Sở Hành Vân phun ra một đạo âm, làm hai người đang trong trạng thái thất thần tỉnh lại, liếc mắt nhìn nhau,, lập tức bước lên trước, bước lên cầu thang vào cung điện, một bước lên, lòng lại sinh ra cảm giác nhỏ bé.
-Tinh Thần tiên môn am hiểu linh trận chi đạo, hai người các ngươi tuyệt không thể khinh thường.
Sở Hành Vân đột nhiên mở miệng nhắc nhở, ở trong quang ảnh lịch sử, Thủy Lạc Thu lấy chư thiên làm mắt trận, ngưng tụ ra vô thượng linh trận, làm Sở Hành Vân thấy chấn động, hắn thấy, cảm ngộ đối với linh trận của Tinh Thần tiên môn cao hơn Tinh Thần cổ tông rất nhiều,
Liễu Thi Vận cùng Tô Tĩnh An đồng thời gật đầu, trải qua nửa ngày tiếp xúc, bọn họ biết rõ tính tình Sở Hành Vân, lúc này hắn bỗng nhiên nhắc nhở, tất nhiên có đạo lý của hắn.
Chỗ cung điên này, quá hoàng tráng, tuyệt không đơn giản.
Đi tới cửa vào cung điện, nơi này có một lối đi, bên trong có hắc quang, giống như vòng xoáy tràn ngập hư không, đem hết thảy linh lực đều cắt đứt, căn bản vô pháp dò xét tình huống bên trong.
Ba người ăn ý xuất ra cổ tinh lệnh, ánh sáng nhạt nở rộ, ba đạo ngũ thải quang trụ tràn ngập ra, chảy thẳng lên trời, cuối cùng hóa thành một dòn sông ánh sáng cuồn cuộng, tiếp nhập vào thông đạo.
Trong nửa ngày, ba người vừa đi vừa sắn giết linh thú, tốc độ thu nhập tiên khí cũng đề cao, hiện tại, quang trụ của Liễu Thi Vận đã cao tới bốn trượng, Sở Hành Vân là hai trượng, Tô Tĩnh An là năm xích.
Vốn Tô Tĩnh An có mười sợi tiên khí, nhưng hắn trả năm sợi tiên khí cho Sở Hành Vân, Sở Hành Vân cũng không chối từ, trực tiếp thu vào trong cổ tinh lệnh.
Thanh âm ùng ùng vang lên, theo lúc tiên khí tiến nhập vào thông đạo, ánh sáng tối tăm từ từ tiêu thất , bên trong, một ánh sáng yếu phát ra, mang theo hấp lực nhàn nhạt, bao phủ thân thể ba người.
Sở Hành Vân liếc mắt nhìn hai người, trầm giọng nói:
-Đi qua cái lối này, có thể vào trong cung điện, mọi thứ cẩn thận.
Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận gật đầu, càng đến ngần cung điện, bọn họ càng không dám khinh thường.
Trong nháy mắt bước vào thông đạo, Sở Hành Vân cảm giác được cỗ hấp lực vô hình, trực tiếp nhảy vào trong óc, lực lượng này cực kỳ kinh khủng, như muốn xé nát thân thể hắn, đem ý thức của hắn đều chôn vùi, lộ ra thống khổ không gì sánh được.
Oanh!
Một đạo lưu quang đen kịt đảo qua trên người, trong đầu Sở Hành Vân có búa tạ nện xuống, thân thể cuồng chiến, một cái tiên huyết đỏ sẫm phun ra từ trong miệng, sắc mặt trở nên trắng bệch như tờ giấy.
-Linh trận, hơn nữa còn là sát trận công kích linh hồn.
Trong lòng Sở Hành Vân thất kinh, phàm là sát trân công đánh linh hồn, phẩm cấp đều không thua thất cấp, chủ nhận tòa cung điện này, rốt cuộc là thần thánh phương nào, tiện tay bố trí linh trận mạnh mẽ như vậy.
Đang lúc suy tư, tâm niệm Sở Hành Vân khẽ động, đem hắc động trọng kiếm nắm thật chặt trong tay, dẫn lực vô ảnh vô hình thả ra ngoài, hóa thành tơ nhện, theo bốn phương tám hướng lao đi.
-Tìm được!
Rất nhanh, trong mắt Sở Hành Vân lóe lên tinh mang, chỉ thấy hai tay hắn đánh ra, nhanh như chớp, đem mắt trận bao phủ, lập tức gầm nhẹ một tiếng, đem hết mắt trận đánh rơi, phá hư linh trận.
Lại một tiếng oanh minh vang lên, Sở Hành Vân cảm giác được cường quang đâm tới, thân thể lay động, hình như quấn vào giữa vòng xoáy, toàn bộ thiên địa đều quay tròn, căn bản không cách nào thấy rõ xảy ra chuyện gì.
Một lúc sau, hai mắt Sở Hành Vân mở ra, phát hiện mình đứng ở một khoảng đất trống, trong hư không, vô số đạo tinh quang lơ lửng, mỗi một đạo tinh quang, đều để cho hai mắt đau đớn.
-Đều không có sao chứ?
Sở Hành Vân quét mắt nhìn Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận bên cạnh, mặt của hai người đều trắng xám, xiêm y nhuốm máu, nhưng khí tức đang từ từ không phục lại, cũng không có trở ngại.
-Lực lượng vô hình vừa rồi, cuối cùng là đến từ đâu, vô pháp chống đối, cũng không thể tìm được.
Trong lòng Liễu Thi Vận kinh sợ, lấy tu vi vào thực lực bây giờ, vẫn chưa tiếp xúc được đến linh hồn, nhưng có thể cảm giác được chỗ kinh khủng của tòa sát trận.
Nàng rời ánh mắt qua, thấy khí tức hắc động trọng kiếm lượn lờ, hai tròng mắt không khỏi run lên, quay nhìn Sở Hành Vân hỏi:
-Tòa sát trận quỷ dị vừa rồi là ngươi phá hỏng?
Tô Tĩnh An bị lời này làm kinh ngạc, lập tức hướng bốn phía nhìn lại, quả nhiên, những mắt trận bị vỡ đều sót lại khí tức hắc động trọng kiếm.
-Tinh Thần tiên môn bỏ mình đã mấy nghìn năm, nơi bố trí linh trận nguyên bản, cũng từ từ trở nên tàn tạ, nhưng dù vậy, uy lực vẫn kinh người như trước, ngoài ra, không biết còn có cơ quan khác hay không, ta đi trước, hai người các ngươi bọc hậu.
Sở Hành Vân cũng không giải thích them, hắn ngẩng đầu nhìn phía trước một chút, khí tức hoang vắng cổ xưa tràn đầy hư không, không có nửa điểm sinh cơ, xem ra tòa cung điện này đã hoang vu thật lâu,
-Được.
Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận đồng thời đáp, có thể bọn họ cảm nhận được, theo thời gian trôi qua, đã từ từ lấy Sở Hành Vân dẫn đầu, yên lặng nghe theo hắn an bài.
-Tòa cung điện này rất to, chúng ta phải đi hướng nào?
Tô Tĩnh An nhìn về phía trước, chỗ cuối cùng đất trống, có hành làng trải rộng, hướng xa xa có tòa lầu các xuy sụp, tòa cung điện này vô cùng khổng lồ, căn bản không biết phải đi hướng nào.
-ĐI thẳng phía trước đi.
Sở Hành Vân nhìn vài lần xung quanh, có chút chắc chắn nói.
-Vì sao?
Liễu Thi Vận hiếu kỳ hỏi.
-Tử khí phía trước rất nồng, chân mày Sở Hành Vân lúc này níu chặt, giọng nói ngưng đọng:
-Bên trong cung điện tràn đầy khí tức hoang vu, không hề có sinh cơ, mà tử khí ngay phía trước rất nồng, có thể thấy nơi đó tử vong nhiều, tranh đấu kịch liệt nhất.
Nghe vậy, hai người bừng tỉnh, phàm là nơi có chém giết kịch liệt, thường thường là nơi trọng yếu, Sở Hành Vân phân tích hợp tình hợp lý.
Nếu phương hướng đã xác định, ba người lập tức hướng phía trước lao đi, tới chỗ hàng lang, bọn họ cảm giác được cỗ khí tức tịch diệt đập vào mặt, chỗ phía trước, càng xuất hiện một bộ hài cốt âm trầm, đã hoàn toàn khô mục.
-Chém giết thật kịch liệt.
Liễu Thi Vận hướng phía trước nhìn lại, nơi đó có nhiều thi hài hơn, giống như là đại dương màu trắng, theo ba người tới gần, một luồng gió nhẹ hướng phía trước tới, nhất thời làm những thi hài hóa thành phấn bột.
Tại bên cạnh thi hài còn vô số khí cụ, nhưng theo thi hài hóa thành bột phấn, những khí cụ này cũng biến thành bột bay khắp trời, phảng phất như tan biến.
-Ở đây còn có vương khí.
Sở Hành Vân lập tức nói, làm Liễu Thi Vận kinh nghi, hỏi:
-Vương khí ẩn chứa thần văn, năm tháng không thể ăn mòn, mặc dù Tinh Thần tiên môn sụp đổ mấy nghìn năm, vương khí cũng không hóa thành bột mịn, có phải ngươi đã nhìn lầm?
-Thần văn do thiên địa lôi kiếp hình thành, năm tháng không thể ăn mòn, nhưng nếu gặp phải lực lượng mạnh mẽ, thần văn cũng vỡ, theo ta biết được, lực lượng võ hoàng, cũng đủ để phá hủy vương khí.
Sở Hành Vân nhìn chằm chằm phía trước, năm đó, hắn đứng thứ hai trong thập đại võ hoàng, vương khí bị phá hủy trong tay hắn không ít.
Đúng là như vậy, hắn có thể xác định, tòa cung điện này, đã từng có cường giả đánh nhau.