Ngắn ngủi bốn chữ, ý nghĩa phi phàm, khiến cho Tô Tĩnh An cùng Liễu Thi Vận biến sắc, ý chí võ hoàng, ngàn năm bất hủ, cho dù mới tiếp xúc, đều phải thống khổ phun huyết, hảo hảo cường hãn.
-Những tiên khí này bao phủ ở trong là ý chí võ hoàng, sợ rằng chúng ta khó có thể thu lấy.
Ngôn ngữ của Tô Tĩnh An bất đắc dĩ, thực lực của bọn họ quá yếu ớt, căn bản vô pháp ngăn đưuọc ý chí lực.
Lời của hắn vừa mới mở miệng, đã thấy bước chân của Sở Hành Vân tiến vê fphias trước, kiếm khí toàn thân nồng hậu, tiếp xúc với tiên khí khắp bầu trời, lập tức sinh ra tiếng xuy xuy trầm âm.
-Lạc Vâ!
Liễu Thi Vận biết rõ chỗ kinh khủng của ý chí võ hoàng, lập tức kinh hô, muốn ngăn Sở Hành Vân.
Nhưng mà, Sở Hành Vân cũng không dừng bước lại, hắn đi tới chỗ tiên khí phía trước, hai tay chậm rãi dò xét bên ngoài, nhất thời, cỗ ý chí võ hoàng bén nhọn điên cuồng, cuối cùng tan chảy như nước, trở về bên trong thi thể võ hoàng.
Hưu Hưu Hưu!
Từng đạo tiên khí ánh sáng ngọc gào thét ra, toát ra quang hoa chói mắt, chúng nó cũng không có ý chí lực, rất thuần túy, không có cảm giác săc bén vừa rồi, tùy tiện trên hư không.
-Người này, đến cùng ẩn dấu bao nhiêu bí mật?
Hai mắt Tô Tĩnh An có chút sững sờ, ý chí võ hoàng, sao mà sắc bén, lại chủ động nhường đường cho Sở Hành Vân, một màn này, thực sự chấn động.
Trong lòng Liễu Thi Vận cũng run rẩy, hai tròng mắt chăm chú nhìn Sở Hành Vân, cảm giác trên người hắn bao chùm một bức màn thần bí, càng tiếp xúc, càng thấy tầng tầng bí mật.
Lú cnafy, Sở Hành Vân cũng không biết suy nghĩ trong lòng hai người, trong cơ thể hắn, thanh liên linh hải đang xoay tròn, kiếm ngân nhập vào cowtheer, hóa thành lợi kiếm vô hình, đến gần khối thi thể võ hoàng này.
Mặc dù Sở Hành Vân được sống lại một đời, nhưng lại không thể nào ma diệt được cường giả võ hoàng,
Võ hoàng ý chí, cứng cỏi hơn thiên địa.
Tuy lúc này hắn không làm Hoàng, nhưng tâm tình lại mạnh hơn trước đây, kiếm trong tay, tru diệt mọi thứ, không sợ hãi.
Nguên nhân chính là như vậy, Sở Hành Vân không sợ cỗ ý chí võ hoàng này, thậm chí, cỗ ý chí này còn cùng hắn sinh ra cộng minh!
Oanh!
Trong óc Sở Hành Vân truyền đến tiếng nổ, sau đó, trong đầu hắn hiện một vài bức hình.
Đi qua những bức hình này, Sở Hành Vân rốt cuộc đãbiết, bộ hài cốt trước mắt này, chính là một trong những hộ pháp của Tinh Thần tiên môn, cầm trong tay hình pháp kiếm, tự xưng hình kiếm võ hoàng.
Hình ảnh bắt đầu, trận chiến đấu cũng bắt đầu, hình kiếm võ hoàng suất lĩnh mấy nghìn cao thủ đón đánh, chém giết trong hình kiếm cung, thế nhưng, thực lực của đối thủ quá mạnh mẽ, bọ họ không phải đối thủ, trái lại bị tàn sát.
Cuối cùng Hình Kiếm Võ Hoàng thất bại, bỏ mình tại chỗ, trở thành một đống xương khô.
Hình ảnh không hoàn chỉnh, ngoại trừ trận chiến này, ngoài ra không còn những tin tức khác, nhưng Sở Hành Vân chú ý tới, người đánh chết hình kiếm võ hoàng, không phải là tên nam tử tà khí, mà là một người khác.
Hơn nữa, người nọ tôn xưng là, Đại La Thiên Vương.
-Thiên Vương, lại là thiên vương, chẳng lẽ nói, Tai Họa Thiên Vương, cùng đại la thiên vương, đều đến từ một thế lực?
Sở Hành Vân nghĩ tới Lạc Tinh uyên, nghĩ tới thủ đoạn quỷ dị của Tai Họa Thiên vương.
-Đoạn ký ức chôn dấu này, càng ngày càng thú vị.
Trong mắt Sở Hành Vân lóe lên tinh mang, hắn thu lại tâm niệm, lần thứ hai mở mắt ra, thi hài võ hoàng rơi rụng, quang mang chạy ra, hóa thành một đạo quang ảnh, mỗi đạo đều đang múa kiếm, chừng tám mươi một chiêu.
-Tám mươi mốt đạo quang ảnh này, tựa hồ là một bộ kiếm quyết, vũ hoàng kiếm quyết.
Tô Tĩnh An nhìn chằm chằm quang ảnh này, chỉ nhìn hơn vài lần, đã cả giác sắp ngất, như muốn há mồm nôn mửa.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, bọn họ lập tức nhận thức, tám mươi mốt đạo quang ảnh này, là do ý chí võ hoàng biến thành, chỉ vì Sở Hành Vân hiện ra, trình tự bọn họ thiếu, căn bản không lĩnh ngộ được tinh túy.
Mạnh mẽ lĩnh ngộ, sẽ bị phản phệ!
-Tám mươi mốt đạo quang ảnh, ghi lại lĩnh ngộ suốt đời của hình kiếm võ hoàng, tuy nói kiếm đạo của hắn và ta không giống nhau, nhưng có chỗ để tham khảo.
Sở Hành Vân nhìn hai người cười nhạt nói:
-Những tiên khí này đã không ẩn chứa ý chí lực, có thể dễ dàng thu lấy, hai người các ngươi có thể chia đều, sau đó rơi đi nơi đây, ta muốn cảm ngộ một phen.
Giá trị tám mươi mốt đạo quang ảnh, vô pháp đánh giá, càng thích hợp với Sở Hành Vân, hắn tự nhiên muốn cảm ngộ một phen, về phần tiên khí, mặc dù trân quý, nhưng không phải không thể tìm được.
Cái gì nên lấy nên bỏ, Sở Hành Vân vẫn biết.
-Cảm ngộ cực kỳ khó có được, một khi bị người khác quấy rối, rất có thể đưa tới phản phệ, ta hộ pháp cho ngươi.
Tô Tĩnh An nói, hắn rất sợ Sở Hành Vân gặp phải nguy hiểm, lựa chọn chủ động lưu lại, đồng thời hắn lấy ra một phần ba tiên khí, tổng cộng 75 sợi.
-Tô huynh, như vậy sợ huynh sẽ bị lãng phí thời gian.
Sở Hành Vân lắc đầu liên tục, Tô Tĩnh An không nhiều lời, trực tiếp ngồi xếp bằng xuống, khí tức tràn ngập bốn phía, thận trọng cảnh giác.
-Lực lượng ý chí võ hoàng, hảo hảo cường hãn, mặc dù ta không thể lĩnh ngộ, cũng có thể kiến thức một phen.
Lúc này thanh âm của Liễu Thi Vận truyền tới, có chút cứng ngắc, có vẻ không được tự nhiên, nhất là thời gian ánh mắt nàng nhìn về phía Sở Hành Vân, mang cảm giá xấu hổ.
Chỉ thấy nàng cũng khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận bốn phía, về phần tiên khí trong hư không, nàng cũng chỉ lấy 75 sợi, chỗ còn lại cũng không liếc mắt nhìn.
-Hai người các ngươi.
Thấy một màn như thế, Sở Hành Vân cảm giác trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua, cao giọng cười lớn, cũng không có nhiều chối từ, đem tiên khí nhét vào trong cổ tinh lệnh, lập tức nhìn về phía quanh ảnh, dụng tâm lĩnh ngộ.
-Kiếm, có hàng nghìn vạn biến hóa, bất luận vật gì, đều có thể là kiếm, kiếm giả, rất thuần túy, giản đơn nhất, những cũng có lực lượng hủy diệt, mà hủy diệt chi đạo, là phản nghịch thiên đạo, cực hạn hủy diệt, nghịch thiên, nghịch vạn vật!
Trong lòng Sở Hành Vân khẽ run, trong đầu, càng hiện rõ thứ tự.
Kiếm đạo của Hình kiếm võ hoàng, cùng kiếm đạo của hắn không phù hợp, nhưng hắn có thể tham khảo, lúc này, Sở Hành Vân thở phào, sau đó một lần nữa nhắm mắt lại, tĩnh hơi thở.
Nhóm ba người, dừng lại ở trong tòa cung điện, không nói chuyện, hết thảy đều an tĩnh như vậy.
Thảng đếu khi có hai đạo thân ảnh âm lãnh xuất hiện, bọn họ xẹt quá trong hư không, cảm nhận ánh sáng ngũ quang phát ra bên dưới, thân thể ngay lập tức hạ xuống, bước chân vào tòa cung điện này.