Tô Tĩnh An nhạy cảm nhận biết, hầu như trong nháy mắt, hắn nhận ra hai cỗ hơi thở mạnh mẽ xuất hiện, hai mắt lạnh lùng dừng đằng sau.
Một lát sau, hai người đi vào cung điện.
Một người mặc áo giáp màu tro đen, thắt lưng đeo trường đao, đôi mắt như cáo, khí tức cả người có phần tà dị, đó chính là thiên tài đại la kim môn- Lâm Tịnh Hiên
Một người khác, là Cố Thiên Kiêu, quần áo quý giá đẹp đẽ, miệng thường mang một núm đồng tiền nhạt,hiện ra khí chất bất phàm.
Giây phút hai người này thấy Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận, đôi mắt run rẩy, nói đúng ra là sau khi nhìn thấy hai đạo quang trụ, sắc mặt kịch biến.
Vận khí Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên rất tốt, vừa mới gia nhập bí cảnh, hai người đã gặp nhau, bằng vào lực lượng hai bên, một ngày ngắn ngủi, bọn họ đã thu thập được sáu mươi sợi tiên khí, mỗi người ba mươi sợi, quang trụ cao ba trượng.
Cái thành tích này, làm hai người cảm thấy thỏa mãn, nghĩ có thể vào top năm.
Nhưng mà, hiện thực lại tát họ một bạt tai.
Ngũ thải quang trụ của Tô Tĩnh An dài hơn tám trượng, ánh sáng gai mắt, của Liễu Thi Vận càng kinh người, cao mười trượng, tựa hồ muốn đem tòa cung điện điều khởi động.
-Điều này sao có thể?
Cố Thiên Kiêu có chút khó tin, hắn quét mắt nhìn xung quang, bỗng ánh mắt nhìn vào trong hành lang, thấy một thân ảnh đen kịt ngồi ngay ngắn ở đất bằng, không nhúc nhích.
Bóng lưng này, hắn thấy quen thuộc, anh tuấn bất phàm, thả ra một tia kiên nghị, lúc này, ở bên cạnh bóng lứng đó, kiếm khí lăng thiên đang vòng quanh, điên cuồng gào thét trong khoảng không, tựa hồ như một thanh tuyệt thế thần kiếm, tùy thời có khả năng phóng ra, chôn vùi vạn vật thế gian.
-Lạc Vân!
Lâm Tịnh Hiên cũng nhiên thấy đạo thân ảnh này, ánh mắt trở nên hung hang, con người toát lạnh ra địch ý lạnh như băng, Lạc Vân, lại ở chỗ này, tiên khí của hắn, cũng cực kỳ kinh người, cao chừng chín trượng.
Từ việc bàn sơn, Lâm Tịnh Hiên tràn đầy địch ý đối với Sở Hành Vân, rất muốn tìm cơ hội rửa sạch nhục, ngoài ra, hắn mơ hồ cảm thấy ánh mắt của Liễu Thi Vận đối với Sở Hành Vân, càng làm hắn sinh hận.
Vốn là tràn đầy địch ý, hơn nữa tiên khí mê hoặc, Lâm Tịnh Hiên phóng xuất ra đao ý âm lãnh, trong hư không, lãnh mang cuồng cuộng, nếu đao ra khỏi vỏ, có thể long trời lở đất.
-Hai vị độ nhiên đến, thật đúng là làm người ta cảm thấy kinh ngạc, nhưng ở trước đây không lâu, chúng ta đã thăm dò chỗ di tích này, nếu như hai vị muốn thu thập tiên khí, chỉ sợ đã tới chậm.
Trên mặt Tô Tĩnh An mang dáng tươi cười nhàn nhạt, giọng nói không kiêu ngạo, không siểm nịnh, đối diện với cỗ khí thế sắc bén của Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu.
-Khí trách các ngươi có nhiều tiên khí như vậy, nguyên nhân là do cái di tích này.
Cố Thiên Kiêu bừng tỉnh đại ngộ, hắn nhìn chằm chằm vào ba đạo quang trụ, không che dấu sự tham lam một chút nào.
Sau khi tiến nhập bí cảnh, 12 tên thiên tài yêu nghiệt, đều trở thành đối thủ, nếu là đối thủ, tự nhiên không tránh được một hồi huyết chiến, hắn không còn che dấu bộ mặt thật của mình.
-Thi Vận, có phải Lạc Vân đang trong trạng thái cảm ngộ?
Lâm Tịnh Hiên chậm rãi đưa mắt tới, hỏi Liễu Thi Vận, hắn xưng hô cực kỳ thân cận, làm cho sắc mặt Liễu Thi Vận trở nên xấu xi, không có trả lời/
-người trong trạng thái cảm ngộ, vô pháp chú ý đến ngoại giới, nói cách khách, Lạc Vân cũng không có năng lực chiến đấu, không bằng ngươi vào nhóm chúng ta, lấy thực lực ba người chúng ta, có thể dễ dàng chém giết Tô Tĩnh An cùng Lạc V ân, kẻ từ đó, vừa có thể loại đối thủ, còn có thể lấy được tiên khí dễ dàng.
Sắc mặt Tô Tĩnh An cũng biến thành xấu xí, chỗ bên cjanh, Liễu Thi Vận không do dự chút nào, lạnh giọng đáp lại:
-Đạo bất đồng, tương bất mưu, các ngươi chẳng xứng làm đồng bạn ta, xin rời đi.
-Ừ?
Ánh mắt Lâm Tịnh Hiên càng thâm trầm, có vài phần tức giận nói:
-Ngươi cư nhiên lại vì một Lạc Vân, năm lần bảy lượt cự tuyệt ta, ta cuối cùng kém hắn ở chỗ nào?
-Ngươi buồn cười/
Liễu Thi Vận chưa từng liếc mắt nhìn Lâm Tịnh Hiên, buốn chữ lạnh lùng phun ra, khiến cho sắc mặt Lâm Tịnh Hiên giận dữ, cảm giác bị tổn thương, Liễu Thi Vận lại vì che chở cho Sở Hành Vân, mà nhục nhã hắn!
-Hai vị mời đi, không tiễn.
Tô Tĩnh An khoát tay áo, khuôn mặt thanh tú trở nên lạnh lùng, tác phong hai người này, hắn đã sớm xem thấu, tự nhiên không cho sắc mặt tốt.
Lâm Tịnh Hiên càng nổi giận, hắn thật vất vả mới tìm được cơ hội, có thể bị thương nặng, thậm chí giết Sở Hành Vân, kết quả, Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận lại xuất thủ bảo hộ.
Bàn về thực lực, hắn không e ngại bất luận kẻ nào, nhưng trận chiến này một ngày bạo phát, sợ rằng làm thức tỉnh Lạc Vân, cho đến lúc này, tình hình chiến đấu trở nên hỗn loạn, thế cục khó định.
-Lâm huynh, chúng ta làm bộ rời đi nơi đây, sau đó ta xuất thủ hạn chế Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận, ngươi nắm lấy cơ hội, trực tiếp xuất thủ công kích Lạc Vân, hắn sẽ bị đánh tỉnh, cho dù không chết, cũng chịu phản phệ.
Thanh âm của Cố Thiên Kiêu truyền tới, làm sắc mặt Lâm Tịnh Hiên trầm xuống, lạnh lùng nói:
-Ngươi muốn ta đánh đánh lén Lạc Vân?
Hắn đường đường là một thiên tài, lại muốn âm thầm đánh lén người khác, chuyện như vậy, hắn làm không được.
-Lạc Vân tính tình giảo hoạt, am hiểu lừa bịp người khác, một ngày ngắn ngủi, hắn đã đầu độc Liễu Thi Vận cùng Tô Tĩnh An, nếu như hắn không chết, chỉ sợ, sẽ có càng nhiều người bị lừa hơn, chỉ cần đánh chết hắn tại chỗ, Liễu Thi Vận có thể tỉnh ngộ, liếc mắt nhìn thấy sự ghê tởm của Lạc Vân.
-Trọng yếu hơn là, bây giờ là lục tông đại bỉ, mọi cử động, đều có thể cho phép, đánh lén cũng là chiến thuật, không cần chống cự như vậy.
-Lẽ nào, ngươi không muốn lập tức giết Lạc Vân?
Giọng nói tràn đầy mê hoặc của Cố Thiên Kiêu, mỗi một lời truyền tới trong tai Lâm Tịnh Hiên, đều làm hắn độgn tâm, chính xác, chỉ cần Sở Hành Vân vừa chết, hắn có thể phát ra hận ý trong lòng, có thể có được tiên khí, nhất cử lưỡng tiện.
-Ở đây đã bị thăm dò, ở lại, cũng không có quá nhiều ý nghĩa.
Cố Thiên Kiêu thở dài, thân thể chậm rãi bay lên, phản phất như chuẩn bị rời đi, điều này làm cho Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận hơi thả lỏng.
Nhưng ở trong sát na này, một ánh sáng hồn hậu mở rộ, trong thiên địa vang lên tiếng chuống, tiếng chuông hồn hậu như núi, đem khắp không gian đều chấn áp.
-Thần Tiêu chổ chung!
Sắc mặt Liễu Thi Vận kịch biến, bàn tay nàng đánh ra, tinh quang còn chưa ngưng tụ xong, trong hư không, một cổ chung kim sắc hạ xuống, tựa như thái sơn, đem nàng cùng Tô Tĩnh An bao phủ bên trong.
Ông!
Tiếng chuông không ngừng quanh quẩn, vô ảnh vô hình, lại bộc phát một loại lực lượng khó có thể ngăn cản, rẳng buộc thân thể hai ngườ, trong lúc nhất thời, linh hải đều đình chỉ vận chuyển, khó có thể nhúc nhích nửa phần.
-Chết đi!
Cùng lúc này, ở khi hai bọn họ đang ngạc nhiên, một cái sát khí âm lãng không gì sánh được dâng lên.
Chỉ thấy Lâm Tịnh Hiên hướng phía Sở Hành Vân lao tới, chỗ đỉnh đầu, một thanh yêu đao lục sắc ngưng tụ ra.
Chuôi yêu đao này, chính là võ linh của Lâm Tịnh Hiên, tên là Quỷ Lâu đao, đứng hàng thất phẩm!