh Thành.
Cổ Tinh Bí Cảnh nằm ở cực bắc của Thánh Tinh Thành. Nơi đó là một sa mạc hoang vu, không một ngọn cỏ, hiếm người đặt chân tới. Chính vì vậy mà Cổ Tinh Bí Cảnh mới được phát hiện muộn như vậy.
Trong sa mạc ngập tràn cát vàng, khiến cả một vùng không gian hóa thành màu sắc vàng óng, đưa mắt nhìn ra xa không thấy đường chân trời, cũng không có một bóng người, khắp nơi lộ ra khí tức hoang vu.
Tất cả mọi người đều không lên tiếng, mỗi người đều có biểu tình cùng suy nghĩ khác nhau, lục tông thi đấu lần này, không người nào có niềm tin chiến thắng, cho dù là người của Tinh Thần Cổ Tông.
Thân là chủ nhà, bọn hắn đối với Cổ Tinh Bí Cảnh hiểu rõ nhất trong tất cả, chẳng qua, những hiểu biết này cũng rất nông cạn, dù sao thời gian phát hiện Cổ Tinh Bí Cảnh quá ngắn, chỉ có nửa năm, hơn bên trong nữa bí cảnh còn có rất nhiều hạn chế.
Một khi Cổ Tinh Bí Cảnh mở ra, các thế lực lớn đều sẽ ra tay, ở trong bí cảnh duy trì ổn định đồng thời cũng hạn chế lẫn nhau, tuyệt không cho phép tình huống âm thầm ra tay.
Tình huống như vậy có thể đảm bảo tính công bằng nhất trong thi đấu.
Sở Hành Vân ở trong đội ngũ phía trước, nhưng ánh mắt của hắn lại rơi vào trên người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc ở phía sau, biểu tình của hai người kia giờ khắc này âm trầm tới cực điểm.
Lúc trước hai người này theo đuôi hắn tới đây chính là vì muốn xin trợ giúp từ Liễu Vấn Thiên, âm thầm đưa Sở Hành Vân vào chỗ chết. Nhưng vận khí của hai người này phải nói là cực kém, Liễu Vấn Thiên vừa lúc bế quan, hai bên không thể gặp mặt.
Mà hiện tại, lục tông thi đấu sắp bắt đầu, bọn hắn không cách nào ra tay với Sở Hành Vân.
Tuy nói Sở Hành Vân tiến vào Cổ Tinh Bí Cảnh sống chết khó đoán, nhưng chỉ cần Sở Hành Vân bình an vượt qua tư cách chiến, như vậy hắn sẽ đạt được càng nhiều bảo hộ, đến lúc đó, hai người này càng không có cơ hội ra tay.
Chính vì vậy Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc vô cùng buồn bực, dự liệu cùng hiện thực chênh lệch quá lớn khiến bọn hắn cực kỳ khó chịu.
-Sau khi tiến vào Cổ Tinh Bí Cảnh, vị trí của mọi người đều không đoán được, ngươi cần phải cẩn thận, nếu như gặp phải cường địch, tạm thời lui lại, ta sẽ mau chóng cùng ngươi hội họp.
Bách Lý Cuồng Sinh tới gần Sở Hành Vân, trên mặt tràn đầy lo lắng.
Sở Hành Vân cười nhạt nói:
-Yên tâm, ta tự có chừng mực. Bên trong Cổ Tinh Bí Cảnh, ngươi nhất định phải cẩn thận đề phòng Cố Thiên Kiêu cùng Cố Mãng, ngươi giết trưởng lão Đại La Kim Môn, bọn hắn tuyệt đối sẽ không để yên.
-Chỉ là hai kẻ ta còn không để vào mắt, nếu bọn hắn dám ra tay với ta, ta tất nhiên sẽ để bọn hắn hối hận!
Bách Lý Cuồng Sinh cười lớn một tiếng, cũng không hạ giọng, hành vi phóng đãng.
Lời này truyền tới trong tai mọi người, lập tức khiến sắc mặt của Cố Thiên Kiêu cùng Cố Mãng vô cùng khó nhìn, hừ lạnh trả lời:
-Một câu này, ta sẽ trả nguyên lại cho ngươi.
-Ta chờ.
Bách Lý Cuồng Sinh lại nở nụ cười, ngôn ngữ của hắn tuy ngông cuồng, nhưng trong lòng cũng không xem nhẹ hai người, toàn thân đều là kiếm ý sắc bén, như một thanh kiếm ra khỏi vỏ, muốn đại sát tứ phương.
Nguyên bản không gian yên tĩnh, thoáng chốc trở nên hừng hực, tốc độ của mọi người thoáng chốc cũng tăng lên, cấp tốc chạy về sâu trong sa mạc.
Rất nhanh, ở phía trước mọi người xuất hiện một khe hở màu đen, xuất hiện cùng với khe hở này, một luồng khí tức hỗn loạn tràn ngập, cuồng phong rít gào đặc biệt chói tai.
-Phía trước chính là Cổ Tinh Bí Cảnh .
Cổ Phồn Tinh lên tiếng, ánh mắt của hắn nhìn về hai bên, mười tám tên cao thủ Tinh Thần Cổ Tông đạp lên phía trước , trên người đồng thời lan tràn ra tinh quang lộng lẫy phóng lên cao, ngưng tụ thành một ngôi sao cổ trận.
Ầm ầm ầm!
Chỉ trong khoảnh khắc ngôi sao cổ trận bao phủ xuống, khe hở đen nhánh kia mở rộng ra, càng ngày càng khổng lồ, một đạo ánh sáng nhạt hé mở mà ra, tựa như là một toà thanh đồng môn hộ, còn chưa tới gần đã cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa mênh mông.
-Chuẩn bị sẵn sàng.
Phạm Vô Kiếp đi tới bên cạnh Sở Hành Vân cùng Bách Lý Cuồng Sinh, không chỉ mình hắn, những cao thủ còn lại của các thế lực cũng dồn dập bước ra khỏi hàng, biểu tình nghiêm túc chăm chú nhìn về phía trước.
Lúc này, đám người Cổ Phồn Tinh đã đi tới trước thanh đồng môn hộ, hai tay của bọn họ ngưng kết cổ ấn huyền diệu, mỗi cổ ấn đều hoàn toàn bất đồng, khí tức hợp nhất đánh về phía trước .
Oanh!
Linh lực rơi vào trên cánh cửa thanh đồng cổ, một tiếng trầm vang truyền ra, cánh cửa được mở ra, bên trong, một luồng khí tức viễn cổ tràn ngập ra, khó mà diễn tả bằng lời.
-Đây chính là Cổ Tinh Bí Cảnh?
Ánh mắt của mọi người ngưng trọng, thông qua cánh cửa thanh đồng, bọn hắn lờ mờ có thể nhìn được, nơi đó, dường như là một thế giới nhỏ.
-Vào đi thôi, thời gian là một tháng, một tháng sau, cần phải đến đỉnh cao ở trung ương Cổ Tinh Bí Cảnh, tuyệt đôi không thể bỏ qua cơ hội duy nhất này.
Cổ Phồn Tinh lần nữa nhắc nhở, hắn khẽ quát một tiếng, cánh cửa thanh đồng hoàn toàn mở ra, một luồng lực hút mạnh mẽ tràn ra, đem cát vàng đầy trời đều cuốn vào trong đó.
Sở Hành Vân không do dự, tốc độ tăng lên tới cực hạn, thân hình thiểm lược, tiến vào trong cổ thành.
Ong ong ong!
Bên tai truyền tới thanh âm ong ong liên tiếp không ngừng, Sở Hành Vân đầu tiên là cảm cảm thấy hoa mắt, đầu óc của hắn không ngừng xoay tròn, ý thức giống như rời khỏi thể xác, khó chịu tới cực điểm.
May mắn là cái cảm giác này chỉ kéo dài trong chốc lát, chờ hắn mở hai mắt ra đã thấy mình đang đứng ở giữa một khu rừng rậm, cổ thụ rợp trời, đại địa bao la, trong không gian tràn ngập khí tức thần bí cổ xưa.
Nơi này là một mảnh không gian độc lập, có ngày, có nhật nguyệt, cũng có Chư Thiên Tinh Thần, nhưng bất đồng chính là, ở cuối tầm mắt Sở Hành Vân có thể nhìn thấy một toà cao tới vạn trượng, phảng phất đem thiên địa đều nối liền với nhau.
Đỉnh cao này, rõ ràng chính là trung ương đỉnh cao!
-Từ đoạn lịch sử quang ảnh phán đoán, Tinh Thần Tiên Môn đã diệt vong mấy ngàn năm, vùng không gian này cũng không biến mất, mà được bảo tồn vô cùng tốt. Có thể thấy được, lúc trước Tinh Thần Tiên Môn mạnh mẽ đến mức nào.
Sở Hành Vân lẳng lặng cảm thụ khí tức xung quanh, rất ổn định, không hề có cảm giác khó chịu.
Có thể đem tông môn xây dựng ở bên trong một không gian độc lập, đã là chuyện cực kỳ khó khăn, chỉ có cường giả Vũ Hoàng mới có thể làm được, mà để cho không gian độc lập này tồn tại mấy ngàn năm mà không biến mất, càng không phải chuyện đơn giản.
Sở Hành Vân tự vấn lòng, một đời trước hắn tuy rằng có thể làm được điểm này, nhưng cũng phải hao tổn vô số tâm huyết, từ đó phán đoán, Thủy Lạc Thu thân là tiên chủ của Tinh Thần Tiên Chủ, thực lực hẳn là không kém hắn, thậm chí có khả năng còn mạnh hơn.
Dù sao, trận chiến bên trong lịch sử quang ảnh đó, đã khắc sâu ấn tượng đối với Sở Hành Vân, hai bên mỗi một lần ra tay, đều dẫn tới thiên địa chấn động, tuyệt đối là cường giả bên trong cường giả.
Cho tới cuối cùng, Thủy Lạc Thu có chết trận hay không, cái viên ngọc thạch kia có phải Luân Hồi Thạch hay không, Sở Hành Vân đều không biết, nhưng hắn có thể xác định nơi này có khả năng tồn tại đáp án!